Chương 5: Hắc Hóa Trong Ngục Tối
Mùi rỉ sét trộn lẫn với vị tanh của huyết dịch chưa bao giờ đậm đặc đến thế.
Kinh thành đêm nay không có tuyết, chỉ có một trận mưa đen ráo riết đổ xuống, gột rửa những vết m.á.u loang lổ trên những phiến đá xanh dẫn vào phủ Định Nam Vương. Tiếng gươm giáo va vào nhau, tiếng gào thét thất thanh của gia bộc, tiếng trẻ con khóc nghẹn nửa chừng rồi tắt lịm... tất cả bị tiếng mưa gào xé nát. Lửa đỏ rực thiêu rụi những gian điện thờ lộng lẫy, tàn tro bay lên thiên không, rơi xuống vũng nước tù đọng thành một màu đen kịt tàn nhẫn.
Đại sảnh phủ Định Nam Vương, xác người nằm ngang dọc.
Tịch Hành Chi đứng giữa huyết vũng. Hắn mặc một bộ quan phục cấm vệ quân màu tím sẫm thêu chỉ bạc sắc bén, nhưng lúc này, vạt áo dài đã bị nhuộm thành một màu đỏ sẫm nhớp nháp. Tay phải hắn siết c.h.ặ.t thanh trường kiếm, từng giọt m.á.u tươi dọc theo lưỡi kiếm lạnh lẽo nhỏ tí tách xuống mũi giày thêu chỉ vàng. Gương mặt thiếu niên mười lăm tuổi phẳng lặng một cách ghê rợn, đôi đồng t.ử vốn đen kịt nay ẩn hiện những tia m.á.u đỏ rực của ma đạo, không một tia cảm xúc.
Hắn vừa tự tay kết liễu những hộ vệ cuối cùng của vương phủ.
"Tịch thống lĩnh quả nhiên là con ch.ó săn tốt nhất của bản hoàng t.ử."
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Tiêu Dục bước ra từ sau màn mưa, tay che một chiếc ô lụa đen, khẽ dùng mũi giày đá một cái xác gia bộc sang bên cạnh. Gã nhìn nhìn khắp lượt cảnh tượng hoang tàn, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười thỏa mãn tột cùng. "Huyết tẩy Định Nam Vương phủ, nhổ cỏ tận gốc. Lòng trung thành này của ngươi, bản hoàng t.ử sẽ tấu lên phụ hoàng, ban cho ngươi vinh hoa phú quý vạn đời."
Tịch Hành Chi không quay đầu, thanh kiếm trong tay khẽ tra vào bao, phát ra một tiếng cạch khô khốc. Hắn hạ giọng, thanh âm khàn đặc như tiếng cọ xát của sắt rỉ: "Tạ ơn điện hạ. Thần chức... chỉ làm những gì cần làm."
Gã hoàng t.ử cười lớn, tiếng cười bị tiếng sấm rạch ngang bầu trời nuốt chửng. Tiêu Dục xoay người bước đi, đám cấm vệ quân rầm rộ rút lui theo sau, để lại Tịch Hành Chi cô độc giữa dinh thự rực lửa.
Dưới tầng địa lao sâu nhất của phủ Tông Nhân, không khí lạnh lẽo và đặc quánh mùi ẩm mốc. Nơi đây quanh năm không thấy ánh mặt trời, chỉ có những ngọn đuốc dầu leo lét gắn trên vách đá rỉ nước, hắt lên những cái bóng ngoằn ngoèo như quỷ mị.
Phạn Âm tỉnh lại trên đống rơm rạ nát bươm.
Đầu nàng đau như b.úa bổ, độc tính của Hủ Cốt Tán âm ỉ trong lục phủ ngũ tạng khiến mỗi hơi thở của nàng đều mang theo vị chát đắng của m.á.u. Nàng khẽ động ngón tay, tiếng xiềng xích sắt lạnh lẻo kêu lên những tiếng loảng xoảng nhức nhối. Bộ hỷ phục đỏ rực của ngày đại hôn vẫn khoác trên người nàng, nhưng giờ đây nó rách nát, lấm lem bùn đất và tro tàn.
Cạch.
Tiếng cửa sắt nặng nề bị đẩy ra. Một bóng người cao gầy, khoác bóng tối bước vào gian ngục chật hẹp.
Phạn Âm ngẩng đầu. Đôi mắt trong vắt như nước hồ thu năm nào giờ đây co rụt lại khi nhìn rõ dung nhan kẻ vừa tới.
Tịch Hành Chi đứng ngược sáng. Bộ quan phục cấm vệ quân trên người hắn vẫn còn đẫm m.á.u tươi chưa kịp khô, mùi tanh nồng nặc sộc thẳng vào mũi nàng. Trên gương mặt thanh tú của người thiếu niên nàng từng che ô bảo vệ năm nào, giờ đây chỉ còn lại sự lạnh lùng tột đỉnh và những vệt m.á.u b.ắ.n tung tóe đã đông cứng thành vảy đen.
