Phạn Âm

Chương 6



Chương 6: Huyết Nhuộm Giao Thừa

Đêm giao thừa năm Vĩnh Hòa thứ hai mươi, tuyết trắng phủ trọn giang sơn, nhưng kinh thành Đại Yến lại bị bao vây bởi một màu m.á.u lửa đen kịt.

Quân phản loạn phương Bắc như lũ quét tràn qua biên thùy, vây hãm kinh sư suốt ba mươi ngày đêm. Tiếng trống trận rầm rộ ngoài cổng thành hòa cùng tiếng gió rít gào, bẻ gãy những cành thông già chịu tuyết. Tro tàn từ những công trình sụp đổ bay đầy trời, rơi xuống nền tuyết trắng tinh khôi thành những vệt loang lổ như vết chàm của quỷ dữ. Hoàng cung Đại Yến đêm nay không có ca múa, không có rượu nồng, chỉ có một bầu không khí rợn ngợp mùi c.h.ế.t ch.óc và tiếng khóc than ai oán của cung nga giám thị.

Trên lễ đài tế trời cao vạn trượng chốn kinh thành, gió độc gào thét ráo riết.

"Tịch thống lĩnh, cớ sao chưa chịu hạ đao?"

Tiêu Dục mặc chiến giáp rách nát, tay siết thanh bảo kiếm nhuốm m.á.u, đôi mắt gã đỏ sọc, hằn lên sự điên cuồng của kẻ sa cơ lỡ vận. Gã đứng trên đài cao, dùng kiếm chỉ thẳng vào bóng dáng áo đỏ đang bị trói c.h.ặ.t trên cột đồng trụ tế thiên. "Quân phản loạn nói hoàng tộc hoang dâm, giáng thiên phạt xuống nước Đại Yến. Hôm nay, trẫm lệnh cho ngươi tự tay c.h.é.m c.h.ế.t con yêu nữ họa quốc này để tế cờ dẹp loạn! Nếu không, toàn bộ cấm vệ quân của ngươi sẽ phải băm vằn xương cốt tại đây!"

Tịch Hành Chi đứng cách cột đồng trụ ba thước.

Hắn khoác một chiếc áo bào màu tím sẫm, thanh trường kiếm Diệt Thần chốn phàm trần cầm trên tay phải rủ xuống ráo riết, đầu kiếm nhỏ giọt m.á.u tươi tí tách vào nền tuyết đóng băng. Mái tóc dài của thiếu niên hai mươi tuổi bị gió hất tung, che khuất một phần biểu cảm trên gương mặt thanh tú đã hằn sâu những vết sẹo chiến trận. Đôi đồng t.ử của hắn thâm trầm như vực sâu, lúc này cuộn xoáy những tia sáng đỏ rực đầy sát khí của ma đạo. Hắn im lặng, khoảng lặng giữa đài cao lộng gió kéo dài tựa như một cực hình tàn nhẫn nhất trần thế.

Hắn nhìn Phạn Âm.

Nàng bị trói trên cột đồng trụ, bộ hỷ phục đỏ rực của đêm đại hôn năm nào giờ đây rách nát, thấm đẫm huyết sắc đen kịt của độc tính Hủ Cốt Tán phát tác. Gương mặt nàng nhợt nhạt như sáp trắng, đôi môi tô son đỏ tươi giờ chỉ còn là một vệt m.á.u bầm rỉ ra nơi khóe miệng thanh tú. Thế nhưng, đôi mắt nàng vẫn trong vắt như nước hồ thu không một chút oán hận, nhìn hắn lạnh lùng và tịnh mịch, dịu dàng như năm nào nàng cầm ô che tuyết cho hắn bên hẻm tối phủ Tông Nhân.

Nàng biết hắn dốc lòng chịu nhục làm ch.ó săn để nàng được sống, nàng cũng biết hắn đã ngụy tạo xác giả giấu nàng suốt năm năm qua. Nhưng nàng không thể nói, vì tai mắt của Tiêu Dục đang găm c.h.ặ.t vào hai người bọn họ.

"Hành Chi... c.h.é.m đi." Phạn Âm khẽ mở lời, giọng nói nhỏ đến mức suýt chút nữa bị gió bấc nuốt chửng. Nàng mỉm cười nhạt nhòa, vỡ nát. "Cắt đứt khốn khổ này... chàng sẽ là công thần vương triều..."

Tịch Hành Chi không trả lời. Bàn tay hắn nắm chuôi kiếm siết mạnh đến mức nghe thấy tiếng xương khớp gãy vụn, gân xanh trên mu bàn tay giật mạnh. Hắn năm năm nếm mật nằm gai, chấp nhận làm quỷ trong mắt nàng, chịu vạn dân phỉ nhổ, chỉ để đợi ngày mang nàng rời khỏi chiếc l.ồ.ng giam dơ bẩn này. Hôm nay, Tiêu Dục bắt hắn dùng m.á.u của nàng để tế cái ngai vàng sắp sụp đổ của gã.

