Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 39: Con rùa già



Bên kia, Hiên Viên thấy Lục Quy Tuyết rời đi theo ý của Tạ Triết Phong thì lập tức quát lớn: “Tạ Triết Phong! Ngươi định ngang nhiên để y chạy trốn sao!?”

“Ta đã nói rồi.”

Giọng Tạ Triết Phong lạnh đến mức không chút d.a.o động: “Y sẽ không trốn. Người đang ở trong động phủ của ta.”

Lưỡi kiếm trong tay hắn lóe lên một tia sáng lạnh như băng. Hắn nhìn thẳng vào Trưởng lão Hiên Viên, từng chữ rõ ràng: “Nếu Thái thượng trưởng lão các ngươi còn tự nhận mình là người của Quỳnh Sơn, thì lúc này nên cùng ta diệt trừ ma vật kia trước mới phải.”

Đệ t.ử và trưởng lão của Quỳnh Sơn nghe vậy đều gật đầu tán đồng.

Chuyện của Lục Quy Tuyết có thể để sau rồi tính, nhưng việc Phong Uyên Quân ngang nhiên xuất hiện giữa Quỳnh Sơn thì không khác nào một sự khiêu khích công khai. Thấy vẻ đồng thuận của đám người, Hiên Viên biết lúc này không thích hợp để công khai nhằm vào Lục Quy Tuyết. Muốn đoạt quyền, lão vẫn cần sự ủng hộ của số đông.

Thế là lão vừa liếc mắt ra hiệu cho Ngụy Lâm Thần ở bên cạnh. Người kia hiểu ý, khẽ gật đầu.

Sau đó lão ngẩng đầu nhìn lên không trung, đối mặt với Phong Uyên Quân đang lơ lửng giữa tầng mây mà nghiêm giọng quát: “Ma đầu! Ngươi dám xông vào Quỳnh Sơn của ta, lại còn đả thương đệ t.ử ta, thật đúng là coi thường cả tiên đạo này rồi!”

Lúc này Phong Uyên Quân cũng không vội vã gì. Hắn khẽ nhếch môi, giọng nói đầy vẻ cười cợt: “Vân Lan không có ở Quỳnh Sơn, ta còn phải e dè cái gì nữa? Không lẽ phải sợ con rùa già ăn phải nội đan của Huyền Vũ, ngoài cái mạng dài ra thì chẳng còn ưu điểm nào khác là ngươi sao?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Chuyện tu vi Thái thượng trưởng lão của Quỳnh Sơn không xứng với cảnh giới từ trước tới giờ cũng không phải bí mật gì.

“Ma đầu to gan!” Gương mặt vốn hay giả vờ hiền hòa của Trưởng lão Hiên Viên giờ đen sì như đáy nồi. Lão miệng mắng c.h.ử.i kịch liệt nhưng lại không dám ra tay trước.

Tạ Triết Phong thì không nghĩ ngợi nhiều. Thanh trường kiếm đen tuyền trong tay hắn xé gió c.h.é.m tuyết, không một lời hô quát, không một động tác thừa. Chỉ một chiêu đơn giản nhưng lại chứa cả thế lực ngàn quân, bổ thẳng về phía phía Phong Uyên Quân.

Phong Uyên Quân khẽ giơ tay, luồng ma khí vô hình trong lòng bàn tay lập tức chặn đứng mũi kiếm.

Gã cười nhạt: “Trong giới tu chân vẫn truyền tai nhau rằng Cô hàn kiếm Tạ Triết Phong dù kém đối thủ một cảnh giới vẫn có thể vượt cấp c.h.é.m người. Hôm nay đã gặp, vậy thì để ta xem thử lời đồn có thật hay không.”

Lúc này, Lục Quy Tuyết nắm tay Thẩm Lâu Hàn, vừa chạy vừa vòng qua khu sân sau nơi Tạ Triết Phong ở, để đi sâu vào trong động phủ.

Y hiểu rõ ý của sư huynh, trong động phủ này có một kiếm trận được Tạ Triết Phong bố trí khi bế quan tu luyện. Bên trong kiếm trận là vô số kiếm hồn có linh trí, chúng không chỉ bảo vệ chủ nhân mà còn có thể nhận biết người thân cận.

Ngày trước khi Lục Quy Tuyết mới nhập môn, y từng bị Tạ Triết Phong xách vào kiếm trận bổ túc không biết bao nhiêu lần, thành ra đám kiếm hồn trong trận đều đã quen mặt y từ lâu. Chỉ cần bước được vào trong kiếm trận, y sẽ tạm thời an toàn.

Chỉ còn cách một hành lang nữa là tới nơi thì một giọng nói khó chịu đến cực điểm vang lên phía sau: “Lục Quy Tuyết, lần này không còn ai có thể che chở ngươi nữa đâu.”