Trong một góc Lôi Lâm, một nho sinh mặc nho bào đen đang lặng lẽ đứng đó, chính là Dịch Thiên.
"Lực giam cầm thật mạnh mẽ, Nho đạo chi tâm của ta dường như đã bị phong bế hoàn toàn, căn bản không thể nào phát huy tu vi Thiên Tôn cảnh."
Dịch Thiên cảm nhận luồng lực lượng trong cơ thể không cách nào vận dụng, trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc.
Mặc dù thực lực hiện tại của hắn có được là nhờ tăng tiến trong thời gian ngắn!
Nhưng học thức Nho đạo của hắn lại là thật, thậm chí đã đạt đến cảnh giới đốn ngộ.
Nếu không phải bị Nho đạo chi tâm hạn chế, hắn đã sớm đột phá đến Nho Tôn cảnh rồi.
Cho dù trước kia hắn không có chút tu vi nào đi chăng nữa!
Bản thân hắn vẫn có thể thi triển một số thần thông, ví dụ như Nho nhãn, lúc trước chính là nhờ Nho nhãn mà hắn mới nhìn thấy được tình hình bên trong Sơn Thần miếu.
"Tới lượt ngươi rồi, bắt đầu đi!"
Dịch Thiên lên tiếng lần nữa.
"Được, lão phu sẽ không lừa ngươi đâu."
Một giọng nói già nua vang lên từ trong tim Dịch Thiên.
Ngay sau đó, vô số tia sáng loé lên từ trong tim hắn, nhanh chóng lan ra khắp cơ thể.
Mười hơi thở sau!
Vù...!
Một luồng chấn động lan toả, Dịch Thiên bỗng cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm, cấm chế pháp tắc bao phủ trên người hắn đã biến mất hoàn toàn.
"Thế nào, lão phu không lừa ngươi chứ!"
Giọng nói của Tà Nho lại vang lên, nếu như chú ý lắng nghe có thể nhận ra trong giọng nói ẩn chứa sự vui mừng khôn xiết.
"Ừm!"
Dịch Thiên cảm nhận được lực lượng cường đại trong cơ thể, trong mắt toát lên một tia hài lòng nhưng lại không để ý lời nói của Tà Nho.
Bởi vì hắn biết Tà Nho chắc chắn sẽ không vô duyên vô cớ giúp hắn, mà là muốn lợi dụng hắn, thậm chí đoạt xá hắn.
Mà ý nghĩ của hắn cũng như vậy, lợi dụng lẫn nhau mà thôi!
Lắc đầu!
Dịch Thiên không nghĩ tới điều này nữa, trong đầu hắn lại hiện lên thân hình Chu Khung, trên mặt lộ ra một tia tàn nhẫn.
"Chu Khung, ngươi cũng vào rồi sao? Ở đây, ngươi chỉ có thể phát huy ra thực lực Tôn Giả đỉnh phong, ta muốn xem ngươi làm sao là đối thủ của ta."
"Giết ngươi, ta có thể dương danh Đông Vực, dựa vào danh vọng có thể trong thời gian ngắn đạt tới cảnh giới Thiên Tôn đỉnh phong."
Âm thanh lạnh lùng của Dịch Thiên vang vọng trong Lôi Lâm, hắc khí trên trán càng ngày càng nồng đậm.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Rầm! Rầm!
Hai đạo thân hình nhanh chóng rơi xuống một nơi trong Lôi Lâm!
Một người mặc Ma Thần chiến bào, một kẻ là con chó đen không ngừng cười nham nhở, chính là Chu Khung, Đại Bạch.
Ông...!
Chỉ thấy một đạo lực lượng giam cầm nhanh chóng bao phủ về phía Chu Khung nhưng vừa tiến vào trong cơ thể hắn đã gây ra phản ứng mãnh liệt của Ma thể.
"Cái gì? Dám giam cầm bổn tọa? Cút!"
Lực lượng giam cầm lại phóng về phía con mắt dọc nơi mi tâm Chu Khung!
"Cút!"
Lực lượng giam cầm không cam lòng, lại muốn xông vào trong đầu Chu Khung!
Rầm!
"Tốt!"
"Cút! Cái thứ gì thế? Dám giam cầm Bạch gia gia? Đợi đấy, lão tử sẽ đào mộ ngươi lên!"
Đại Bạch gầm lên một tiếng, trên người loé lên quang mang kỳ dị, lực lượng giam cầm lập tức biến mất.
Rầm! Rầm! Rầm!
Phía trên Chu Khung và Đại Bạch, vô số đạo lôi đình đáng sợ xuất hiện, phảng phất đang phẫn nộ vì không thể giam cầm được hai người.
"Muốn chết!"
Chu Khung ngẩng đầu nhìn lôi đình vô tận đang hội tụ, trong mắt lóe lên hàn quang, lập tức vươn một tay ra.
Thương Khung Sinh Tử Thủ!
Thôn Thiên Ma Công!
Chỉ trong nháy mắt, một bàn tay khổng lồ che trời lấp đất xuất hiện, nắm lấy tất cả lôi đình, sau đó một vòng xoáy màu đen hiện ra.
Chỉ trong hai hơi thở!
Tất cả lôi đình đều bị vòng xoáy nuốt chửng, tựa như chưa từng xuất hiện.
Chu Khung thu hồi bàn tay, nhìn lôi đình không còn tụ tập nữa, trong mắt toát lên một tia khinh thường, lẩm bẩm:
"Một cái Đế giả truyền thừa nho nhỏ cũng dám giam cầm thực lực của bổn tọa? Thật to gan!"
Bên kia!
Rống! Rống! Rống!
Một con Lôi Thú cao vạn trượng không ngừng gào thét với Dịch Thiên, trong mắt lóe lên vẻ e sợ.
Không biết vì sao!
Hắn cảm thấy nguy hiểm mãnh liệt từ người Dịch Thiên, như thể chỉ cần dám ra tay là sẽ chết.
"Quả nhiên không hổ là truyền thừa của Lôi Đế, ngay cả Lôi Thú như thế này cũng có thể sinh ra linh trí, tu vi còn đạt tới Thiên Tôn cảnh, rất không tệ."
Dịch Thiên nhìn Lôi Thú không dám lại gần mình, trong mắt toát lên tia kinh ngạc.
Phải biết rằng!
Hắn đã trong Lôi Đế truyền thừa này nửa canh giờ rồi, Lôi Thú bị giết cũng đã hơn trăm con.
Nhưng chưa từng có con Lôi Thú nào sợ hắn, bởi vì Lôi Thú vốn là linh vật bẩm sinh, cơ bản không thể sinh ra linh trí.
Thế nhưng!
Một khi Lôi Thú sinh ra linh trí, tiềm lực thiên phú sẽ vô cùng cường đại, thời viễn cổ từng có Lôi Thú đạt tới Đế Cảnh.
"Đã gặp nhau, vậy hãy đi theo ta!"
Dịch Thiên nói với Lôi Thú.
Bàn tay khẽ vung, vô tận Hạo Nhiên Chính Khí lập tức bắn ra, bao phủ về phía Lôi Thú.
"Grào!"
Lôi Thú gầm lên, sừng trên đỉnh đầu phóng ra tia chớp màu tím, lao thẳng về phía Hạo Nhiên Chính Khí.
Sau đó!
Nó lập tức xoay người chạy về phương xa!
"Nho Chi Ngôn: Một bước vạn dặm!"
Dịch Thiên hét lớn, hai chân tràn ngập Hạo Nhiên Chính Khí, một bước bước ra đã vượt qua vạn dặm không gian, đuổi theo Lôi Thú."