Cạch.

Tiếng xích sắt trên người Phạn Âm bất ngờ vang lên một hồi nhức nhối. Tiêu Dục tiến lên một bước, vung kiếm rạch một đường dài trên cánh tay nhỏ nhắn của nàng, m.á.u tươi tuôn ra, nhuộm rực rỡ thêm tà áo đỏ: "Tịch Hành Chi! Ngươi nuông chiều nàng ta năm năm ở địa lao, tưởng trẫm không biết sao? Hôm nay, trẫm muốn ngươi chọn, hoặc là nàng ta c.h.ế.t dưới kiếm ngươi, hoặc là các ngươi cùng làm đôi vong hồn dưới lưỡi đao phản tặc!"

Oanh!

Một đạo sấm đen rạch ngang thiên không, chiếu sáng đôi đồng t.ử đỏ rực sát ý ma đạo của Tịch Hành Chi. Hắn ngẩng đầu, bước chân đột ngột xoay chuyển chuyển một góc ba mươi độ, thanh trường kiếm Diệt Thần bất ngờ hóa thành một luồng kiếm quang rực lửa đỏ thẫm x.é to.ạc màn sương tuyết.

Đạo kiếm quang ấy không nhắm vào Phạn Âm, mà c.h.é.m đứt đôi n.g.ự.c tên phó tướng của Tiêu Dục đang đứng mai phục phía sau.

"Phản trận! Tịch Hành Chi mưu phản rồi!" Tiếng gào thét thất thanh của đám cấm vệ quân trung thành với hoàng gia vang lên hỗn loạn.

Tịch Hành Chi không nói một lời, tơ cốt đứng thẳng như ngọn thương rỉ m.á.u, một tay cầm kiếm tả xung hữu đột giữa vạn quân, một tay vung kiếm c.h.ặ.t đứt xiềng xích trên người Phạn Âm. Hắn bế thốc cơ thể mảnh mai, lạnh ngắt của nàng vào lòng, sải bước lao xuống thềm điện tam cấp. Sức mạnh ma đạo sâu trong linh hồn hắn bộc phát dữ dội, cuốn xoáy lớp tuyết xung quanh thành một lá chắn đen kịt ngăn cản vạn tiễn b.ắ.n tới.

Hắn phóng hỏa đốt cháy những gian điện thờ lộng lẫy của hoàng cung, biến kinh thành Đại Yến đêm giao thừa thành một biển lửa ngút trời, một tay nhuốm m.á.u vạn người chỉ để mở ra một con đường m.á.u đưa nàng bỏ trốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Họ chạy đến bên gốc cây cổ thụ khô héo ngoài cửa thành Chu Tước — nơi năm năm trước nàng từng hẹn hắn đến xem hoa đào nở.

"A Âm... giữ c.h.ặ.t ta..." Tịch Hành Chi khàn giọng thốt lên, khóe môi hắn rách mảng lớn tràn ra một ngụm m.á.u tươi ròng rọc. Hắn kiệt lực quỳ sụp xuống, nhưng hai tay vẫn ôm c.h.ặ.t lấy nàng như bảo vật mạng sống duy nhất.

Thế nhưng, bóng tối phía sau rách toạc. Tiêu Dục mặt đầy m.á.u, giáp sắt rách nát như quỷ dữ từ trong biển lửa bò ra, gã cầm theo thanh bảo kiếm rỉ m.á.u thiên triều, dốc hết chút hơi tàn lao đến, vung kiếm đ.â.m lén vào sau lưng Tịch Hành Chi với một tốc độ điên cuồng nhất.

Tịch Hành Chi đang dồn hết ma lực che chở cho Phạn Âm, hoàn toàn không kịp xoay người phản kháng.

Phốc!

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Tiếng lưỡi kiếm sắc bén đ.â.m xuyên qua da thịt vang lên đầy tàn nhẫn giữa màn đêm tịch mịch.

Tịch Hành Chi đờ đẫn cúi đầu nhìn l.ồ.ng n.g.ự.c mình. Kiếm không đ.â.m vào lưng hắn.

Khoảnh khắc mũi kiếm lao tới, Phạn Âm không biết lấy đâu ra sức mạnh từ cơ thể tàn tạ độc phát, nàng bất ngờ xoay người, dùng tấm lưng nhỏ nhắn của mình chắn trọn lấy đòn chí mạng thay hắn. Thanh bảo kiếm của Tiêu Dục đ.â.m xuyên qua n.g.ự.c nàng, mũi kiếm nhọn hoắt rỉ m.á.u vàng kim đ.â.m nhẹ vào sát l.ồ.ng n.g.ự.c của Tịch Hành Chi, đóng c.h.ặ.t hai cơ thể đẫm m.á.u vào nhau.

