- "Bảng vàng" dán thông báo rồi chúng mày ơi!
Ngay khi bác bảo vệ cùng thầy giám thị vừa dán xong những tờ thông báo xếp hạng điểm thi, lũ học sinh đứng chầu chực sẵn lập tức xô tới dồn dập. Bác và thầy bị đẩy ra khỏi khu vực, bất lực nhìn nhau cười.
- Ngon, lớp tao được chiếm sạp số 8!
- Ôi... đến người học giỏi nhất lớp mình cũng chỉ chiếm vị trí số 34 à...
- Lớp nào được chiếm sạp 1 và 2 vậy?
Đám học sinh đồng loạt đưa mắt lên nhìn hai cái tên đứng đầu bảng xếp hạng. Vẫn là hai cái tên quen thuộc mà chúng nó tưởng chừng đã quen, thật ra mỗi lần nhìn lại vẫn choáng váng y như lần đầu. Điểm số gần như tuyệt đối, cùng thuộc lớp 11A của trường THPT Tô Liên.
- Chuyển trường rồi thì thôi đi, chuyển trường rồi mà vẫn về làm mưa làm gió ở cái trường này được mới tài!
Lời vừa thốt lên, đám đông lập tức trở nên tĩnh lặng. Hồi Linh Nhi còn bị đám Quang - Giang bắt nạt, mọi người đều hùa theo rồi chửi bới nó hạ thấp giá trị của trường. Giờ nó sang trường khác, đè đầu cưỡi cổ học sinh tiêu biểu nhất của Thanh Lịch dưới hạng 3, chẳng khác nào vả vào mặt học sinh bên Thanh Lịch một cú tát thật đau đớn.
- Linh Nhi đến rồi kìa.
Chỉ một thông báo nhỏ không rõ là ai nói ra, mọi người lập tức dạt sang hai bên để nhường đường cho kẻ chiếm lĩnh "bảng vàng". Linh Nhi bước đi trước, phía sau là Khôi Nguyên, cuối cùng là Huy lững thững đi cuối cùng.
Hai cậu con trai cao hơn mét tám, đứng sau Linh Nhi làm chắn hết ánh sáng chiếu lên bảng. Trình Hạ Linh Nhi ngẩng đầu nhìn tên mình và Huy được đặt song song trên cùng, bên cạnh còn có tổng điểm không chênh nhau lấy một số.
Dù đã học ở đây gần một năm tròn, Nguyên vẫn khá bất ngờ với thái độ của đám học sinh trường bạn. Khôi Nguyên cũng thuộc dạng nổi tiếng, nhưng những ánh mắt nồng nhiệt dán chặt vào Huy và Nhi vẫn khiến cậu nổi da gà. Cậu lặng lẽ đặt một tay lên vai Nhi, dùng thân hình cao lớn che chắn con bé khỏi sự tò mò xen lẫn ghen tị. Linh Nhi không định nán lại chỗ này lâu, vừa định quay về lớp thì gặp Quang cùng đám bạn của cậu ta tới xem điểm.
Thấy tên mình lần nữa xếp thứ 3, Quang dần học cách chấp nhận sự thật. Đúng lúc Minh Huy đi ngang qua Quang, cậu ta đột nhiên nhớ ra Huy là em trai ruột của hai chị cựu học sinh từng làm mưa làm gió trong trường. Một vài suy nghĩ không mấy trong sáng lóe lên trong đầu Quang. Cậu ta vội kéo tay Huy, thân thiện bắt chuyện:
- Chà, thế là hai tập thế lớp mình sẽ có vị trí sạp hàng ngay cạnh nhau đấy! Lớp cậu nhớ giúp đỡ lớp tôi nhé!
Minh Huy không có thiện cảm với kẻ từng bắt nạt Linh Nhi, hờ hững gạt tay Quang ra. Sớm biết tính cách Huy lạnh nhạt và khó gần, Quang chỉ cười chứ không giận. Cậu ta vừa định bắt chuyện tiếp thì giọng nói dịu dàng của Linh Nhi đã cắt ngang:
- Ai bảo thế?
- Cái gì?
Quang ngẩn ra, tầm nhìn chuyển về phía Linh Nhi. Con bé đứng ngay sau lưng Huy, trên vai là cánh tay ngả ngớn của Khôi Nguyên. Nó chậm rãi tiến lại gần, nghiêng đầu nở nụ cười nhẹ như nắng ấm:
- Ai bảo mày là sạp hai lớp sẽ ở cạnh nhau?
- Thì... lớp mày sạp 1, lớp bọn tao sạp 2...?
