Chương 14: Thung Lũng Biển Máu
Mưa đêm ở biên thùy vừa dứt, sương muối đã vội vã tràn về bủa vây khắp các lối mòn dẫn vào Thung lũng Đào Hoa.
Trăng lạnh treo ngược trên đỉnh núi đá rách nát, hắt xuống mặt đất thứ ánh sáng bạc mờ nhạt, nhớp nháp. Gió bấc từ phương Bắc thổi qua những cành đào khẳng khiu, trơ trụi, phát ra thanh âm rin rít tựa như tiếng thở dài của vạn vong linh nước Lương vừa nằm xuống. Giữa lòng thung lũng cô độc, một chiếc chuông đồng treo nơi góc chùa hoang phế từ thuở thượng cổ thỉnh thoảng lại ngân lên từng hồi trầm đục, tịnh mịch, giống như cỗ máy Thiên Đạo đang đều đặn tính toán điểm kết thúc cho một kiếp luân hồi.
Mùi huyết sắc từ chiến trường một tháng trước vẫn chưa tan, quấn quýt cùng sương mù thành một thứ mùi vị tàn nhẫn, nghẹn ngào.
A Vãn đứng tựa lưng vào một gốc đào già. Bộ y phục nô tỳ bằng vải thô màu xám xịt của nàng đã bị sương lạnh nhuộm ướt đẫm, dính c.h.ặ.t vào đôi vai nhỏ nhắn đang run lên từng hồi rất khẽ. Gương mặt nàng nhợt nhạt như sáp trắng, đôi môi tô son đỏ tươi rực lửa — thứ sắc màu duy nhất gợi nhớ đến đóa hoa đào rách nát của những kiếp sống trước — nay ghim c.h.ặ.t lại đến rỉ m.á.u. Đôi đồng t.ử trong vắt ngày xưa giờ đây chứa đựng một tầng sương huyết cuồng loạn, tay phải nàng giấu sau ống tay áo rộng, siết c.h.ặ.t thanh đoản đao rực lửa.
Nàng không có sự lựa chọn.
Mật thư tối qua của tổ chức sát thủ Vong Niệm đặt trên bàn đá trung quân đại doanh đã vạch trần một chân tướng tàn nhẫn: Nếu đêm nay Lục Diễn không bỏ mạng tại Thung lũng Đào Hoa, ba vạn tù binh và dân chúng nước Lương còn sót lại trong các trại giam biên thùy sẽ bị hoàng lệnh Đại Yến nhổ cỏ tận gốc, băm vằn xương cốt. Nàng dùng mạng sống của chính mình và nợ m.á.u vong quốc để thiết lập trận địa mai phục này, ép bản thân phải trở thành lưỡi đao kết liễu người nam t.ử duy nhất từng cho nàng hơi ấm giữa nhân gian dơ bẩn.
Cạch.
Tiếng móng ngựa nghiến lên lớp băng mỏng vang lên một hồi khô khốc từ phía cửa thung lũng.
A Vãn nín thở, tơ cốt nhỏ nhắn căng ra như dây đàn sắp đứt. Qua làn sương muối mịt mù, một thớt chiến mã màu đen tuyền đang lững lờ bước tới. trên lưng ngựa, Lục Diễn khoác một trường bào màu tím sẫm, không mặc chiến giáp nặng nề, cũng không mang theo thanh đại đao bách chiến bách thắng của vị Đại tướng quân nước Yến lừng lẫy. Hắn thản nhiên cưỡi ngựa tiến vào t.ử địa, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương rỉ m.á.u, đôi đồng t.ử thâm trầm, đen kịt không một tấc biểu cảm người phàm.
Hắn quên sạch ngọn lửa kinh thành Đại Yến, quên sạch chín chiếc đinh phong ấn chốn Tru Tiên Đài, nhưng độc tính mạn tính từ những chén trà nàng dâng mười ngày qua đã thấm sâu vào thần tủy hắn, khiến mỗi nhịp thở của hắn đều mang theo vị chát đắng của cái c.h.ế.t cận kề. Khóe môi rách mảng lớn của hắn vương vệt huyết sắc đen kịt, nhưng ánh mắt hắn khi nhìn thấy bóng dáng áo xám của nàng đứng dưới gốc đào lại bình lặng đến mức đáng sợ, lạnh lẽo vô biên như trăng rằm treo trên đỉnh núi băng.
"Ngươi đến rồi." Hắn hạ giọng, thanh âm khàn đặc như tiếng đao kiếm ma sát, phá vỡ khoảng lặng tịch mịch.
Hắn lật người xuống ngựa, bước từng bước đến cách nàng ba thước, tà áo tím lướt đi trên nền đất đá lạnh. Hắn không nhìn xung quanh, không thèm để tâm đến những tiếng dây cung đang lén lút kéo căng từ trong bụi rậm bốn phương tám hướng. Hắn chỉ găm thẳng đôi mắt thâm trầm vào dung nhan nhợt nhạt của nàng, một ánh mắt si luy, chấp niệm kéo dài vạn năm mà chính hắn cũng không giải thích nổi.
