Phản Diện Trọng Sinh Thành Bạch Nguyệt Quang Bệnh Kiều

Chương 38: Cấu kết



Giữa không trung, Phong Uyên Quân sau khi buông lời tuyên bố kinh thiên động địa thì lại không vội vàng ra tay. Ngược lại, gã vừa đùa nghịch lá bùa vừa nhàn nhã đưa ánh mắt chế giễu xuống để dõi xem trò hề của đám người Quỳnh Sơn phía dưới.

Ban đầu, gã chỉ điều phân thân đến Quỳnh Sơn theo ý thích để xem tên nào dám phá kế hoạch của mình. Nhưng rồi gã phát hiện mọi chuyện thú vị hơn tưởng tượng khi Vân Lan Tiên Tôn vắng mặt và Quỳnh Sơn như sắp xảy ra nội loạn. Đối với Phong Uyên Quân, các môn phái tiên đạo càng loạn thì gã lại càng vui, nên cũng không ngại tiện tay thêm dầu vào lửa.

Còn về con mèo tuyết nhỏ kia thì... hừ.

Phong Uyên Quân khẽ thở ra một hơi nóng. Một kẻ như Lục Quy Tuyết, trước thì hạ xuân d.ư.ợ.c với gã, sau lại quay đầu bỏ chạy, quả thật là lần đầu tiên gã gặp phải hạng người này.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Phong Uyên Quân nhìn về phía Lục Quy Tuyết càng thêm nguy hiểm.

Lục Quy Tuyết ngẩng đầu lên, thấy gương mặt nửa cười nửa không của gã thì lập tức hiểu ra tên này căn bản không định nghiêm túc giao đấu mà chỉ đến để gây rối mà thôi.

Ngay lúc đó, Lục Quy Tuyết nghe thấy tiếng hít vào một hơi thật mạnh vang lên đồng loạt từ bốn phía. Đám người xung quanh nhìn y với ánh mắt đầy hoang mang nghi hoặc, giống như đã mặc định rằng giữa y và Phong Uyên Quân có mối quan hệ không bình thường. Bằng không, đường đường là Ma Chủ sao lại tự mình đến tận Quỳnh Sơn, còn hai lá bùa hộ thân kia nhìn kiểu gì cũng giống tín vật định tình.

"Lục Quy Tuyết!"

Hiên Viên trưởng lão gằn giọng, nét mặt đầy phẫn nộ nhưng trong lòng lại vui mừng khôn xiết: "Lần này ngươi còn gì để chối cãi nữa? Còn Tạ Triết Phong, cho dù ma đầu kia đã tự mình thừa nhận, ngươi vẫn định mù quáng bảo vệ y hay sao?"

Hiên Viên vừa nói vừa tính toán trong đầu. Lão chưa từng ngờ đến việc Phong Uyên Quân thật sự sẽ xuất hiện và công khai thừa nhận mối liên hệ với Lục Quy Tuyết. Giờ thì mọi người đều tận mắt chứng kiến giữa lúc cục diện rối ren như thế này. Chờ đến khi giao chiến nổ ra, chỉ cần lão nhân lúc hỗn loạn ra tay g.i.ế.c c.h.ế.t Lục Quy Tuyết thì dù Vân Lan Tiên Tôn có quay về cũng không thể cứu vãn nổi nữa. Thậm chí, ngay cả kẻ luôn cố chấp bao che như Tạ Triết Phong cũng có thể bị xử tội cùng một thể. Quả là ý trời đang giúp lão, chuyện đoạt lấy ngôi vị Chưởng môn lần này đã chắc như đinh đóng cột.

"Đủ rồi."

Giọng Tạ Triết Phong lạnh lùng vang lên, ánh mắt càng lúc càng băng giá.

Thanh trường kiếm đen vừa được hắn tra vào vỏ lúc này như cảm nhận được cảm xúc dồn nén của chủ nhân nên tự mình rút ra nửa tấc, ngân lên một tiếng khe khẽ. Cảm giác như giờ hắn chỉ còn đang do dự giữa việc nên c.h.é.m Hiên Viên dưới đất trước hay c.h.é.m Phong Uyên Quân trên trời trước.

Đã rất nhiều năm rồi Lục Quy Tuyết mới lại thấy ánh mắt ấy của sư huynh.