"Là ngươi làm?" Giọng Phạn Âm rất nhỏ, không khóc, không run, tịnh mịch đến mức đáng sợ.
Tịch Hành Chi không trả lời. Hắn bước đến, ném một chiếc khay gỗ xuống đất, bên trên là một bát cháo trắng và một viên t.h.u.ố.c giải Hủ Cốt Tán màu đỏ thẫm. Hắn nhìn nàng bằng đôi mắt đỏ rực sát khí, bờ môi rách mảng lớn khẽ mấp máy, buông ra một câu nói vô tình: "Phủ Định Nam Vương mưu phản, đã bị hoàng lệnh huyết tẩy. Từ hôm nay, ngươi không còn là quận chúa nữa."
Nàng nhìn vệt m.á.u trên vạt áo hắn, một nụ cười nhạt nhòa, vỡ nát hiện lên nơi khóe môi: "Tịch Hành Chi... cả nhà ta mười năm nuôi dưỡng ngươi, đổi lại là một trận diệt môn thế này sao?"
Hắn khẽ nhếch môi, khoảng lặng giữa hai người kéo dài như một thế kỷ trong địa ngục. Hắn không nói cho nàng biết, chính hắn đã thức trắng ba đêm, dùng thuật ngụy tạo xác giả tinh vi để lừa gạt tai mắt của Tiêu Dục, tự tay gánh lấy danh tiếng tội nhân thiên cổ để giữ lại mạng sống cho nàng. Hắn không thể nói. Dưới sự dòm ngó của Thiên Đạo vô tình, một lời giải thích sẽ đẩy cả hai vào hố sâu vạn trượng. Hắn thà để nàng hận hắn, thà làm con quỷ trong mắt nàng, còn hơn nhìn linh hồn nàng tan biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Người không vì mình, trời tru đất diệt." Tịch Hành Chi quay lưng lại với nàng, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương rỉ m.á.u. "Nhị hoàng t.ử cho ta quyền lực, còn phủ Định Nam Vương chỉ cho ta sự bố thí dơ bẩn. Tạ Phạn Âm, thức thời một chút, ăn hết bát cháo này đi."
Nàng nhìn bóng lưng cô độc của hắn, ngón tay thanh mảnh siết c.h.ặ.t vào đống rơm rạ, móng tay cào rách da thịt rỉ m.á.u đen. Lòng tin vỡ vụn, chấp niệm năm năm dưới hiên vắng biến thành một trò hề mỉm cười cay đắng. Nàng không biết, cỗ máy Thiên Đạo đang vận hành chuẩn xác lời nguyền của kiếp thứ nhất: Họ bắt đầu hận nhau từ trong xương tủy.
Ba ngày sau.
Đại điện phủ Nhị hoàng t.ử Tiêu Dục rợp một màu xa hoa nhưng lạnh lẽo. Tiêu Dục ngồi trên sập gụ, ánh mắt kinh ngạc nhìn bóng dáng áo đỏ đang quỳ dưới điện rồng.
Phạn Âm không còn vẻ chật vật của ngày ở địa lao. Nàng mặc một bộ y phục màu huyết sắc diễm lệ, mái tóc dài được bới cao bằng một chiếc trâm ngọc bích sắc bén. Gương mặt nàng trang điểm lộng lẫy, đôi môi tô son đỏ tươi như m.á.u, đôi mắt trong vắt ngày xưa nay phủ một tầng sương khói mị hoặc, câu hồn đoạt phách.
Nàng bưng một chén rượu ngọc, dâng lên trước mặt Tiêu Dục, giọng nói dịu dàng, uyển chuyển tựa như khúc nhạc đàn của yêu nữ chốn nhân gian: "Điện hạ, phủ Định Nam Vương mưu phản là tội đáng muôn c.h.ế.t. Phạn Âm nay đã hiểu rõ đại cục, nguyện dùng chút nhan sắc tàn tạ này, dốc lòng hầu hạ điện hạ bước lên ngai vàng."
Tiêu Dục ngẩn người, gã nâng cằm nàng lên, găm thẳng vào đôi mắt mị hoặc kia: "Ngươi không hận ta sao? Gia tộc ngươi vừa bị huyết tẩy."
Phạn Âm nheo mắt cười tiếu mị, ngón tay lướt nhẹ qua l.ồ.ng n.g.ự.c gã hoàng t.ử: "Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Phạn Âm chỉ muốn sống sót. Điện hạ mạnh mẽ như vậy, Phạn Âm cớ sao phải chọn một cái x.á.c c.h.ế.t để chung thủy?"