Khi dòng m.á.u tươi của Phạn Âm tưới xuống gốc cây đào khô bên đường, một tiếng rắc khô khốc vang lên từ sâu trong thức hải của nàng. Phong ấn khốn khổ của Thiên Đạo bị vỡ ra một góc lớn ngay vào giây phút thọ mệnh phàm trần của nàng chuẩn bị tiêu biến.

Màn sương xám của hồng trần rút lui ráo riết. Phạn Âm mở mắt, đôi đồng t.ử trong vắt bỗng chốc rực sáng thần quang của Thần nữ thượng cổ. Nàng nhìn thấy vạn năm trước ở cửu trùng thiên, nhìn thấy cảnh tượng mình ôm chiếc cổ cầm rách nát gieo mình vào lôi kiếp tím thẫm để sửa mệnh cho hắn, nhìn thấy bản khế ước m.á.u trói buộc ba ngàn kiếp đau thương tự tàn sát lẫn nhau.

Nàng đưa bàn tay run rẩy, đầy vảy m.á.u đen vuốt ve bờ môi nứt nẻ của Tịch Hành Chi. Giọt nước mắt bạc duy nhất rơi xuống gò má đẫm m.á.u của người thiếu niên, thanh âm thanh tịnh như tiếng chuông đồng cổ tự một lần nữa vang lên, tịnh mịch và nghẹn ngào:

"Hành Chi... sư phụ... Chiến thần của ta..."

Tịch Hành Chi ngơ ngác nhìn nàng, đôi đồng t.ử đỏ rực sát ý ma đạo đột ngột co rụt lại. Khoảng lặng giữa cơn bão tuyết lúc này đau đớn đến mức xé rách cả linh hồn.

"Hóa ra... ba kiếp luân hồi... thiên mệnh chưa từng viết đúng tên người..." Phạn Âm khẽ thốt lên từng chữ, m.á.u từ miệng nàng tràn ra, nhỏ xuống nhành đào gỗ đang giấu trong n.g.ự.c áo hắn. "Kiếp này ta gả cho kẻ khác... chịu vạn người phỉ nhổ làm yêu nữ... hóa ra chỉ là để... đổi lại một mạng sống cho chàng khỏi tay Thiên Đạo... Hành Chi, ta không phản bội chàng... chưa bao giờ..."

Cơ thể nàng dần nguội lạnh, tơ cốt mềm nhũn ra trong vòng tay hắn. Cái sự thật tàn nhẫn ấy phơi bày trước mắt hắn khi tất cả đã quá muộn màng. Nàng dùng cả cuộc đời phàm trần, dùng cả danh tiếng và nhan sắc để che giấu cho hắn sống sót, còn hắn lại dùng sự oán hận và ma tính để nghi kỵ nàng suốt một kiếp sống khổ đau.

Giọt m.á.u vàng kim của Thần nữ tưới đẫm gốc cây khô.

Ngay lập tức, gốc đào cổ thụ trơ trụi vạn năm bỗng chốc rùng mình dữ dội. Giữa màn đêm giao thừa bão tuyết của Đại Yến, hàng vạn đóa hoa đào ma màu đỏ rực rỡ như m.á.u bùng nổ nở rộ trên các cành cây, ngọn lửa ma đạo rực lửa đỏ thẫm phun trào, thiêu rụi Tiêu Dục thành tro bụi xám xịt ngay tại chỗ.

Nhìn xác Phạn Âm dần biến thành những hạt bụi sáng trong tay mình, phong ấn ký ức trong thức hải của Tịch Hành Chi cũng bị oán khí và nỗi đau cực hạn ép cho nứt vỡ toàn bộ. Hình ảnh ba ngàn kiếp tự sát, hình ảnh Tuyên Minh điện đẫm m.á.u hiện về rõ mồn một. Hắn nhận ra mình đã tự tay hành hạ, để nàng chịu chịu đựng nhục nhã suốt một kiếp phàm trần này.

"A Âm!!!"

Vị Chiến thần hắc hóa gào thét một tiếng xé rách cả màn đêm thiên không, giọng nói khàn đặc không còn hơi người chứa đựng sự tuyệt vọng và uất hận thấu tận cửu trùng thiên. Không còn gì để cố kỵ, hắn ôm c.h.ặ.t lấy cái xác dần tan biến của nàng, dồn toàn bộ ma lực tự bạo đan điền, biến cơ thể mình thành một ngọn lửa đen kịt vĩ đại, điên cuồng gieo mình vào biển lửa thiêu rụi hoàng cung Đại Yến phía sau.

Ngọn lửa huyết sắc và ma tính đỏ rực một góc trời đêm giao thừa, bêu rếu lời thề phục thù tuyệt diệt gửi đến cỗ máy Thiên Đạo vô tình.