Phạn Âm

Chương 13



Chương 13: Nuôi Hổ Trong Nhà

Doanh trại nước Yến ở biên thùy phương Bắc chưa bao giờ mang sắc màu tàn nhẫn đến thế.

Mưa đêm ráo riết trút xuống từ ba ngày trước, đóng thành một lớp băng mỏng tơi tả trên những lá cờ chiến thêu hình mãnh hổ của vương triều Đại Yến. Gió bấc rít qua những khe hở của lều trại đại quân, thổi bùng những đốm lửa sáp đỏ từ ngọn đèn dầu hung hãn. Giữa trung quân đại doanh, một chiếc chuông đồng thượng cổ treo bên hông giá binh khí thỉnh thoảng lại phát ra một tiếng boong... boong... trầm đục, tịnh mịch, tựa như tiếng thở dài của vạn vong linh nước Lương vừa bị chôn vùi nơi chiến địa này không lâu.

Canh ba. Tiếng mưa rơi vào da trâu đại trống từng hồi dập dồn, đều đặn như cỗ máy Thiên Đạo đang tính toán chu kỳ luân hồi mới.

Lục Diễn đứng trước bản đồ quân sự chạm khắc bằng da báo. Hắn mặc một bộ chiến giáp màu đen tuyết nặng nề, những vệt xước ngang dọc từ các trận huyết chiến trước để lại vết trầm bích sắc bén. Gương mặt đại tướng quân bách chiến bách thắng của nước Yến phẳng lặng như một phiến đá rằm treo trên đỉnh núi băng, đôi đồng t.ử thâm trầm, đen kịt không một tấc biểu cảm người phàm. Đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sần vì cầm đại đao siết c.h.ặ.t lấy thắt lưng da, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương cắm vào lòng đất lạnh.

Hắn quên sạch ngọn lửa kinh thành Đại Yến kiếp thứ nhất, quên sạch chín chiếc đinh phong ấn cùng mái tóc trắng bạc xóa chốn Tru Tiên Đài kiếp thứ hai. Uống cạn chén nước vong tình dưới địa phủ, kiếp này hắn đầu t.h.a.i làm Lục Diễn — lưỡi đao tàn bạo nhất của nước Yến, kẻ vừa tự tay san bằng hoàng cung nước Lương một tháng trước.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Cạch.

Tiếng màn lụa dày cộc ở cửa doanh khẽ động. Một bóng dáng mảnh mai khoác bộ y phục nô tỳ thô sơ, cúi đầu bưng một khay bách ngọc bước vào giữa sảnh điện.

Đó là A Vãn.

Nàng là huyết mạch hoàng tộc còn sót lại của nước Lương, nhưng lúc này, thân phận của nàng chỉ là một món chiến lợi phẩm, một nô tỳ dâng trà dơ bẩn chốn biên thùy. Mái tóc dài buông xõa của nàng bị nước mưa đêm làm ướt đẫm, dính c.h.ặ.t vào đôi gò má nhợt nhạt, nhạt nhòa. Đôi đồng t.ử trong vắt ngày xưa của Thần nữ nay hoàn toàn trống rỗng ký ức, chỉ còn lại một tầng sương huyết lạnh lẽo vô biên của mối thù vong quốc. Ngón tay thanh mảnh của nàng bấu c.h.ặ.t vào khay bách ngọc, tơ cốt nhỏ nhắn run lên từng hồi rất khẽ dẫu nàng đang cố kìm nén sát ý.

Nàng đi đến cách hắn ba bước, quỳ sụp xuống nền đất đá lạnh, dâng chén trà tuyết lên đỉnh đầu. Giọng nói của nàng nhỏ nhẹ, uyển chuyển nhưng tịnh mịch tựa như thanh âm của loài quỷ mị: "Tướng quân, mời dùng trà."

Lục Diễn chậm rãi xoay người lại.

Khoảnh khắc đôi mắt thâm trầm của hắn chạm vào dung nhan nhợt nhạt của A Vãn, một tiếng rắc khẽ khàng bỗng chốc vang vọng từ sâu trong thức hải trống rỗng của hắn. Lồng n.g.ự.c vị tướng quân bá đạo nhói lên một cơn đau âm ỉ, cuộn trào oán khí mà chính hắn cũng không thể giải thích nổi. Một mảnh vỡ phong ấn vô hình rung chuyển, khiến bàn tay hắn vô thức giật mạnh một cái dưới tà áo bào đen. Hắn không biết nàng là ai, càng không nhớ nổi tiếng đàn "Phạn Âm" từng lay động linh hồn mình qua hai kiếp sống, nhưng sâu trong tủy cốt, ánh mắt của nàng khiến hắn muốn từ bỏ mọi tàn nhẫn của thế gian để bảo bọc nàng chu toàn.

Hắn tiến lên một bước, tà áo giáp sắt va vào nhau phát ra thanh âm lạnh lẽo. Hắn không đón chén trà, chỉ găm thẳng đôi mắt đen kịt vào đỉnh đầu nàng, khoảng lặng giữa hai kẻ thù kéo dài tựa như một thế kỷ trong địa ngục.

