Dưới sự bao bọc của thầy chủ nhiệm cùng bạn bè trong lớp, Linh Nhi ngồi vững ở vị trí số 1 mà không gặp bất kỳ khó khăn gì.
Tiết trời trở lạnh dần và mùa xuân cũng gần đến. Chỉ cần vượt qua nốt kỳ thi cuối học kỳ I này là được nghỉ Tết. Cái lạnh khiến con người ta buồn ngủ, và đám học sinh phải dậy sớm vào buổi sáng thì càng khó tỉnh táo để tập trung vào tiết học.
Khôi Nguyên nhìn ra cửa sổ, phát hiện lá trên cây không rụng nhưng cũng chẳng ra mầm nữa. Chắc phải qua Tết âm thì cây mới lại đâm chồi, mọc lên dấu hiệu của một mùa xuân mới.
Linh Nhi ngồi bên cạnh cậu đang tập trung làm bài. Móng tay con bé được cắt tỉa sạch sẽ và có một lớp sơn móng tay nhàn nhạt. Từ ngày ở chung tòa, nấu chung cơm, Khôi Nguyên hầu như không bao giờ bắt Linh Nhi rửa bát. Có lẽ thói quen đó đã khiến con bé ít chăm chút như Linh Nhi có cơ hội chú ý đến bản thân mình hơn.
Được ăn đủ chất, khuôn mặt Linh Nhi đầy lên một vòng, nhìn có da có thịt hơn hẳn. Đường nét trên khuôn mặt con bé yếu bệnh phủ thêm một lớp màu hồng hào, nom đáng yêu như một con búp bê.
- Nguyên ơi, trưa nay mình ăn gì?
Con búp bê đột ngột quay đầu sang hỏi. Ánh mắt nó mong chờ, tay đặt lên bụng nom có vẻ đói. Nó không nhận ra mình đã xỏ nhầm đôi tất trắng mới mua của Nguyên, vì hai đứa mua chung và tất Nguyên chỉ lớn hơn mấy cỡ.
- Mày muốn ăn gì?
- Tao ăn gì cũng được.
Linh Nhi đùn việc quyết định lại cho Nguyên, tiếp tục viết nốt đáp án của bài tập. Chốc sau nó lại ngước nhìn Nguyên, như thể vẫn đang đợi câu trả lời của cậu suốt từ nãy đến giờ. Nguyên cười, giả vờ mớm:
- Ê, cái món mà...
- Món gì?
- Món gì ấy nhỉ, tao quên tên mất rồi!
- Quán bún đậu Hạnh Béo ở gần nhà mình à?
- Chuẩn luôn!
Khôi Nguyên gật mạnh đầu, Linh Nhi đồng ý với món ăn này. Đến giờ ra về, mọi người vội vàng cất sách vở của mình để nhanh được đi ăn trưa. Huy đeo cặp đi lướt qua bàn Nhi và Nguyên, mắt cũng không thèm liếc lấy một cái.
Bóng Quang thấp thoáng ngoài cửa lớp, đứng đợi và phát tờ thông báo gì đó cho Huy. Hình như trường Thanh Lịch tổ chức hội chợ, Quang đang đi xin ý kiến từng lớp của Tô Liên xem trường Tô Liên có muốn tham gia hội chợ chung không.
- Lớp mình có muốn tham gia hội chợ không ấy nhỉ?
Tranh thủ các bạn chưa về hết, Huy ngó vào lớp hỏi. Đa phần mọi người đều hò reo nói có muốn tham gia. Huy tích vào một cột trống, vừa ký tên vừa hỏi Quang:
- Xin chữ ký của đại diện từng lớp để làm gì cậu nhỉ? Chẳng lẽ còn chia lớp có tham gia và lớp không tham gia à?
Quang khá bất ngờ với sự tinh ý của Huy. Lớp trưởng các lớp khác chỉ cho rằng số đông đồng ý thì cả trường sẽ tham gia mà thôi. Quang giải thích:
- Không gian trong sân trường có hạn. Thầy cô muốn tính tổng số lớp sẽ tham gia để phân chia các sạp hàng.
Phân chia các sạp hàng... Huy đếm sơ qua số chữ ký mà Quang đã thu thập được. Sân trường rộng thế này, sẽ có vị trí đẹp và không đẹp khi bày sạp hàng. Huy nghĩ trong đầu, hỏi tiếp:
- Vị trí của sạp là phân chia ngẫu nhiên hay như thế nào?
Giờ thì Quang bắt đầu cảm thấy sợ Huy. Cậu ta nhìn chòng chọc Huy một lúc rồi mới thở dài, nói:
- Dựa theo thành tích trên bảng xếp hạng học lực ngoài cổng trường. Người có điểm số cao nhất thuộc lớp nào thì tập thể lớp đó sẽ được chọn vị trí bày sạp trước.
