Trong một hang động hẻo lánh tại Hàn Nhai Tiểu Cảnh của Quỳnh Sơn, Thẩm Lâu Hàn đang nhắm mắt điều tức. Cửa hang có bày kết giới, lại thêm bộ xương khổng lồ của Kim Đan Yêu Thú mà Lục Quy Tuyết từng tiêu diệt nằm chắn ngang khiến đệ t.ử bình thường đi ngang qua đều phải nhanh ch.óng đi đường vòng, vội vàng tránh xa.
Chiếc áo màu xám tro pha mực của Thẩm Lâu Hàn loang lổ m.á.u tươi, toàn thân như vừa bước ra từ bể m.á.u, mùi tanh nồng nặc đến kinh người. Thế nhưng trên người hắn không hề có vết thương, tất cả đều là m.á.u của yêu thú nơi này.
Thẩm Lâu Hàn mở mắt, trong đôi đồng t.ử đen kịt bỗng lóe lên vô số tia sáng đỏ rực cuộn trào. Ánh mắt u ám, tàn nhẫn và tràn ngập sát ý lạnh lẽo ấy còn đáng sợ hơn cả những vệt m.á.u đang chảy khắp người hắn.
Ở kiếp này, huyết mạch ma tộc trong người Thẩm Lâu Hàn thức tỉnh sớm hơn kiếp trước. Hắn vốn là Ma Thần chuyển thế, chỉ cần giải phong ấn huyết mạch là đủ.
Nhờ có linh hồn từ tiền kiếp chỉ dẫn, mọi trở ngại trong việc tu luyện không còn là vấn đề nữa. Chỉ trong một thời gian ngắn, ma thể của Thẩm Lâu Hàn đã khôi phục được một nửa, liên tục đột phá cho đến tận cảnh giới Luyện Hư kỳ.
Bây giờ, hắn phải nỗ lực ngụy trang thành một thiếu niên Trúc Cơ với tư chất tầm thường, thậm chí phải tìm cớ tạm rời xa Lục Quy Tuyết.
Lục Quy Tuyết... Lục Quy Tuyết... Sư tôn của hắn.
Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤
Thẩm Lâu Hàn không ngừng lặp lại cái tên này trong lòng.
Kể từ ngày hôm ấy, mỗi khi nhớ lại khung cảnh ở tiệc rượu, hắn không thể kìm nén nỗi bất an và sát ý trào dâng trong long với cái ánh mắt tham lam, đầy d.ụ.c vọng của Nguỵ Lâm Thần nhìn Lục Quy Tuyết. Những hành động mập mờ, nhục nhã của gã trên người con Kính sủng nhưng ánh mắt lại luôn dán c.h.ặ.t vào Lục Quy Tuyết, như thể người bị gã đùa bỡn và không thể thoát ra là y mới đúng.
Đôi lúc Thẩm Lâu Hàn nghĩ mình không nên giấu giếm gì cả. Cứ như kiếp trước, hắn sẽ g.i.ế.c sạch những kẻ đó rồi giam giữ Lục Quy Tuyết lại để không một ai có thể xen vào.
Thẩm Lâu Hàn hung hăng thở ra một hơi, cố đè nén luồng suy nghĩ đen tối đang cuộn trào trong lòng. Hắn biết rõ hơn ai hết việc Lục Quy Tuyết ghét ma vật đến nhường nào. Nay khó khăn lắm Lục Quy Tuyết mới đối xử với hắn bằng một chút dịu dàng, Thẩm Lâu Hàn như kẻ c.h.ế.t đuối vớ được cọng rơm, nắm c.h.ặ.t lấy không dám buông tay.
Hắn cười khổ một tiếng.
Mỗi khi m.á.u trong người sôi lên vì giận dữ, hắn lại nhớ đến nhịp tim dịu dàng, êm ái của Lục Quy Tuyết dưới ánh trăng đêm ấy. Dù bị lừa dối, hắn vẫn khao khát sự dịu dàng kia, thậm chí sẵn lòng kìm nén bản chất nham hiểm, hung tàn của mình vì nó.
Thẩm Lâu Hàn cụp mắt che đi phần lớn sắc đỏ hỗn loạn trong đôi đồng t.ử. Khi ngẩng đầu lên, màu m.á.u đen kịt đã biến mất, chỉ còn lại đôi mắt sâu thẳm.
Thẩm Lâu Hàn thi triển thuật thanh tẩy để rửa sạch dấu vết và mùi m.á.u trên người. Giờ hắn phải trở về gặp sư tôn, không thể để m.á.u bẩn làm ô uế đôi mắt của người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
***
Thiên Thu Phong.
Lục Quy Tuyết cất lá bùa đã vỡ làm đôi vào ngăn bí mật bên cạnh giường. Sau đó y tắm rửa sạch sẽ, thay y phục trắng tinh, dùng dây lụa buộc mái tóc còn ẩm rồi đem theo ít linh thảo mà đại sư tỷ đã đưa để đến khách phòng của Tuyết Lộc. Dù buồn ngủ, Lục Quy Tuyết vẫn phải ghé qua đó một chuyến.
Đến nơi, y thấy cửa sổ và cửa chính đều đóng c.h.ặ.t.
Lục Quy Tuyết gõ cửa, bước vào thì chỉ thấy Tuyết Lộc quấn chăn kín mít, cơ thể khẽ run, sắc mặt tái nhợt. Y tiến lên một bước, ngồi xuống bên giường rồi nhẹ giọng hỏi: “Vết thương ở chân ngươi còn đau không? Nếu không phiền thì để ta xem lại rồi thay t.h.u.ố.c, sẽ mau lành hơn.”
Nghe vậy, Tuyết Lộc siết c.h.ặ.t mép chăn rồi lắc đầu: “Không còn đau nữa. Chỉ... hơi sợ thôi. Không sao đâu, Lục trưởng lão ngài đừng lo.”
Lục Quy Tuyết biết tính tình Tuyết Lộc yếu đuối. Trước đây nó từng rơi vào tay Nguỵ Lâm Thần, dù tạm thoát khỏi sự khống chế nhưng lại bị Lê Tẫn c.ắ.n, thành ra mới bất an thế này.
Y kiên nhẫn chạm vào trán Tuyết Lộc, cảm nhận lớp mồ hôi mỏng đang toát ra.
“Thiên Thu Phong rất ấm, đêm ngủ có thể mở cửa sổ.”
Lục Quy Tuyết đứng dậy hé cửa sổ ra, sau đó cất đan d.ư.ợ.c và linh thảo vào tủ, sắp xếp gọn gàng rồi nói: “Đây là vật phẩm chữa trị và tụ linh, sau này ngươi sẽ cần dùng đến.”
“Vâng.”
Tuyết Lộc khẽ đáp, vùi đầu vào chăn như đang đấu tranh điều gì. Một lúc sau, nó nhỏ giọng hỏi: “Lục trưởng lão, ta không dám ngủ. Ngài... có thể ở lại thêm chút nữa được không?”
Lục Quy Tuyết nghĩ ngợi rồi gật đầu: “Được, ta sẽ ở lại. Ngươi cứ ngủ đi.”
Y điều chỉnh đèn cho ánh sáng mờ đi, rồi ngồi bên bàn cạnh đầu giường, cầm một cuốn sách lên, nhẹ nhàng lật từng trang xem dưới ánh đèn.
Tuyết Lộc dần dần không còn run nữa. Trong mơ, nó xoay người quay lưng về phía Lục Quy