"Ngươi tên là gì?" Hắn hạ giọng, thanh âm khàn đặc như tiếng đao kiếm ma sát.

"Nô tỳ... A Vãn." Nàng cúi đầu thấp hơn, tấm rèm tóc che khuất vệt son môi đỏ tươi rực lửa trên môi — màu sắc duy nhất gợi nhớ đến đóa hoa đào rách nát của những kiếp sống trước.

Lục Diễn nhìn ngón tay đang run rẩy của nàng, khẽ nhếch môi, tự mình bưng lấy chén trà ngọc uống cạn một ngụm. Chất lỏng thanh khiết trôi xuống cuống họng, mang theo một vị chát đắng kỳ lạ của độc d.ư.ợ.c mạn tính, nhưng gương mặt hắn vẫn phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, không một tấc biến đổi.

Hắn vung tay, ném chén ngọc rỗng xuống khay, xoay lưng lại với nàng: "Lui xuống đi. Từ ngày mai, ngươi hầu hạ một mình bên cạnh ta."

Nàng đứng dậy, tà áo nô tỳ lướt đi tàn nhẫn vào màn mưa đen bên ngoài. Nàng không nhìn thấy, ngay khi nàng vừa bước ra khỏi lều trại, Lục Diễn đột ngột quỳ một gối xuống cạnh bàn bách ngọc, một ngụm m.á.u tươi tanh nồng từ bờ môi nứt nẻ tràn ra, nhỏ từng giọt huyết sắc xuống bản đồ quân sự dưới chân. Độc tính ăn mòn da thịt, nhưng ánh mắt hắn nhìn theo hướng nàng đi lại chứa đựng một chấp niệm điên cuồng, sâu thẳm.

Mười ngày trôi qua ráo riết giữa thung lũng đầy tuyết trắng của biên thùy.

A Vãn mỗi ngày đều dâng lên ba chén trà, và trong mỗi chén trà ấy đều ẩn giấu một liều lượng độc d.ư.ợ.c mạn tính cực kỳ tinh vi do tổ chức sát thủ Vong Niệm cung cấp. Nàng muốn hắn c.h.ế.t, muốn cái đầu của đại tướng quân nước Yến phải treo trên cổng thành để tế vong hồn con dân nước Lương. Động tác dâng trà của nàng vụn vặt, đôi lần làm đổ nước nóng lên tay áo hắn, đoản đao giấu trong tay áo rộng thỉnh thoảng lại phát ra tiếng động nhẹ dưới bóng đèn l.ồ.ng đỏ. Một đứa trẻ mới học làm thích khách, làm sao qua mắt được một vị tướng quân bách chiến bách thắng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thế nhưng, Lục Diễn biết thừa chén trà có độc. Hắn biết tất cả mọi mưu kế vụng về, biết cả thanh đoản đao giấu sau tà áo nô tỳ của nàng.

Hắn ngày ngày thản nhiên uống cạn những chén độc d.ư.ợ.c ấy trước mặt nàng. Hắn làm vậy không phải vì điên loạn, mà vì một chân tướng tàn nhẫn sâu trong tiềm thức: Tổ chức sát thủ Vong Niệm kiểm soát mạng sống của nàng, nếu gã tướng quân nước Yến không uống trà, hoặc phát hiện ra thân phận của nàng, tổ chức sẽ lập tức phế bỏ con cờ vô dụng này, dùng cách bạo lực nhất để băm vằn xương cốt nàng chốn ngục tối biên thùy. Hắn dùng chính nhục thân và sinh mạng phàm trần của mình để nuôi dưỡng lòng tin cho nàng, chấp nhận lục phủ ngũ tạng bị độc d.ư.ợ.c gặm nhấm từng ngày, chỉ vì sợ nếu hắn không uống, nàng sẽ bị trừng phạt.

Sự dung túng tàn nhẫn ấy đẩy cao trào ngược tâm của Thiên Đạo lên đến mức nghẹt thở. Người đọc biết hắn đang lấy mạng gánh tội thay nàng, còn A Vãn chỉ thấy hắn là kẻ thù khát m.á.u, ngày ngày ẩn nhẫn tìm cơ hội đ.â.m mũi kiếm xuyên qua tim hắn. Khoảng lặng mỗi buổi ban mai khi nàng dâng trà, hắn uống trà... đau đớn hơn vạn đạo thiên lôi diệt thế chốn Tru Tiên Đài.

"Tướng quân, trà hôm nay... có vừa miệng không?" A Vãn lạnh lùng hỏi, ánh mắt găm vào vết m.á.u bầm mờ nhạt nơi khóe môi hắn.

Lục Diễn lau vết m.á.u, đôi đồng t.ử thâm trầm nhìn nàng, khẽ buông một câu nói có sức nặng như ngàn vạn tảng đá đè nặng lên tim độc giả: "Vừa miệng lắm. Ngày mai, cứ tiếp tục dâng loại trà này."

Canh ba đêm muộn, bão tuyết phương Bắc bất ngờ tràn qua doanh trại, biến vạn dặm chiến địa thành một biển sương muối trắng xóa.