Quang vẫn không biết mình nói sai chỗ nào, đám bạn đi cùng cậu ta cũng ngơ ngác theo. Đầu lưỡi Linh Nhi phát ra hai tiếng "chậc chậc", vươn tay chỉ vào sơ đồ vị trí sạp dán ngay cạnh bảng xếp hạng:
- Thầy cô chia mấy vị trí sạp hàng?
- 40?
Quang đáp, Linh Nhi lại tiếp tục:
- Thế có tất cả bao nhiêu tập thể lớp?
- 30.
- Đúng vậy!
Vì cả hai trường cùng tham gia nên năm nay có tận 40 sạp hàng. Nhưng nghĩ kỹ lại, tổng cả hai trường cũng chỉ có 30 tập thể lớp. Vậy thì 10 sạp hàng còn dư dành cho ai?
Thoáng chốc, đối diện với nụ cười tươi rói của Linh Nhi, Quang đã hiểu ra mọi chuyện. Vị trí sạp hàng đã được công bố từ trước kỳ thi học kỳ I, nhưng do số lượng tập thể lớp tăng lên nên không ai chú ý tới chuyện số sạp đột nhiên thừa nhiều hơn số lớp.
- Sạp 1 và 2 đều là của lớp bọn tớ, hiểu chưa lớp trưởng 11A trường Thanh Lịch?
Linh Nhi híp mắt cười duyên, vui vẻ rời khỏi nơi đám đông tụ tập. Tất cả mọi người đều đơ ra. Chỉ vài giây sau, mạch não của đám đông bắt kịp, thảng thốt kêu than:
- Vãi! Tức là các lớp có đại diện đứng sau hạng 40 đều không có sạp hàng!
- Mẹ, cả trăm lần rồi mà vẫn phải chửi thầy cô trường mình cao tay!
- Quá tàn ác luôn! Lớp tao còn tính toán xong chuyện bày bán gì rồi kìa kìa...
Không còn nghi ngờ gì, cách sắp xếp sạp hàng hội chợ kiểu mới hoàn toàn là cú tát thẳng vào những kẻ muốn nằm vùng an toàn. Nhất là Quang.
Thầy cô đã rất nhiều lần dặn dò và nhắc cậu ta phải bứt phá lên hạng 2 hoặc 1, nhưng viện vào cái cớ Huy - Nhi có hai chị cựu học sinh huyền thoại dạy kèm, cậu ta lười nhác dừng ở thứ hạng số 3 của mình. Tương tự với những lớp có nhiều học sinh không chịu phấn đấu mà chỉ trông cậy vào người học giỏi nhất lớp, các sạp hàng ở vị trí đẹp đã bị nhiều học sinh lớp khác chiếm hết, họ chỉ có thể bấu víu vào những sạp hàng cuối cùng.
- Oa... Thế lớp tao có tận 3 sạp hàng!
- Các lớp dư sạp có bán đấu giá lại sạp hàng không? Dù sao cũng đâu dùng hết?
Dường như đã đoán được suy nghĩ "pass lại sạp" của đám học sinh, thầy cô ra thông báo: Các lớp chiếm được nhiều sạp sẽ được gộp thành sạp to và dồn về phía những vị trí đầu. Vậy là chẳng còn ai muốn bán lại sạp nữa.
Linh Nhi và Minh Huy trở lại lớp trong tiếng hô hào của các bạn. Thằng Duy nhảy cẫng lên, tay bắt mặt mừng khen Linh Nhi ngầu. Chúng nó bảo không uổng công nuôi hai đứa ăn sáng tận một tháng, bao nhiêu tiền của bỏ ra giờ đã hồi vốn hết rồi.
Nhà trường làm việc rất nhanh, sang ngày hôm sau đã thuê đội xây dựng đến dựng sạp hàng. Lớp của Linh Nhi được hai sạp gộp hoành tráng nhất giữa trung tâm, còn được trải thảm nối thẳng ra cổng trường. Dường như tất cả khách vào trường đều sẽ đi qua sạp hàng của lớp Nhi.
Ngoại trừ việc xây dựng, phần trang trí các tập thể lớp phải tự làm. Nhiệm vụ này lại quay về tay Linh Nhi, tuy nhiên lần này đã có sự giúp sức của hầu như cả lớp.
Không thể không giúp, vì ngay trước mặt sạp, thầy cô gắn cho chúng nó cái biển to đùng ghi "Gian hàng của tập thể lớp đứng đầu". Oách đến mức bọn trong lớp sợ trang trí không đẹp thì không xứng với cái bảng đấy!
