Hạ Lam đi lang thang mãi cho đến khi trời giăng màu u ám, mưa giông kéo đến hung hăng va đập vào da thịt mềm mại như muốn tẩy rửa đi mọi đau thương và tuyệt vọng, bất chợt cảm nhận được chút ấm áp lăn dài từ nơi hốc mắt, cô nhếch miệng tự chế giễu bản thân, đã dặn lòng không khóc nhưng nước mắt vẫn rơi!