Bản năng khiến y khẽ kéo góc áo của Tạ Triết Phong, giọng nói nhỏ dần: "Sư huynh... ta không thể nào đưa cho Phong Uyên Quân thứ đó được. Nhưng không hiểu tại sao vật đó lại nằm trong tay gã, hơn nữa còn bị khắc dấu ma khí..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Đương nhiên ta tin ngươi. Giờ hãy về động phủ của ta trước đi."

Tạ Triết Phong ngoái đầu liếc nhìn Lục Quy Tuyết một cái, thanh kiếm trong tay đã lần nữa rút ra khỏi vỏ: "Đám Thái thượng trưởng lão đó vốn dĩ đã có chuẩn bị, muốn nhân lúc sư phụ vắng mặt để ngấm ngầm hại ngươi. Giờ Phong Uyên Quân lại đến gây rối đúng là giúp chúng ý đồ của chúng hoàn thiện. Nên cho dù ngươi có giải thích thế nào chúng cũng sẽ không chịu tin. Đừng phí lời với bọn chúng nữa, cứ để ta giải quyết chuyện này."

Lục Quy Tuyết ngoan ngoãn gật đầu. Nhìn từ những gì xảy ra ở Thiên Thu Phong lúc trước, đám Thái thượng trưởng lão quả thật đã lên kế hoạch hãm hại y từ sớm, giờ có thêm sự xuất hiện của Phong Uyên Quân thì tình hình chỉ càng thêm hỗn loạn.

Cố giải thích với một nhóm người đã quyết tâm muốn hại mình chẳng những vô ích mà còn cho chúng cơ hội ra tay. Điều duy nhất bây giờ y có thể làm là nghe lời Tạ Triết Phong, ngoan ngoãn về động phủ và không gây thêm rắc rối. Dù sao với năng lực chiến đấu bằng không cùng mức độ thù hận cao ngất, chỉ cần y không tạo thêm hỗn loạn đã là sự giúp đỡ lớn nhất rồi.

Lục Quy Tuyết với tinh thần tự giác của một con cá mặn chính hiệu lập tức xoay người định kéo theo đồ đệ của mình rời đi.

Từ nãy đến giờ, Thẩm Lâu Hàn vẫn đứng bên cạnh y, ánh mắt nhìn Phong Uyên Quân đã lạnh đến mức như nhìn một người đã c.h.ế.t.

Kiếp trước, sau khi hắn phi thăng thành thần vậy mà vẫn để Phong Uyên Quân cai quản Ma giới, thậm chí trong trận công phá Quỳnh Sơn tên đó cũng có mặt.

Thẩm Lâu Hàn không khỏi hồi tưởng lại trong quãng thời gian đó liệu Phong Uyên Quân có từng gặp Lục Quy Tuyết hay không. Chắc chắn là có, mà nghĩ kỹ lại hình như sau đó hai người họ còn từng gặp riêng vài lần.

Sắc mặt Thẩm Lâu Hàn tối sầm.

Đúng là hắn nên g.i.ế.c tên đó ngay từ đầu.

"A Hàn, đi theo ta." Giọng Lục Quy Tuyết vang lên kéo hắn trở lại thực tại.

Thẩm Lâu Hàn lập tức cất hết mọi suy nghĩ vừa thoáng qua. Cổ tay hắn chợt cảm thấy mát lạnh, rồi bàn tay hắn bị Lục Quy Tuyết nắm lấy, kéo đi nhanh về hướng động phủ của Tạ Triết Phong.

Bấm follow để theo dõi truyện nhe các tềnh êu ❤❤❤

Hắn vô thức ngoái đầu lại nhìn. Bầu trời phía xa đen đặc như mực, gần như bị ma khí của Phong Uyên Quân bao trùm, còn đám người phía sau thì khí thế ngút trời như thể chỉ cần một tia lửa là sẽ rút kiếm ra ngay tức khắc.

Giữa khung cảnh hỗn loạn ấy, một ý nghĩ kỳ lạ bỗng nảy lên trong đầu Thẩm Lâu Hàn.

Giờ phút này, khi Lục Quy Tuyết gạt bỏ tất cả để nắm tay hắn rời đi, dáng vẻ ấy thật giống như đang bỏ trốn cùng nhau.

Vừa nghĩ đến hai chữ bỏ trốn, trái tim hắn lập tức lạc đi một nhịp, tâm trí rối loạn mất nửa hơi thở.