CÁI ĐUÔI LỚN CỦA TỔNG TÀI VÀ CỬA HÀNG ĐẠI CÁT
Bình giấm chua đổ ngược tại salon
Không khí trong salon tóc như ngưng đọng lại ngay giây phút Vương Tuấn tháo bỏ chiếc kính râm limited edition, để lộ đôi mắt phượng hẹp dài nheo lại đầy nguy hiểm. Ánh mắt anh không thèm liếc qua chị chủ Hoài Ngọc đang sững sờ, mà ghim c.h.ặ.t vào chàng trai trẻ đang ngồi trên ghế cắt tóc, và quan trọng nhất – đôi bàn tay nhỏ nhắn của Hạ Lam vẫn đang cầm cuốn tạp chí mẫu tóc đặt trước mặt cậu ta.
Hạ Lam đứng hình mất ba giây. Nhìn bộ vest đen thẫm chỉnh tề cùng gương mặt "ai thiếu nợ tôi năm mươi tỷ" của chồng mình, cô vừa buồn cười vừa bất lực. Chẳng phải lúc nãy ở trên xe, anh đã hứa ngoan ngoãn về nhà làm việc sao? Hóa ra cái gọi là "quay về an toàn" chính là quay xe thẳng tới nơi cô làm việc!
"Vương Tuấn? Sao anh lại ở đây?"
Hạ Lam vội buông cuốn tạp chí xuống, bước nhanh về phía anh, cố gắng hạ nhỏ giọng để tránh làm kinh động đến những vị khách khác.
Vương Tuấn hừ lạnh một tiếng trong l.ồ.ng n.g.ự.c, âm thanh trầm thấp nhưng đủ khiến người bên cạnh rét run. Anh thản nhiên nắm lấy bàn tay nhỏ của vợ, đan c.h.ặ.t năm ngón tay vào nhau như một lời khẳng định chủ quyền tối cao: "Họp xong rồi. Nhớ em nên đến đón."
Chị Hoài Ngọc đứng bên cạnh đảo mắt nhìn một vòng, từ bộ đồ hiệu đắt giá trên người Vương Tuấn đến chiếc đồng hồ Patek Philippe trị giá bằng cả cái salon này cộng lại, rồi nhìn sang cái nắm tay đầy tính chiếm hữu. Là người lăn lộn nhiều năm trong xã hội, chị lập tức hiểu ra vấn đề. Hóa ra cô nhân viên mới xinh đẹp, tay nghề cao này không phải đi làm vì sinh kế, mà là đi "trải nghiệm cuộc sống", phía sau cô ấy là một đại thế gia không thể đắc tội.
"À... ra là chồng của Hạ Lam sao? Đúng là tuổi trẻ tài cao, hai đứa đẹp đôi quá."
Chị Hoài Ngọc cười xòa, khéo léo giải vây "Nhưng mà Hạ Lam đang trong giờ làm việc, vị khách này cũng đang đợi..."
Vương Tuấn lúc này mới thèm nhìn sang chàng trai trẻ đang ngơ ngác trên ghế. Chàng trai kia bị khí thế bức người của tổng tài làm cho đổ mồ hôi hột, lúng túng đứng dậy: "Hay là... để tôi đổi người khác cắt cũng được ạ. Tôi không vội."
"Không cần." Vương Tuấn tháo chiếc cúc áo sơ mi ở cổ tay, thong thả ngồi xuống chiếc ghế sofa ngay đối diện gương của vị khách nam kia, chân dài vắt chéo, tư thế vô cùng bễ nghễ "Em cứ làm việc của em đi. Anh ngồi đây xem. Không phiền chứ?"
Hạ Lam đỡ trán thầm than trong lòng. Anh ngồi lù lù một đống ở đó, tỏa ra oán khí ngút trời như muốn ăn tươi nuốt sống người ta, ai mà không phiền cho được? Nhưng nhìn thấy vành tai hơi đỏ lên vì quẫn bách và hờn dỗi của anh, lòng cô lại mềm nhũn. Cô quay sang cười ái ngại với vị khách nam: "Xin lỗi anh nhé, chồng tôi hơi bám người. Chúng ta tiếp tục kiểu tóc lúc nãy nhé."
Suốt nửa ngày hôm đó, salon Hoài Ngọc chứng kiến một cảnh tượng có một không hai: Một vị tổng tài cao ngạo, lạnh lùng, mỗi phút đáng giá hàng trăm triệu, lại chấp nhận ngồi bất động trên ghế sofa suốt bốn tiếng đồng hồ, ánh mắt khóa c.h.ặ.t vào bóng lưng của cô thợ làm tóc. Mỗi lần Hạ Lam vô tình chạm nhẹ vào vai hay tóc của khách nam để điều chỉnh góc cắt, nhiệt độ trong phòng lại như giảm xuống một độ C. Khách nam ngồi trên ghế mà lưng thẳng tắp như đang chịu hình phạt, đến thở mạnh cũng không dám.
Thỏa hiệp ngọt ngào
Nửa ngày làm việc đầy "áp lực" cuối cùng cũng kết thúc. Vừa bước lên xe, chưa kịp để Hạ Lam thắt dây an toàn, một bóng đen lớn đã áp sát tới. Vương Tuấn dứt khoát kéo cô vào lòng, nụ hôn mang theo chút trừng phạt và ghen tuông bá đạo lập tức rơi xuống, nuốt chửng hoàn toàn lời định nói của cô.
