Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 28: Thanh tẩy ma khí



Xích Long cúi đầu xuống, nhẹ nhàng huých vào người Lục Quy Tuyết.

“Lê Tẫn…”

Lục Quy Tuyết cố gắng mở to mi mắt nặng trĩu lên, giọng yếu ớt gọi Xích Long sau lưng: “Mau dùng Tịnh Linh Chú của Long tộc giúp ta thanh tẩy ma khí trong cơ thể.”

Tịnh Linh Chú?

Lê Tẫn chớp chớp đôi mắt hổ phách to tròn, trông như thể lần đầu tiên nghe thấy cụm từ này. Từ nhỏ nó đã phải lang thang một mình, chưa từng được các trưởng lão Long tộc dạy dỗ, thế nên những chú pháp mà nhà nhà Long tộc nào cũng biết thì Lê Tẫn lại chưa từng được học.

Tuy không biết Tịnh Linh chú là gì… nhưng chỉ cần gột sạch ma khí là được phải không?

Lê Tẫn nghiêng đầu, nhìn Lục Quy Tuyết từ trên xuống dưới đầy bối rối, không biết nên bắt đầu từ đâu. Những luồng ma khí lởn vởn trên làn da khiến y trông càng thêm trắng trẻo thanh tú, nhìn thật sự rất… ngon mắt.

Lê Tẫn cúi xuống, hít hà làn da trắng ngần sau gáy Lục Quy Tuyết rồi khẽ l.i.ế.m một cái, dùng cách quen thuộc nhất của mình để thanh tẩy ma khí.

Lục Quy Tuyết vốn dĩ đã mệt mỏi đến mức không nhúc nhích nổi, nhưng cảm giác ấm nóng và ẩm ướt truyền lại từ sau lưng khiến y không khỏi rùng mình.

Y quay đầu lại, hàng mi khẽ run run rồi hỏi: "...Ngươi đang làm gì vậy?"

Lê Tẫn lại l.i.ế.m thêm một cái nữa, tự hào đáp: "Ta đang thanh tẩy ma khí cho ngươi mà. Trước giờ ta toàn làm thế thôi, hiệu quả tuyệt lắm đó, ngươi không thấy sao?”

Lục Quy Tuyết nhìn Lê Tẫn rồi khẽ thở dài, y đưa tay chạm lên mũi nó: "Ngươi không biết Tịnh Linh chú là gì à? Để ta dạy ngươi, nghe cho kỹ đây."

Cảm nhận được hơi ấm từ ngón tay Lục Quy Tuyết, Lê Tẫn hiếm khi ngoan ngoãn mà nằm xuống chăm chú lắng nghe.

Tịnh Linh chú là một pháp môn đơn giản của Long tộc. Cho dù người ngoài có biết khẩu quyết đi chăng nữa thì chỉ có Long tộc thi triển, pháp quyết mới có hiệu quả thực sự. Đây cũng chính là lý do năm xưa Lục Quy Tuyết đã cầu xin sư tôn ban Lê Tẫn cho mình, cứu nó khỏi phong ấn trong Tháp Trấn Yêu.

Lê Tẫn học rất nhanh, nó cẩn thận giúp Lục Quy Tuyết thanh tẩy hết ma khí. Khi sắp hoàn tất, Lê Tẫn vui vẻ cuộn tròn cơ thể, bao lấy Lục Quy Tuyết vào giữa.

Nó kề sát lại, ngửi mùi hương mát lạnh trên người y rồi không nhịn được mà thì thầm: "Ngươi thơm quá đi mất."

Ma khí trên người Lục Quy Tuyết dần tan đi, nhưng cả người y đã mệt lử, mí mắt cứ díp lại. Nhìn Lê Tẫn hồi lâu, y nhắm mắt lại rồi đáp: “Ngươi béo quá! Đừng có thấy cái gì cũng đòi ăn.”

