"A Di Đà Phật! Chư vị thí chủ chớ hoảng. Thú triều sẽ không kéo dài. Bần tăng đã gửi phù truyền tin, chỉ nửa ngày nữa viện binh sẽ tới."
Các cao tầng đại phái khác cũng gật gù phụ họa, hứa hẹn cứu viện đang trên đường. Nhờ có Hộ Thành Đại Trận, bầy yêu thú tạm thời không thể nhai nuốt Lâm Hải thành.
Rầm rầm!
Thú triều điên cuồng húc vào tường thành.
Đám cao thủ không thể ngồi yên, lần lượt phi thân xuống đất, lao vào bầy thú chém giết để giảm áp lực cho đại trận. Trong đó, nổi bật nhất là một thân ảnh bạch y. Thực lực hắn không phải mạnh nhất (chỉ cỡ Võ Vương đỉnh phong), nhưng sát thương lại khủng khiếp nhất.
Mỗi đường kiếm hắn vung ra đều là sát chiêu đoạt mạng. Kiếm quang lấp loáng gặt đầu yêu thú như gặt lúa. Điều kỳ dị là, mỗi khi hắn chém giết đến kiệt sức, chiếc nhẫn trên tay phải lại lóe lên tia sáng mờ ảo. Tức thì, nguyên khí khô cạn của hắn lại trào dâng cuồn cuộn, tiếp tục xả đại chiêu không ngừng nghỉ.
Đám người trên thành không nhìn thấy ánh sáng từ chiếc nhẫn, chỉ trầm trồ xuýt xoa:
"Nhân Bảng đệ nhất đúng là trâu bò! Đánh mãi đéo biết mệt!"
"Triệu Lập trâu thật! Lệ Trần đại sư với Vương Mãnh phải rút về nghỉ ngơi mấy hiệp rồi kìa!"
Phong thái vô song của Triệu Lập thu hút cả Vô Thiên Thánh Tăng... và tất nhiên, kéo theo cả sự chú ý của những tồn tại đáng sợ bên phía Yêu tộc.
"Nguy hiểm! Tránh ra mau!" Chiếc nhẫn trên tay Triệu Lập đột ngột lóe lên tia lam quang chói mắt, cưỡng ép kéo hắn dịch chuyển ra xa ba trượng.
ĐOÀNH!
Ngay vị trí hắn vừa đứng, một cái móng vuốt khổng lồ giáng xuống, đập nát mặt đất thành cái hố sâu hoắm rộng năm trượng. Bụi mù tản đi, một con cự hổ lông trắng sọc vằn, cao chừng hai mươi trượng nhe nanh gầm gừ.
"Chết dở! Triệu Lập, là Yêu Hổ Võ Hoàng hậu kỳ! Ngươi đụng không lại đâu, chuồn lẹ đi!" Phúc Bá gào rát họng trong giới chỉ.
Triệu Lập cắm cổ chạy ngược lên tường thành. Con Bạch Hổ rống lên, vung vuốt bổ nhào theo gót hắn. Vô Thiên Thánh Tăng cùng đám đại năng muốn xuất thủ tương trợ, nhưng đều bị cường giả Yêu tộc ghim chặt, lực bất tòng tâm.
"Phúc lão! Cứu mạng!" Triệu Lập gào lên trong thức hải.
"Tu vi của ngươi chạm vào nó là tan xương nát thịt! Lão phu đành đốt hồn lực cưỡng chế dịch chuyển ngươi lên thành vậy. Xong vụ này, lão phu phải chìm vào ngủ say một chập đấy!" Phúc bá thở dài sườn sượt.
Ngay khi Phúc bá vừa định kích hoạt hồn lực, một tiếng gầm cuồng bạo xé rách thinh không!
Gràoooooo!