Gã hoàng t.ử cười lớn, một ngụm uống cạn chén rượu do nàng dâng. Gã hoàn toàn bị vẻ diện mạo tàn nhẫn tự học của nàng mê hoặc, không hề hay biết rằng, dưới đáy chén ngọc ấy ẩn giấu một loại kịch độc mãn tính được nàng bí mật trích xuất từ chính m.á.u tim mang độc Hủ Cốt Tán của mình.
Nàng đang giả vờ thỏa hiệp. Nàng tự biến mình thành một "yêu nữ" vạn người phỉ nhổ, đem nhan sắc và sự tàn nhẫn làm v.ũ k.h.í, tìm cơ hội hạ độc toàn bộ triều đình Đại Yến, kéo kẻ thù vào chỗ c.h.ế.t cùng mình.
Tịch Hành Chi đứng gác bên ngoài hành lang điện, qua khe cửa sổ mỏng manh, hắn chứng kiến toàn bộ nụ cười lẳng lơ, mị hoặc của nàng dành cho Tiêu Dục. Bàn tay hắn nắm chuôi kiếm siết mạnh đến mức nghe thấy tiếng xương khớp gãy vụn, một ngụm m.á.u tanh nồng lại tràn ra nơi khóe môi rách mảng lớn. Hắn đau, đau đến mức linh hồn ma đạo gào thét điên cuồng, nhưng hắn chỉ có thể đứng đó, đóng vai một con ch.ó gác cổng câm lặng.
Canh ba đêm muộn, mưa đen vẫn trút xuống ráo riết ngoài ngục tối phủ Tông Nhân.
Tịch Hành Chi một lần nữa bước vào gian ngục để giao t.h.u.ố.c giải định kỳ cho nàng. Lúc này, Phạn Âm đang ngồi trước một chiếc gương đồng cũ kỹ hắn lén mang vào, nàng thản nhiên tô lại son môi màu huyết sắc, không thèm nhìn hắn lấy một ánh mắt.
"Hương mê hồn hôm nay ở tẩm điện Nhị hoàng t.ử... có thơm không, Tịch thống lĩnh?" Phạn Âm khẽ cười nhạt, thanh âm lạnh lẽo như băng giá trên đỉnh núi rằm.
Tịch Hành Chi im lặng đứng đó, vạt áo quan phục vẫn vương mùi m.á.u của người thân nàng từ trận chiến ba ngày trước. Khoảng lặng giữa hai con người đầy vết thương kéo dài như một cực hình tàn nhẫn nhất trần thế. Hắn tiến lên một bước, đặt viên t.h.u.ố.c giải xuống bàn đá, giọng khàn đặc không còn hơi người: "Uống đi."
Phạn Âm đột ngột đứng bật dậy.
Nàng tiến sát dẫm mạnh lên viên t.h.u.ố.c giải màu đỏ, giẫm nát nó thành vạn mảnh vụn dưới mũi giày thêu hoa văn đào trắng sạch sẽ ngày xưa nay đã ố bẩn. Nàng đưa bàn tay nhỏ nhắn thô ráp bấu c.h.ặ.t vào cổ áo quan phục màu tím sẫm của hắn, kéo mạnh hắn về phía mình.
Khoảng cách giữa hai gương mặt chỉ cách nhau một tấc, hắn nhìn thấy đôi mắt trong vắt của nàng nay ngập tràn một màu đen kịt oán hận, nàng nhìn thấy đôi đồng t.ử đỏ rực sát ý ma đạo của hắn. Hai linh hồn vốn dùng cả sinh mạng để yêu nhau ở thiên giới, nay lại dùng cách tàn nhẫn nhất của hồng trần để găm những mũi kiếm vô hình vào tim nhau.
Ngục tối vang lên lời thề độc x.é to.ạc màn đêm mưa của Phạn Âm, giọng nói của nàng nghẹn lại vì độc phát, nhưng sức nặng của nó thấu tận cửu trùng thiên:
"Tịch Hành Chi, ngươi g.i.ế.c gia tộc ta để cầu vinh, ta biến thành yêu nữ để diệt triều đại này. Kiếp này lầm lỡ... ta thề với trời xanh, đời này kiếp này, ta sẽ bắt ngươi phải nếm mùi vị vạn tiễn xuyên tâm, tự tay bò từ địa ngục lên để trả lại từng giọt m.á.u cho phủ Định Nam Vương!"
Hắn không nói một lời, chỉ có giọt m.á.u tươi từ bờ môi nứt nẻ lại rơi xuống, hòa cùng vệt son môi đỏ rực trên tà áo hỷ phục rách nát của nàng, mở ra hồi kết đẫm m.á.u cho kiếp luân hồi thứ nhất của hai vị thần minh lỗi hệ thống.