"Tướng quân... người thật sự đến một mình sao?" Ngón tay A Vãn siết c.h.ặ.t chuôi đoản đao, thanh âm khàn đặc rỉ ra một vệt m.á.u bầm nơi khóe môi.
Lục Diễn không trả lời, hắn đưa bàn tay thô ráp, đầy vết chai sần lấy từ trong n.g.ự.c áo ra một chiếc khăn lụa trắng — chiếc khăn mười ngày trước nàng dùng để lau vệt độc huyết cho hắn. Động tác của hắn rất nhẹ, khoảng lặng giữa hai kẻ thù kéo dài tựa như một thế kỷ trong địa ngục. Hắn giấu bàn tay đang run rẩy vì độc phát vào trong ống tay áo rộng, khẽ nhếch môi, buông ra một câu nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng:
"Nàng hẹn, ta đương nhiên sẽ đến."
Oanh!
Một đạo sấm đen bất ngờ rạch ngang thiên không, x.é to.ạc màn sương muối mịt mù. Đó không phải thiên phạt, mà là tín hiệu khai đao của tổ chức sát thủ Vong Niệm.
Ngay lập tức, từ trên những vách đá sắc lạnh của Thung lũng Đào Hoa, vạn mũi tên mang theo kiếm quang hừng hực sát khí của tàn dư nước Lương đồng loạt b.ắ.n ra như mưa lũ, xé rách không gian, nhắm thẳng vào vị trí của Lục Diễn mà tận diệt. Tiếng dây cung rít gió rầm rộ vang lên từ bốn phương tám hướng, nuốt chửng mọi âm thanh của trần thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
A Vãn đờ đẫn đứng đó, thanh đoản đao trong tay khựng lại giữa không trung. Nàng tưởng hắn sẽ rút đao, tưởng hắn sẽ phản kháng như vị sát thần trăm trận trăm thắng trên chiến trường Đại Yến.
Nhưng Lục Diễn không nhúc nhích. Một lần rút kiếm hắn cũng không làm.
Vào khoảnh khắc vạn tiễn lao đến xé gió, gã tướng quân bá đạo đột ngột bước một bước dài, t t xé rách khoảng cách ba thước giữa hai người. Hắn dồn hết chút sức tàn của nhục thân gãy vụn độc tính, lao đến bế thốc cơ thể mảnh mai của A Vãn vào lòng, xoay người dẫm mạnh mũi giày lên tà áo xám của nàng, dùng tấm lưng to lớn, vững chãi như bàn thạch của mình để che chắn trọn vẹn toàn bộ mưa tên đang lao tới dữ dội.
Phốc! Phốc! Phốc!
Tiếng lưỡi tên sắc bén đ.â.m xuyên qua lớp áo bào màu tím sẫm, cắm sâu vào da thịt nhục thân vang lên đầy tàn nhẫn, nhức nhối. Hàng chục, hàng trăm mũi tên sắt lút sâu vào xương vai, vào lưng hắn, m.á.u tươi ròng rọc tuôn ra như suối, nhuộm rực rỡ thêm tà áo thô sơ của nàng. Cơ thể Lục Diễn giật mạnh từng hồi bần bật, nhưng vòng tay hắn vẫn siết c.h.ặ.t lấy bờ vai nhỏ nhắn của nàng, đem nàng giấu kín vào l.ồ.ng n.g.ự.c ấm áp, không để một tấc kiếm quang nào làm tổn hại đến thần thức của nàng.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"Tướng quân... người..." A Âm áp mặt vào n.g.ự.c hắn, ngửi thấy mùi vị tanh nồng của huyết dịch thanh khiết hòa cùng mùi hương trà tuyết quen thuộc, lòng nàng đột ngột dâng lên một nỗi bất công và đau đớn tột cùng thấu tận cửu trùng thiên. Nàng không hiểu vì sao hắn không g.i.ế.c nàng, không hiểu vì sao một kẻ đứng đầu đại quân nước Yến lại tình nguyện dùng mạng gánh tội thay cho một nữ thích khách vong quốc như nàng.
Lục Diễn khẽ hự một tiếng, một ngụm m.á.u tươi ròng rọc từ bờ môi nứt nẻ tràn ra, nhỏ từng giọt huyết sắc xuống mái tóc dài ướt đẫm của nàng. Đôi mắt hắn thâm trầm nhìn nàng, khoảng lặng giữa cơn bão tiễn lúc này đau đớn hơn vạn đạo lôi kiếp chốn Tru Tiên Đài. Hắn không nói cho nàng biết gã đã sớm nhìn thấu mưu kế của nàng, hắn càng không thể giải thích cho nàng nghe về sợi tơ hồng định mệnh đang quấn c.h.ặ.t lấy linh hồn hai người qua ba kiếp sống khổ đau.