Thầy Long còn đặc biệt xin ban phụ huynh trích quỹ cho các em trang trí sạp hàng. Thành tích và vị trí hãnh diện như vậy, ban phụ huynh tất nhiên đồng ý ngay lập tức. Linh Nhi mất ba đêm phác thảo phương án và làm moodboard trang trí. Sau khi thông qua biểu quyết của cả lớp, một trong số các phương án phác thảo được chọn, chúng nó bắt tay vào làm.
Gần nghỉ Tết nên nhiều tiết trống, thầy cô hầu như cho sinh hoạt tự do. Rất nhiều lớp đều xin tiết để đi trang trí sạp hàng. Tiếng thi công và khoan đục hòa lẫn với âm thanh nô đùa của đám học sinh. Mùi sơn và mùi màu chồng lên nhau, tạo nên những ký ức cả đời này có thể khó mà quên được.
Minh Huy chia lớp làm ba nhóm: Một nhóm làm nhiệm vụ trang trí; một nhóm làm nhiệm vụ bán hàng; nhóm còn lại hậu cần, quản lí sổ sách và mua sắm đồ cần thiết. Cả lớp phối hợp với nhau rất nhịp nhàng, tôn trọng và không xen ngang vào công việc của nhau.
Tay Linh Nhi dính đầy màu acrylic, cặm cụi ngồi tô đầu con hổ mà các bạn vừa dùng hồ và bìa giấy tạo hình xong. Xung quanh có nhiều bạn bè khác đang trang trí bàn và trần sạp. Từng bước chân đi qua đi lại cạnh Linh Nhi nhưng nó đã chìm vào thế giới riêng nên không để ý.
- Tao thay nước trong xô cho mày nhé.
Khôi Nguyên xoa đầu Linh Nhi, nhặt xô nước đã đục ngầu lên, đi về phía vòi nước rửa chân mé sân trường. Huy ngồi bên cạnh cắt từng mảnh bìa vụn, đặt dưới đất cho Nhi dùng để trộn màu.
- Tao và Chi chuẩn bị đi mua thêm đồ trang trí, Linh Nhi có cần mua thêm màu nào không?
Nam hỏi, Nhi nhìn sơ qua đống màu bày la liệt rồi nhờ Nam mua giúp thêm màu trắng. Nam gật đầu rồi kéo tay Chi đi, ngăn cô bạn hậm hực nhìn Nhi với ánh mắt khó chịu.
Bị kéo đi không hề tình nguyện, Chi vẫn cố ngoái đầu về phía Nhi và Huy. Dù hai đứa có cố tỏ ra bình tĩnh đến thế nào, Minh Huy cũng không thể che giấu cảm xúc trong đôi mắt và điều đấy khiến Chi khó chịu vô cùng.
Cô bạn thầm nghĩ, khéo Linh Nhi biết Huy và Nguyên thích mình nhưng cố tình giả nai để xoay hai cậu vòng vòng. Khôi Nguyên thì như bị trúng bùa, không nhìn ra ý đồ xấu xa của Nhi.
Bóng dáng Chi và Nam nhỏ dần rồi khuất sau khu nhà để xe. Chi vừa rời đi thì Khôi Nguyên quay lại, trên tay cậu là xô nước mới tinh cùng rất nhiều cọ vẽ đã được làm sạch không hoàn toàn.
- Để tao vẽ cùng mày nhé!
Khôi Nguyên ngồi bệt xuống đất, Huy lập tức đưa cho Nguyên một tấm bìa để lót chỗ ngồi. Thời gian ở gần Linh Nhi đã khiến Nguyên có thêm hiểu biết về một số cách vẽ và pha màu cơ bản. Linh Nhi pha xong màu thì đưa cho Nguyên, nhờ cậu tô phần miệng của con hổ để mình vẽ nốt hoa văn trên đỉnh đầu.
- Màu này tô vào chỗ này à?
- Ừ, còn đoạn này thì đợi tao pha thêm màu cho.
Chẳng mấy chốc, tay Khôi Nguyên cũng bẩn y hệt tay Linh Nhi. Thứ màu vẽ bám dính khô nhanh đến mức dùng nước cũng phải chà sát nhiều lần mới trôi đi được. Khôi Nguyên vụng về làm rơi cọ vẽ vào áo đồng phục trắng. Màu đỏ nổi bật kéo một đường dài khiến Linh Nhi phải bật cười chê bai:
- Sao nấu ăn thì giỏi mà vẽ vời thì vụng thế?