Anh hôn rất sâu, như muốn khảm cô vào da thịt, cho đến khi hơi thở của Hạ Lam trở nên dồn dập, hai tay vô lực bấu c.h.ặ.t vào vai áo anh, anh mới lưu luyến rời môi, tựa trán mình vào trán cô, thở dốc: "Em đã chạm vào tóc của ba người đàn ông khác nhau. Lại còn cười với họ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hạ Lam vừa buồn cười vừa thở hổn hển, vỗ vỗ vào l.ồ.ng n.g.ự.c săn chắc của anh: "Vương tổng ơi là Vương tổng, đó là khách hàng! Em là thợ cắt tóc, không chạm vào tóc họ thì em cắt bằng niềm tin à?"
"Anh không thích." Vương Tuấn vùi đầu vào cổ cô, cọ cọ như một chú ch.ó lớn bị bỏ rơi – "Ở nhà rung đùi làm chậu hoa khô không tốt sao? Anh nuôi em dư sức mà. Nếu em chán, anh mua cho em cả một dãy phố để em đi thu tiền trọ, được không?"
"Không được." Hạ Lam nghiêm túc đẩy đầu anh ra, nhìn thẳng vào mắt anh – "Em thích tự tay mình làm việc, thích cảm giác tạo ra những kiểu tóc đẹp. Với lại, anh đã hứa cho em đi làm nửa ngày rồi, quân t.ử nhất ngôn, không được lật lọng!"
Chiêu này của Hạ Lam đ.á.n.h trúng t.ử huyệt của Vương Tuấn. Anh mím môi, vẻ mặt uất ức nhìn cô, cuối cùng đành phải đưa ra điều kiện nhượng bộ cuối cùng: "Vậy anh mua lại cái salon đó. Từ ngày mai, em chỉ được nhận khách nữ. Khách nam... anh bao trọn."
Hạ Lam bật cười thành tiếng, vòng tay qua cổ anh, chủ động hôn lên ch.óp mũi anh một cái thật kêu: "Được rồi, nghe theo ông xã tất cả! Nhưng không cần mua lại đâu, em tự xin chị Hoài Ngọc chuyển sang khu vực phái đẹp là được rồi. Đừng dùng tiền đè người nữa, đại tư bản ạ!"
Nhìn nụ cười rạng rỡ như ánh hướng dương của vợ, mọi bực dọc và ghen tuông trong lòng Vương Tuấn tan biến sạch sẽ. Anh thở dài, ôm c.h.ặ.t cô vào lòng. Thôi vậy, chỉ cần cô vui vẻ, anh bằng lòng làm cái đuôi nhỏ bám theo cô cả đời.
Năm tháng bình yên
Ba năm sau.
Khu phố sầm uất nhất thành phố vừa khai trương một trung tâm tạo mẫu tóc và chăm sóc sắc đẹp cao cấp mang tên "Lam Tuấn". Ai cũng biết, bà chủ của trung tâm này chính là Hạ Lam người phụ nữ được cựu tổng tài tập đoàn Vương Thị sủng lên tận trời. Đúng vậy, là "cựu tổng tài", bởi vì nửa năm trước, Vương Tuấn đã dứt khoát ném lại toàn bộ gánh nặng tập đoàn cho người em trai tội nghiệp, còn mình thì lui về làm "hậu phương" toàn thời gian cho vợ.
Hôm nay là ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới của họ.
Tại sảnh lớn của biệt thự nhà họ Vương, tiếng cười nói rộn ràng của trẻ con vang lên. Một cậu nhóc khoảng hai tuổi, có khuôn mặt giống đúc Vương Tuấn như lột từ một khuôn, đang lạch bạch chạy trên t.h.ả.m cỏ, phía sau là một chú ch.ó Golden to lớn chạy theo bảo vệ.
hằng nguyễn
Hạ Lam đứng bên cửa sổ tầng hai nhìn xuống, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc. Đột nhiên, từ phía sau có một vòng tay ấm áp quen thuộc ôm lấy eo cô, cằm anh tựa lên vai cô, mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc vây hãm lấy thính giác của cô.
"Nhìn con làm gì? Nhìn anh này." Giọng nói trầm thấp của Vương Tuấn vang lên bên tai, mang theo sự hờn dỗi chưa từng thay đổi theo năm tháng.
Hạ Lam quay người lại trong vòng tay anh, nhìn người đàn ông dù đã làm bố nhưng tính khí chiếm hữu vẫn chẳng giảm bớt chút nào. Cô đưa tay vuốt ve những đường nét góc cạnh trên gương mặt anh tuấn của chồng, khẽ cười: "Vương Tuấn, cảm ơn anh."
"Cảm ơn vì điều gì?" Anh nhướng mày.
"Cảm ơn vì đã luôn dung túng cho những sở thích của em, cảm ơn vì đã làm cái đuôi lớn của em suốt bấy nhiêu năm qua."
Vương Tuấn nắm lấy bàn tay cô, đặt lên đó một nụ hôn thành kính: "Nói ngược rồi. Phải là anh cảm ơn em vì đã chịu bắt lấy cái đuôi này. Hạ Lam, cả đời này, em đi đâu, anh theo đó. Đừng hòng bỏ rơi anh."
Dưới ánh hoàng hôn vàng ươm buông xuống thành phố, hình bóng của hai người giao hòa vào nhau thành một. Trải qua bao nhiêu sóng gió, những ghen tuông trẻ con, những dỗi hờn vụn vặt rốt cuộc cũng chỉ là thứ gia vị làm cho tình yêu của họ thêm mặn nồng. Cuộc đời này dài lắm, nhưng chỉ cần có một người nguyện ý vì bạn mà dừng lại, nguyện ý làm chiếc bóng đi theo bạn đến tận cùng trời cuối đất, đó chính là đại kết cục viên mãn nhất.