Đúng vào khoảnh khắc Lục Diễn quỳ sụp một gối xuống nền băng giá, từ hướng lối vào thung lũng, một vị phó tướng thân tín của hắn mặc giáp sắt rách nát bước ra từ sau màn sương muối, trên tay cầm một bản sắc lệnh quân đội đóng dấu ấn ngọc bích của Đại tướng quân.
Vị phó tướng không mang theo quân đội vào cứu viện. Lão đứng từ xa nhìn tấm lưng găm đầy mũi tên sắt của Lục Diễn, đôi mắt già nua đỏ hoe, khẽ chắp tay dập đầu thật mạnh xuống đất: "Tướng quân! Mật lệnh của người đã được thi hành! Toàn bộ ba vạn tù binh và con dân nước Lương tại các trại giam biên thùy đã được phóng thích, cấp phát đất đai và lương thảo để làm dân tự do của Đại Yến! Phủ tướng quân... từ nay về sau... không còn nợ nước Lương một giọt m.á.u nào nữa!"
Oanh!
Lời nói của vị phó tướng lọt vào tai A Vãn rõ mồn một từng chữ, từng câu, giống như một đạo sấm diệt thế đ.á.n.h thẳng vào thần thức trống rỗng của nàng.
Thanh đoản đao rực lửa trên tay nàng rơi phịch xuống nền tuyết bẩn, phát ra một tiếng động nhỏ nhạt nhòa, vỡ nát. Nàng đờ đẫn nhìn người nam t.ử đang ôm c.h.ặ.t lấy mình. Hóa ra, hắn biết tất cả. Hắn uống trà độc mười ngày qua là để giữ mạng cho nàng khỏi sự trừng phạt của tổ chức sát thủ; hắn một mình tiến vào Thung lũng Đào Hoa đêm nay là để tự tay dùng chính sinh mạng phàm trần này trả lại món nợ vong quốc cho gia tộc nàng. Hắn dùng cái c.h.ế.t của đại tướng quân nước Yến để đổi lấy thánh chỉ tha mạng và sự tự do cho ba vạn con dân nước Lương.
Sự thật tàn nhẫn phơi bày qua lăng kính của sự hy sinh thầm lặng. Thiên Đạo vô tình dùng cách này để đẩy cao trào ngược tâm lên đến đỉnh điểm: Hạnh phúc tưởng chừng như chỉ cách một cái chạm tay, vậy mà vận mệnh lại bắt nàng tự tay đưa người yêu vào t.ử địa. Nàng không khóc, một giọt nước mắt cũng không thể rơi ra ngoài, chỉ có tơ cốt nhỏ nhắn run lên bần bật trong vòng tay đang dần nguội lạnh của hắn.
"Lục Diễn... sao chàng... lại ngốc như vậy..." Nàng khẽ thì thầm, tiếng gọi "Hành Chi" vô thức ẩn hiện nơi đầu lưỡi dẫu ký ức vẫn bị phong ấn xóa nhòa.
Vạn mũi tên mai phục từ trên vách đá đã ngừng b.ắ.n. Biển hoa đào khẳng khiu, trơ trụi xung quanh bỗng chốc bị m.á.u tươi của Lục Diễn nhuộm thành một màu đỏ rực rỡ, loang lổ như những đóa bỉ ngạn hoa nở rộ chốn địa ngục dưới ánh trăng lạnh.
Lục Diễn quỳ giữa huyết vũng, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ sắp đứt trước bão giông. Mái tóc dài vương đầy tuyết trắng của hắn rũ xuống bên vai nàng, các mũi tên sắt găm c.h.ặ.t trên lưng hắn phát ra những tiếng rắc... rắc... khô khốc mỗi khi hắn cố sức rướn người lên.
Hắn dùng chút hơi tàn lực kiệt cuối cùng, đưa bàn tay thô ráp đẫm m.á.u vuốt ve đôi gò má nhợt nhạt của A Vãn. Đôi đồng t.ử đen kịt của hắn bỗng chốc chuyển sang màu đỏ rực sát ý ma đạo, ánh mắt găm thẳng vào vết bớt hoa đào giữa n.g.ự.c nàng đang lờ mờ rực sáng dưới lớp áo thô. Hắn ghé sát bờ môi nứt nẻ ròng rọc m.á.u vào hõm cổ nàng, khẽ thốt lên một câu nói khàn đặc không còn hơi người, vang vọng khắp thung lũng âm phong:
"Đừng khóc... A Âm... thù nước của nàng, ta trả bằng mạng này... liệu đã đủ chưa? Ba ngàn kiếp luân hồi... ta... chung quy vẫn tìm thấy nàng..."
Ngón tay đẫm m.á.u của hắn trượt dài khỏi gương mặt nàng, đổ gục hoàn toàn lên bờ vai mảnh mai của A Vãn. Nhớ nhung và chấp niệm vạn năm kéo dài qua hàng nghìn năm bộc phát dữ dội trong một cái chớp mắt, để lại một khoảng lặng tịnh mịch, á m ảnh tột cùng giữa biển đào hoa nhuốm m.á.u.