- Đừng cười tao vội, nhìn lại cái mặt mày xem.
Khôi Nguyên chìa máy điện thoại ra trước mặt Nhi, má và trán con bé xuất hiện những vệt màu dài, chắc là vô thức dùng tay quệt phải. Linh Nhi chưa kịp lấy giấy lau thì Nguyên đã chụp ảnh rồi vội vàng giấu điện thoại. Nhi đánh vào tay Nguyên:
- Xóa ngay!
- Sao tao phải làm thế!
- Tao đánh mày đấy nhé?
- Mày đã đánh rồi còn gi?
Trong lúc hai đứa cãi nhau chí chóe, Huy đã cắt xong bìa và đứng lên làm việc khác. Cậu cố gắng không để ý đến Linh Nhi, không nghe những cuộc hội thoại đã không còn chỗ cho mình chen vào.
Cuối ngày, Linh Nhi đi rửa tay trước, công việc dọn dẹp đã được các bạn khác lo liệu. Vô tình nó gặp Chi trong buồng vệ sinh đi ra. Chi đứng rửa tay cạnh Linh Nhi, vừa đánh son vừa bâng quơ nói kháy:
- Haiz... Hồi mới vào lớp thì giả vờ học kém với yếu đuối để lấy lòng thương hại. Giờ thì hay rồi, ghê gớm không ai bằng.
Có lẽ Chi nói đến việc Linh Nhi đứng đầu và cạnh tranh trực tiếp với kẻ bắt nạt mình là Quang. Bàn tay Nhi khẽ khựng lại, làm lơ lời của Chi và tiếp tục rửa tay. Thấy Linh Nhi không đáp lại, Chi được đà lấn tới:
- Biết vậy hồi đó mình cũng giả vờ một tí để được tận hai người quan tâm cùng lúc.
Linh Nhi đóng vòi, vẩy tay mạnh làm nước bắn lên mặt Chi. Cô bạn hét lên, quay sang quát:
- Mày làm trò gì thế?
- Người làm trò không phải cậu à?
Linh Nhi hong bàn tay dưới máy sấy, không thèm ngoảnh mặt lại nhìn Chi. Sau khi bàn tay đã khô, nó đút tay vào túi áo rồi nói:
- Nếu giả vờ được thì cậu cứ giả vờ đi, tôi cũng chẳng cấm cậu giả vờ. Nhưng nên nhớ, tôi giả vờ học kém, còn cậu, cậu có giả vờ học giỏi được không?
- Tao...
- Tôi giả ngu chứ không phải ngu thật. Còn cậu thì ngu thật đấy!
- !!!
Chi tức xì khói, hét ầm lên trong phòng vệ sinh mà không làm gì được Linh Nhi đã rời khỏi. Cô bạn đập tay vào bồn rửa rồi tự đau đớn vì hành động bộc phát của mình. Chi không có chỗ để trút giận, chỉ có thể hậm hực nuốt thiệt thòi này xuống.
Hội chợ ngày một tới gần, lớp Linh Nhi đã xong khâu trang trí và lên dần kế hoạch buôn bán. Ban đầu cả lớp định bán đồ ăn Hàn Quốc, song nghĩ lại đây là Tết cổ truyền Việt cộng thêm sạp hàng đã được trang trí kỳ công đậm chất dân gian, mọi người quyết định sẽ bán đồ ăn Việt Nam.
Vì là sạp hàng đầu tiên nằm ở vị trí trung tâm, không ai sợ không bán được hàng. Danh sách các món ăn lần lượt là xiên bẩn, bánh chưng rán, bánh rán mặn và một vài món cầm đi được. Linh Nhi và Khôi Nguyên thuộc nhóm đã xong nhiệm vụ trang trí, có thể thảnh thơi dạo chơi từ giờ cho tới nghỉ Tết.
- Ăn thử cái này đi.
Bạn Hồng cùng bàn của Huy đưa cho Nhi một cái bánh rán mặn để ăn thử. Bánh thơm nức vừa chiên xong, phần nhân và nước chấm đều do thành viên trong lớp tự tay làm. Hai hàng ngang cuối lớp bị dồn thành chỗ để đồ, một số bạn nam đang khuân dần nồi chảo xuống sạp hàng dưới sân.
- Ê, tao cũng muốn ăn mà!
Khôi Nguyên nũng nịu bị Hồng lườm cho một cái:
- Lần sau đứng nhất đi rồi tao cũng cho mày ăn thử.
- Ki bo!