Quang vừa dứt lời thì Nhi và Nguyên đã đứng cạnh Huy. Hai người tò mò nhìn vào tờ giấy trên tay cậu, Huy tiện tay đưa luôn cho Nhi xem. Linh Nhi không lạ gì các hoạt động của trường cũ, dù sao nó cũng đã từng học ở cấp II Thanh Lịch 4 năm trời:
- Chà, đông lớp tham gia thế này mà không công bố quy tắc chọn vị trí sạp. Học sinh trường Thanh Lịch đúng là ác thật đấy!
Bị Linh Nhi nói kháy, lông mày Quang nhăn lại vì xấu hổ. Lẽ ra cậu ta có thể đề cập đến chuyện này trong lúc đi xin chữ ký, nhưng cậu ta lại không nói, để bên Tô Liên lơ là chuyện cạnh tranh.
Hai lớp đứng đầu có vị trí đẹp nhất nằm ngay giữa sân và gần cổng vào. Tiếp đến là các lớp có vị trí từ 3 đến 10, rồi cứ thế xuống nữa.
Đây sẽ là một cuộc chiến rất ác liệt. Quang không chắc bên Tô Liên còn nhân tài ẩn danh nào như Huy và Nhi không. Nếu có, cậu ta sẽ bị đá khỏi tốp 3 và mất đi cơ hội lựa chọn vị trí sạp hàng đẹp nhất. Vì Huy và Nhi chung một lớp, nên nếu không có gì ngoài ý muốn xảy ra thì sạp hàng thứ 2 sẽ là của lớp cậu.
- Quy tắc chọn vị trí sạp được tính như thế nào?
Khôi Nguyên hồn nhiên hỏi Linh Nhi. Con bé chỉ cười mà không đáp, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía Quang khiến cho cậu ta phải vơ vội đống giấy tờ rồi chạy mất.
- Bọn tao định đi ăn bún đậu, đi chung không?
Dù sao vẫn là nhóm bạn ba người, Khôi Nguyên hoàn toàn không biết chuyện đã xảy ra giữa Nhi và Huy nên rủ Huy đi chung. Xét thấy thái độ gượng gạo bất thường của Linh Nhi, Huy từ chối, nhanh chóng ra về.
Sợ bị Linh Nhi "bóc phốt" hành vi lén lút của mình, Quang đã dán một tờ thông báo quy tắc chọn vị trí sạp hàng hội chợ trên bảng thành tích, kèm theo là bản đồ đánh dấu các vị trí theo số thứ tự.
Toàn trường đã có một trận dậy sóng, bởi vị trí sạp hàng là yếu tố rất quan trọng quyết định xem tập thể lớp đó có nhiều khách tham quan hay không. Không tham gia thì thôi, chứ đã chơi là phải chơi tới bến. Tinh thần của các học sinh tăng cao, quyết chí thi thật tốt để giành được vị trí sạp hàng.
Lớp 11A trường Tô Liên có tận hai đứa đứng đầu bảng xếp hạng toàn trường. Bạn bè trong lớp dặn dò và bồi bổ Nhi - Huy rất kỹ, chỉ trông mong vào hai đứa để được chiếm lĩnh vị trí đẹp nhất.
Từ hôm ấy, sáng nào cũng có người đưa đồ ăn sáng cho Huy và Nhi. Khôi Nguyên bị cướp mất nhiệm vụ chuẩn bị đồ ăn sáng cho Nhi hằng ngày, khóc thét ăn vạ với mọi người trong lớp. Huy không từ chối ý tốt của các bạn, ai cho gì thì ăn nấy, không hề kén chọn.
Có thể nói, trường Thanh Lịch là một trường học mà tất cả các hoạt động đề ra đều nhằm mục đích cổ vũ học tập. Thầy cô bên Tô Liên chưa bao giờ thấy đám học sinh của mình chăm chỉ ôn thi đến thế, tinh thần đoàn kết của lớp chưa bao giờ vững mạnh đến vậy. Có lẽ các thầy cô sẽ phải học lỏm một số phương pháp để mang về áp dụng cho trường mình.
Kỳ thi cuối học kỳ I diễn ra trong kỳ vọng và sự căng thẳng. Linh Nhi ôn thi đến 2 3 giờ sáng, Khôi Nguyên ngồi cạnh không biết đã ngủ gục từ lúc nào. Nhi lấy chăn đắp cho Nguyên, tiếp tục cặm cụi giải đề.
Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên báo hiệu tin nhắn đến. Giờ này mà nhắn tin thì chỉ còn Huy thôi. Khá bất ngờ vì ngoại trừ nhắn tin trong nhóm ba đứa, Huy và Nhi đã không nhắn tin riêng gần một học kỳ. Ngày mai thi môn toán nên Huy gửi cho Linh Nhi một bài toán khó nhờ giải hộ.
"Mày nợ tao một lần call video giảng bài."
Linh Nhi đọc tin nhắn gửi đến, lặng lẽ quay sang nhìn Nguyên. Nó chụp khuôn mặt Nguyên đang ngủ cạnh mình để gửi cho Huy, nhắn:
"Nguyên đang ngủ, tao không nói chuyện được."
Minh Huy soạn rồi xóa rất lâu, Linh Nhi đợi mãi mà chưa thấy cậu trả lời. Đúng lúc nó định đặt máy điện thoại xuống thì Huy nhắn:
"Tao xem lời giải rồi mà vẫn không hiểu. Call một chút thôi không được à?"
Minh Huy nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, thấy đối phương chỉ xem không đáp thì thất vọng gục đầu xuống bàn. Mai thi toán nên Huy đoán Linh Nhi còn thức. Dù sao đây cũng là môn nó tự tin nhất và là môn nó yêu thích nhất trong tất cả các môn.
Suốt học kỳ vừa qua, kể cả lúc ôn thi đội tuyển Linh Nhi cũng không ngồi cạnh Huy nữa. Con bé làm quen với một số bạn nữ trong lớp, chuyển sang chỗ khác ngồi. Hai đứa vượt qua kỳ thi học sinh giỏi toán cấp thành phố và cùng nhau ẵm về tấm bằng khen giải Nhì.
Linh Nhi có thể là một cá thể xuất sắc trong trường nhưng khi bơi ra xa hơn nó vẫn chưa phải là người giỏi nhất. Nó và Huy cùng được chị Hoa kèm, học lực ngang nhau, chỉ chênh một chút. Nếu muốn đạt giải nhất thành phố, e là hai đứa vẫn cần phải cố gắng nhiều hơn.
Huy nhìn tấm bằng khen giải nhì thành phố treo trên tường, nghĩ đến Linh Nhi cũng có tấm bằng y hệt trong phòng khiến cậu cảm thấy khá hơn. Ít ra hai đứa vẫn còn một số mối liên kết, vẫn được coi là bạn bè.
Điện thoại rung lên trong cơn ngỡ ngàng. Huy vội vã mở cuộc gọi, phát hiện chỉ là cuộc gọi đơn thuần thay vì gọi video. Thôi cũng được. Minh Huy vơ lấy cây bút bên cạnh, lặng yên lắng nghe.
"Tao xem bài giải mẫu mày gửi rồi. Mày không hiểu chỗ nào thế?"
Giọng của Linh Nhi xen lẫn với tiếng gió. Huy nhận ra nó không ở trong phòng, hỏi:
- Mày không trong phòng à?
"Tao ra cửa hàng tiện lợi mua bò húc, tiện nói chuyện với mày luôn."
Đã ba giờ sáng, đi một mình ngoài đường rất nguy hiểm. Huy đè nén nỗi bất an trong lòng, dặn dò:
- Đi đứng cẩn thận, để ý xung quanh.
"Biết rồi. Không hiểu chỗ nào?"
Linh Nhi lặp lại câu hỏi. Huy vẽ một đường khoanh tròn vào tấm ảnh rồi gửi lại cho Nhi. Linh Nhi giảng bài một lát thì đến cửa hàng tiện lợi. Con bé bắt Huy đợi cho nó mua đồ xong rồi nói chuyện tiếp.
- Chị thanh toán chuyển khoản hay tiền mặt ạ?
- Tiền mặt ạ.
Nhân viên cửa hàng hỏi, Nhi nhanh chóng đáp lời rồi lục tìm ví tiền. Không may, nó để quên ví ở nhà, số dư tài khoản thì trống trơn do đã rút thành tiền mặt để tiêu. Linh Nhi định bảo nhân viên đợi mình chạy về lấy tiền thì nghe Huy nói vọng ra từ điện thoại:
"Chụp mã QR đi tao thanh toán cho. Coi như trả công mày giảng bài."
Vì bật loa ngoài nên nhân viên đã nghe thấy lời Huy nói, thuận thế hiện mã lên màn hình thanh toán cho Nhi chụp. Linh Nhi không tiện từ chối, chụp mã gửi Huy rồi bảo:
- Mai tao trả.
"Không cần đâu."
Huy đáp. Loa trên đầu kêu vang giao dịch đã thành công. Nhân viên đưa túi cho Nhi, cúi đầu chào tạm biệt nó:
- Tạm biệt quý khách, cảm ơn đã ghé cửa hàng của chúng tôi.