Lê Tẫn lập tức phản đối: "Ta không có béo! Cơ thể Long tộc sao lại gọi là béo được? Đây gọi là uy vũ, ngươi có hiểu không hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Ừ ừ, nhưng ngươi nên biến lại thành cá chép béo đi, kẻo lại làm người khác sợ." Lục Quy Tuyết chớp mắt cố giữ cho ý thức tỉnh táo để chuẩn bị về phòng thay y phục.

"..."

Lê Tẫn tức đến mức phình cả bụng, giọng nói nhuốm vẻ buồn bã: "Lúc cần thì ngươi gọi ta là Lê Tẫn, giờ thấy hết giá trị lợi dụng rồi thì ta lại biến thành Cá Béo. Ngươi đúng là đồ cặn bã, dùng xong thì vứt. Có nghe ta nói không hả đồ tra nam?"

Lục Quy Tuyết cảm thấy buồn cười, y ngẩng đầu nhìn Lê Tẫn, nét cười mềm mại thoáng hiện nơi khóe mắt. Áo trắng ướt đẫm dính sát vào làn da, mái tóc dài cũng đẫm nước, nụ cười ấy tựa như tuyết đầu đông tan trong làn mưa xuân lất phất, vô cùng động lòng người.

Y giơ tay lên, vuốt ve gáy Lê Tẫn như đang dỗ dành một chú mèo nhỏ lông xù: "Vậy thì... Lê Tẫn, ngươi biến lại đi được không?"

Đôi mắt hổ phách của Lê Tẫn như bị điểm huyệt, cứ thế nhìn y không chớp mắt. Ngửi thì thơm, nhìn thì đẹp… nhưng không… Tuy rằng người này không ăn được nhưng lén l.i.ế.m thêm một cái chắc cũng không sao đâu nhỉ?

Lê Tẫn cúi đầu, dùng chiếc lưỡi khổng lồ cọ nhẹ vào cánh tay Lục Quy Tuyết, nó vô cùng cẩn trọng vì sợ dung quá sức. Con người bình thường đã nhỏ bé, mà Lục Quy Tuyết lại còn mong manh như vậy, lỡ như l.i.ế.m hỏng mất thì khổ.

"...Lại đói rồi à?"

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Cánh tay Lục Quy Tuyết dính đầy nước miếng rồng, y vừa định mắng nó mấy câu thì đã thấy Lê Tẫn hóa hình, trở lại thành con cá chép đầu to.

Lục Quy Tuyết bèn bế Lê Tẫn lên, cúi người thả nó vào ao đá trong sân.

Lúc đứng dậy, y nghe thấy tiếng vật gì đó rơi xuống đất. Cúi xuống nhìn thì hóa ra là lá Song Tâm phù đã mất hết hiệu lực nên rơi ra khỏi thắt lưng. Lá bùa đã nứt làm đôi, linh lực cạn kiệt, nhưng ngay tại khe nứt ấy lại có một luồng ma khí đen đặc bám c.h.ặ.t như đã hòa làm một với lá bùa. Cho dù là Tịnh Linh chú của Lê Tẫn cũng không thể xua tan được luồng ma khí này.

Lục Quy Tuyết khẽ nhíu mày. Lá bùa đã nhiễm ma khí thì không thể vứt bừa bãi, mà bây giờ y cũng không còn linh lực để xử lý nên đành tạm thời cất đi, đợi sư tôn trở về rồi tính sau.

*Tác giả có lời muốn nói:

Lê Tẫn: Ngươi thật sự chỉ coi ta là công cụ thôi sao?! Ta giận lắm… Nhưng thấy ngươi ngon lành thế này ta cũng đành tạm chấp nhận vậy.

Lục Quy Tuyết: Ta không có, đừng nói bậy!

Hệ thống: [Đinh! Bạn của ngươi, Thẩm Lâu Hàn, đang cầm d.a.o tiến tới.]

Phong Uyên Quân: Các ngươi rộn ràng thế, cho ta nhập hội với nhé?