Tiếng rống của Ma Long nương theo cỗ uy áp bài sơn đảo hải đè sầm xuống. Toàn bộ sinh vật trên chiến trường như bị hàng vạn cân tảng đá đè lên vai. Bầy yêu thú đông đặc tức thì cứng đờ. Đám tôm tép cấp thấp trực tiếp phủ phục xuống bùn, run lẩy bẩy không dám ngẩng đầu. Ngay cả con Bạch Hổ Võ Hoàng hậu kỳ đang nhe nanh múa vuốt đòi mạng Triệu Lập cũng co rụt móng lại, đôi mắt thú hoảng loạn nhìn về phía chân trời.
Nơi đó, một chấm đen nhỏ xíu đang phóng to với tốc độ kinh hồn.
Khi bóng đen khổng lồ che khuất ánh mặt trời, tất cả mới nhìn rõ: Đó là một con Hắc Long dài trăm trượng, vảy đen tuyền lấp lánh, đang è cổ kéo theo một cỗ Phi Liễn lộng lẫy tựa nguy nga cung điện. Hai bên cửa xe, cặp câu đối vàng chóe đập thẳng vào võng mạc mọi người:
Thủ ác nhật nguyệt trích tinh thần
Thế gian vô ngã giá loại nhân
Ngữ khí điên cuồng, ngạo nghễ đạp lên vạn vật! Dù là Thần Minh ngàn năm trước sống lại, e rằng cũng không kẻ nào dám phun ra những lời ngông cuồng đến mức này!
Nhân lúc bầy thú thất thần, Triệu Lập vội vàng phi thân lên mặt thành, chật vật lùi vào trong đám đông. Hắn ngước nhìn cỗ Phi Liễn lơ lửng trên không, ánh mắt hằn lên tia uất hận.
Trong giới chỉ, Phúc bá cũng ngớ người lẩm bẩm: "Nắm nhật nguyệt, hái tinh thần... Kẻ nào mà khẩu khí lớn đến nhường này?"
Ma Long Phi Liễn dừng khựng trên bầu trời Lâm Hải thành. Uy áp Võ Đế tỏa ra lồng lộng, ép cho Hộ Thành Đại Trận bên dưới kêu lên kèn kẹt, vặn vẹo chực vỡ.
Vô Thiên Thánh Tăng ngửa cổ, đôi mắt mở trừng trừng: "Ma Long... Võ Đế? Chuyện quái gì thế này? Thiên hạ ai đủ trình độ bắt yêu thú Võ Đế đi kéo xe bò?!"
Đám đông trên thành hoảng loạn cực độ, thi nhau bóp nát bùa truyền tin cầu cứu gia tộc, tông môn.
Cạch!
Cửa Phi Liễn chậm rãi mở ra. Tiếng bước chân trầm đục, nhịp nhàng nện xuống hư không, lại như dẫm thẳng vào nhịp tim của từng người bên dưới.
Một nam tử thân hình cao ngạo, vận Ma Long hắc bào bước ra rìa Phi Liễn. Giữa mi tâm hắn, một vệt sấm sét màu bạc đen dựng ngược, bễ nghễ nhìn xuống chúng sinh bằng ánh mắt coi trời bằng vung.
"Chu Khung! Chính là tên cẩu tặc Chu Khung!" Nắm đấm Triệu Lập siết chặt nổi đầy gân xanh, nghiến răng trèo trẹo.
Tia lam quang trong nhẫn lóe lên gắt gao: "Tỉnh lại đi ranh con! Bây giờ lao ra chỉ có nước nạp mạng! Giữ cái mạng chó của ngươi lại, ngày sau tu luyện vượt mặt hắn rồi tính!"
"Đã rõ... Phúc lão, ta biết chừng mực."
Trong vô thức, chiếc giới chỉ rỉ ra một luồng ánh sáng xanh mờ ảo, lướt quét về phía bầu trời rồi thu lại cực nhanh. Người ngoài không ai hay biết, nhưng đôi mắt của Chu Khung lại đột ngột lia thẳng xuống mặt thành. Trực chỉ vị trí của Triệu Lập, hay nói chính xác hơn, hắn đang nhìn chòng chọc vào chiếc nhẫn!"