***
Khôi Nguyên choàng tỉnh vì quá nóng. Phòng bật điều hòa chế độ sưởi, còn chăn bông thì phủ kín đỉnh đầu cậu. Ánh sáng vàng từ đèn học tỏa ra xung quanh. Khôi Nguyên dụi mắt, phát hiện Linh Nhi không có ở trong phòng.
Cậu lần mò tìm máy điện thoại nhưng hết pin. Khôi Nguyên bật đèn phòng, nhấc chăn lên giường rồi tìm xem sạc điện thoại ở đâu. Ngồi đợi pin lên mà lòng Nguyên nóng như lửa đốt, không biết Linh Nhi bao giờ mới trở lại.
Tiếng nói chuyện loáng thoáng vọng vào phòng khiến Khôi Nguyên chú ý. Phòng nhà cậu được thiết kế rất đặc biệt, bên ngoài không thể nghe được âm thanh bên trong nhưng trong phòng lại nghe được âm thanh bên ngoài. Nguyên không rõ Nhi đang nói chuyện điện thoại với ai, giọng đàn ông nên có thể là bố nó.
- Hiểu chưa?
"Hiểu rồi."
- Tao về đến phòng rồi, tao tắt máy đây.
Linh Nhi xưng "tao" nên Khôi Nguyên nhanh chóng đoán được người ở đầu dây bên kia là Huy. Cậu nhổm dậy, vừa định mở cửa thì nghe Huy nói:
"Mày có thể đừng tránh mặt tao nữa được không?"
Bàn tay chạm vào tay nắm cửa của Nguyên khựng lại. Cậu đứng im tại chỗ, lắng nghe hai người phía bên ngoài nói chuyện.
- Tao... không hề tránh mặt mày.
Giọng Linh Nhi rất nhỏ, có thể do bối rối, có thể do sợ đánh thức Nguyên. Huy tiếp tục:
"Mày không tránh nhưng thái độ bài xích của mày thể hiện rất rõ.
- ...
"Xin mày đấy... Tao đã nói là tao chỉ muốn làm bạn như cũ thôi, tao đã hứa là sẽ không thích mày nữa rồi mà..."
Khôi Nguyên giật nảy mình, bất ngờ lùi lại một bước. Dường như Linh Nhi đang đứng ngay gần cửa, nó đã cố đè thấp giọng nhưng vẫn nghe rất rõ từng lời nói ra:
- Nếu mày thật sự muốn làm bạn thì lẽ ra không nên nhìn chằm chằm tao suốt ở lớp học đội tuyển, hay cứ mỗi lần đi qua bàn là lấy áo Khôi Nguyên đắp cho tao mới đúng.
"Thế tao lấy áo của tao đắp cho mày nhé?"
- Ý tao không phải vậy.
Linh Nhi dựa lưng vào cửa, kẹp điện thoại giữa má và vai rồi mở lon bò húc. Nó nhấp ngụm nước nhỏ, trách móc Huy:
- Mày quá quan tâm và để ý đến tao, vượt trên sự quan tâm của một người bạn bình thường.
- Khôi Nguyên rủ đi ăn mà mày muốn đi thì cứ đi đi, để ý đến thái độ của tao làm gì? Tao ngủ trong lớp cũng kệ tao đi. Phòng học có điều hòa, người tao mặc áo ấm, có lạnh đâu mà cần đắp thêm áo?
- Mày bảo là mày muốn làm bạn. Mày nghĩ lại xem, có bạn nào mà lần nào tao tan làm muộn cũng lén đứng đợi ở ngoài cửa trung tâm không? Mày thừa thời gian à? Sao mày nắm rõ lịch làm của tao thế?
"... Tao chỉ lo lỡ có hôm nào Khôi Nguyên không đến đón mày như cái hôm mày ngã ở cầu thang."
- Ừ, tao có nghĩ là mày lo cho tao thật. Nhưng ngoài sự quan tâm ra, mày chỉ muốn được gần gũi với tao để thỏa mãn tình cảm của mày thôi. Mày chưa buông bỏ được đâu Huy...
Linh Nhi tắt điện thoại, mở cửa bước vào phòng. Nó nhìn xuống thảm sàn, thấy Khôi Nguyên vẫn thở đều dưới lớp chăn, yên tâm ngồi xuống cạnh cậu rồi tiếp tục làm bài. Dưới tấm chăn dày, mồ hôi Nguyên vã ra như tắm. Bàn tay cậu siết chặt, tim đập nhanh, căng thẳng đến nghẹt thở.
Hóa ra đó là kết cục của một người dám thổ lộ tình cảm với Linh Nhi.
***