A Vãn đứng bên hiên vắng của trung quân đại doanh, tay cầm một phong mật thư vừa nhận được từ tổ chức Vong Niệm dưới ánh đèn l.ồ.ng đỏ treo cao lắc lư. Gió độc thổi tung mái tóc dài của nàng, làm lộ ra vết bớt hình hoa đào đỏ rực nơi l.ồ.ng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội. Mật thư chỉ có tám chữ bằng m.á.u đen: "Đêm nay hành thích, nhổ cỏ tận gốc." Nàng đưa bàn tay run rẩy rút thanh đoản đao rực lửa giấu trong tay áo rộng ra ngoài, ánh mắt dâng lên một tầng sương huyết cuồng loạn của thù hận vong quốc.

Nàng lén đẩy cửa bước vào trong lều trại, tiếng bước chân nhẹ như một chiếc lá rụng giữa bão giông.

Lục Diễn đang ngồi xếp bằng trên sập gụ nhắm mắt dưỡng thần, chiến giáp màu đen đã cởi ra, chỉ khoác một trường bào mỏng màu tím sẫm. Sắc mặt hắn nhợt nhạt đến đáng sợ do độc tính tích tụ mười ngày qua phát tác, bờ môi rách mảng lớn rỉ ra một vệt huyết sắc đen kịt. Hắn không nhúc nhích, tơ cốt đứng thẳng như một bức tượng đá cô độc giữa màn đêm tịch mịch.

A Vãn tiến sát cách hắn một thước, thanh đoản đao trên tay giơ cao, nhắm thẳng vào vị trí tim hắn mà đ.â.m xuống.

Nhưng, đúng vào khoảnh khắc lưỡi đao sắc bén chuẩn bị xé rách lớp áo bào của hắn, cánh cửa doanh trại bất ngờ bị một lực lượng mạnh mẽ đ.á.n.h toạc từ bên ngoài.

Ầm!

Một vị cận vệ thân tín của Lục Diễn mang theo kiếm quang sáng quắc lao vào, ánh mắt lão gằn lên sự tức giận điên cuồng khi nhìn rõ hành động mưu phản của A Vãn: "Ma nữ nước Lương! Dám ám sát tướng quân! C.h.ế.t đi!"

Thanh bảo kiếm sắc bén của tên cận vệ vạch ngang thiên không một đạo hình cung rực lửa, mang theo toàn bộ sức mạnh chiến trận c.h.é.m thẳng vào đỉnh đầu A Vãn, nhổ cỏ tận gốc. Nàng đờ đẫn đứng đó, thanh đoản đao trong tay khựng lại giữa không trung, không kịp lùi nửa bước trước sát chiêu hủy diệt.

Thế nhưng, một luồng kiếm quang khác nhanh hơn, tàn nhẫn hơn bất ngờ từ trên sập gụ bùng nổ bộc phát.

Lục Diễn đột ngột mở mắt. Đôi đồng t.ử đen kịt của vị tướng quân bách chiến bách thắng bỗng chốc chuyển sang màu đỏ rực như m.á.u của ma đạo. Hắn không rút thanh đại đao bên hông, mà dùng chính bàn tay thô ráp dính đầy độc d.ư.ợ.c mạn tính của mình lao tới, thẳng tay chặn đứng lưỡi đao sắc bén của tên cận vệ thân tín ngay giữa không trung.

Phốc! Lưỡi kiếm cứa sâu vào lòng bàn tay hắn, m.á.u tươi ròng rọc tuôn ra, nhưng lực tay của hắn mạnh đến mức bóp nát vụn thanh bảo kiếm của thuộc hạ thành ngàn mảnh sắt vụn rỉ sét.

Trước sự kinh hoàng tột độ của tên cận vệ và vạn quân đang lao vào ứng cứu bên ngoài cửa doanh, Lục Diễn bước một bước dài chắn trọn cơ thể nhỏ nhắn của A Vãn ra sau lưng mình. Tơ cốt hắn đứng thẳng như ngọn thương rỉ m.á.u, một tay bóp nát cuống họng tên cận vệ thân tín nhất vừa mới ra tay, vứt cái xác không hồn xuống nền đất đá lạnh lẽo không một tấc thương hại.

Hắn quay đầu lại nhìn vạn quân đang run rẩy bao vây phía ngoài, đôi môi nứt nẻ ròng rọc m.á.u khẽ mấp máy, buông ra một câu nói khàn đặc không còn hơi người, vang vọng khắp doanh trại âm phong, chứa đựng một sự bảo bọc điên cuồng và tàn nhẫn thấu tận cửu trùng thiên:

"Truyền lệnh ba quân... Kể từ hôm nay trở đi, Đại Yến vương triều này, ai dám động vào một sợi tóc của nàng... người đó phải chôn thây chốn địa ngục cùng ta!"

Máu tươi từ lòng bàn tay hắn nhỏ tí tách xuống tà áo nô tỳ của A Vãn, hòa cùng mưa đen bão tuyết tạo thành một màu sắc huyết sắc bi thương, á m ảnh vô cùng.