Linh Nhi chấm bánh rán vào nước chấm rồi đưa đến trước miệng Nguyên. Khôi Nguyên há mồm thật to, ngoạm một ngoạm hết non nửa cái bánh. Hai mắt câu sáng lên, quay sang khen:
- Ngonnnn!
Những bạn đang đứng chuẩn bị đồ ăn bật cười. Linh Nhi ăn nốt phần bánh rán còn lại, được mọi người nhồi cho đủ món để ăn thử. Thói quen cho Linh Nhi đồ ăn vặt đã ăn sâu vào máu các bạn cùng lớp từ đợt bồi bổ cho kỳ thi. Linh Nhi và Nguyên ăn thử đến no căng, chắc hôm nay khỏi cần nấu cơm tối.
- Nghe nói các lớp không được bày sạp phải chuẩn bị tiết mục văn nghệ đấy.
- Eo, khổ thế?
- Chế độ trừng phạt của ngôi trường tư nhân đứng đầu thành phố à?
- Đã không được tham gia còn phải ca múa mua vui, đến khổ!
- Ai bảo? Đóng góp tiết mục văn nghệ cũng xem như một hình thức tham gia mà.
Các bạn tán gẫu với nhau, lần đầu tiên được tham gia vào sự kiện lớn thế này nên ai cũng háo hức mong chờ. Lớp bán cả nước sâm dứa. Khôi Nguyên xin một cốc, uống ngụm rồi thỏa mãn nằm gục luôn xuống sàn.
- Thằng kia, nằm đấy bẩn!
- Dào ôi, đằng nào người tao chả bẩn sẵn rồi.
Khôi Nguyên lười biếng đáp, áo đồng phục cậu vẫn còn vết sơn do vẽ màu lưu lại. Trong lúc các bạn trò chuyện và chuẩn bị, Nguyên đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Có lẽ do cậu quá mệt, các bạn trong lớp cũng cố tránh không đi lại quanh chỗ Nguyên. Khi cả lớp đã xuống sân hết để sắp xếp lại gian hàng, chỉ còn Linh Nhi ngồi trên bàn học ngay đối diện Khôi Nguyên. Nó lặng lẽ ngồi xuống chỗ Khôi Nguyên, lót lớp áo khoác rồi nằm xuống bên cạnh.
Cơn buồn ngủ ập đến rất nhanh, thảo nào người ta thường nói căng da bụng thì trùng da mắt. Hai khuôn mặt đối diện nhau, bình yên thở đều.
Khôi Nguyên ngủ không sâu, gần nửa tiếng sau đã tỉnh. Quan trọng là bên ngoài phòng học quá ồn, loa trường còn đang phát bản nhạc Tết sôi động nào đó. Vừa mở mắt, trước mặt Nguyên đã là khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của Linh Nhi. Cậu đứng hình mất mấy giây, mãi mới bình tĩnh lại và nhận ra chuyện gì đang diễn ra.
Linh Nhi ngủ rất ngoan, tiếng ồn bên ngoài không hề làm ảnh hưởng đến nó. Nhi hay thức đêm, sáng phải dậy sớm đi học nên dường như số giờ ngủ không đủ. Nó hay ngủ gật trên lớp nên chẳng lạ gì khi hiện tại nó ngủ sâu tới mức này.
Khôi Nguyên ngắm nhìn Nhi một lúc, bàn tay vươn lên cẩn thận kéo Nhi sát về phía mình. Cậu ôm lấy Nhi rồi đắp áo lên cho hai đứa. Linh Nhi không tỉnh, chỉ cựa đầu để tìm tư thế thoải mái hơn rồi lại ngủ tiếp.
Vì Nhi hay thức đêm ôn bài, hai đứa từng rất nhiều lần ngủ quên cạnh nhau trên sàn phòng Nhi. Đã có thói quen nên Nhi không hề cảnh giác, thậm chí còn chủ động ôm eo Nguyên trong vô thức.
Mùi dầu gội thơm tho phảng phất ở chóp mũi Nguyên, lấn át hết cả mùi chiên rán thức ăn trong phòng học. Nguyên biết là bọn con gái rất thơm, nhưng có lẽ vì Nhi là người cậu thích, nó thơm hơn tất cả những bạn nữ khác cộng lại.
Khôi Nguyên không thể kiềm chế mà chìm đắm trong sự vui vẻ vì được gần gũi với người mình thích. Cậu ôm Linh Nhi chặt hơn, miệng khe khẽ lẩm bẩm:
- Ước gì Linh Nhi là của Khôi Nguyên, càng nhanh càng tốt.
***