Phản Diện Vô Địch

Chương 850: Phản Diện Vô Địch



Không biết đuổi theo bao lâu!

Dịch Thiên rốt cục đuổi kịp Lôi Thú nhưng không ra tay nữa, mà nhanh chóng quan sát bốn phía.

Chỉ thấy!

Nơi này là một quảng trường lôi đình rộng lớn, vị trí trung tâm còn dựng một tế đàn, phía trên đặt một quyền trượng lôi quang.

Lôi Thú cũng trốn sau tế đàn quyền trượng, toàn thân run rẩy, trong mắt tràn đầy vẻ sợ hãi.

"Sương mù, ngươi tìm được truyền thừa địa nhanh như vậy sao, có phần bản lĩnh đấy tiểu tử."

Giọng nói của Tà Nho vang lên trong đầu Dịch Thiên.

Dịch Thiên lộ ra vẻ đã hiểu, hắn biết chắc chắn là vận may của mình lại phát tác.

Từ nhỏ, vận may của hắn vẫn luôn như vậy, tuy rằng bị Tà Nho hạn chế không thể tu luyện.

Nhưng chỉ cần ra ngoài!

Hắn nhất định sẽ nhặt được kỳ trân dị bảo!

"Dịch Thiên, nhanh lấy truyền thừa rồi đi thôi, ta luôn có cảm giác nguy hiểm đang đến gần."

Tà Nho lại lên tiếng.

Nguy hiểm ư?

Dịch Thiên nhíu mày, trầm giọng hỏi:

"Nếu ta lấy truyền thừa đi, thế giới lôi đình này có biến mất không, quy tắc áp chế tu vi cũng biến mất theo sao?"

"Chắc chắn rồi, nếu lão phu không nhìn lầm, thứ chèo chống truyền thừa chính là Lôi Đình Quyền Trượng kia."

"Đó là Đế binh của Lôi Đế năm xưa, bên trong hẳn là có toàn bộ truyền thừa, ngươi lấy được nó là được."

Tà Nho ung dung nói.

Hắn nào biết Dịch Thiên đến đây là để báo thù, chỉ nghĩ y muốn cướp đoạt truyền thừa.

Nghe Tà Nho giải thích xong!

Dịch Thiên sải bước thẳng đến Lôi Đình Quyền Trượng giữa quảng trường!

Rầm! Rầm! Rầm!

Vừa đến gần quyền trượng trăm bước, từng đạo lôi đình từ trên trời giáng xuống, nhắm thẳng vào Dịch Thiên mà đánh.

"Nho Chi Ngôn: Lôi Bất Nhập Thân!"

Dịch Thiên quát lạnh, Hạo Nhiên Chính Khí vô tận phóng lên tận trời, cản lại tất cả lôi đình.

"Grào!"

Lôi Thú thấy Dịch Thiên không sợ lôi đình, lập tức nóng nảy, chạy như bay về phương xa, chỉ trong nháy mắt đã mất dạng.

Dịch Thiên liếc nhìn Lôi Thú bỏ chạy, không thèm để ý, việc cấp bách lúc này là dẫn Chu Khung tới, tru diệt hắn ta.

Ầm...

Sấm sét không ngừng giáng xuống nhưng không cản nổi bước chân Dịch Thiên.

Mười hơi thở sau!

Dịch Thiên đã đứng cách Lôi Đình Quyền Trượng một mét, đưa tay là chạm tới Đế binh của Lôi Đế.

Cửa ải Lôi Đế để lại, vốn không thể nào để Dịch Thiên vượt qua dễ dàng như vậy, đáng tiếc y lại có lợi thế.

Cửa ải này được thiết kế dựa theo pháp tắc của Lôi Đình Thế Giới, uy lực mạnh nhất cũng chỉ có thể ngăn cản cường giả Thiên Tôn ngũ trọng.

Đối với sinh linh chỉ có thể phát huy thực lực Tôn Giả đỉnh phong ở đây mà nói, đây chính là cửa tử.

Chỉ có kẻ thiên phú yêu nghiệt, cảm ngộ Lôi Đình pháp tắc thật sâu mới có thể vượt qua lôi trận này.

Đáng tiếc!

Thực lực của Dịch Thiên nhờ có Tà Nho trợ giúp, nên không bị giam cầm, vẫn có thể phát huy thực lực Thiên Tôn thất trọng.

Tự nhiên không sợ lôi trận này!

"Chu Khung, ta không tin ngươi không đến!"

Dịch Thiên lẩm bẩm, đưa tay chụp lấy Lôi Đình Quyền Trượng.

Ầm...

Ầm ầm...

Theo tay Dịch Thiên chạm vào Lôi Đình Quyền Trượng, trên bầu trời Lôi Đình Thế Giới xuất hiện vô số lôi đình khủng khiếp.

Tất cả đều nhanh chóng hội tụ về phía quảng trường nơi Dịch Thiên đang đứng!

"Không xong, lại có kẻ tìm được nơi truyền thừa trước bổn thái tử một bước, thật đáng chết!"

Một vị Tôn Giả đỉnh phong nhìn lôi đình trên không trung không ngừng hội tụ, trong lòng bỗng chốc đã hiểu rõ, vội vàng hướng quảng trường bay đi.

Cùng lúc đó!

Toàn bộ cường giả còn sống sót trong Lôi Đình Thế Giới đều đồng loạt lao nhanh về phía quảng trường.

Bởi vì rõ ràng là!

Nơi đó chắc chắn là có truyền thừa xuất thế!

๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑

Trong một góc Lôi Lâm!

Chu Khung an vị trên long ỷ được tạo thành từ Ma Long, thong dong tán thưởng Lôi Quả mà Đại Bạch mới hái được.

Còn Đại Bạch bên cạnh, nó đang dùng móng vuốt cào cào một con Lôi Thú không ngừng run rẩy, trong ánh mắt Lôi Thú tràn đầy vẻ ủy khuất.

Không sai!

Hắn chính là con Lôi Thú vừa bị Dịch Thiên truy sát kia!

Vừa chạy ra khỏi quảng trường, phát hiện Dịch Thiên không đuổi theo mình, khiến hắn mừng rỡ khôn xiết nhưng xuất phát từ tâm lý sợ hãi, hắn muốn tìm một nơi ẩn nấp.

Kết quả còn chưa tìm được nơi trốn!

Đã bị Đại Bạch phát hiện trước!

Có thể tưởng tượng, hắn trực tiếp bị hai móng vuốt của Đại Bạch thu phục, ngay cả chạy trốn không dám.

"Mẹ nó chứ, sao toàn là lôi điện thế này, một chút thịt không có, Bạch gia biết xuống miệng từ đâu đây."

Đại Bạch đi quanh Lôi Thú mấy vòng, kết quả phát hiện căn bản không có chỗ nào để xuống miệng.

Rầm...

Ầm ầm...

Trên bầu trời phía trên Chu Khung, lôi đình dày đặc, không ngừng hội tụ về phía quảng trường nơi Dịch Thiên đang đứng.

"Vừa tiến vào chưa được nửa canh giờ đã tìm được truyền thừa, quả nhiên không hổ danh là Thiên Vận chi tử cảnh giới Thiên Tôn!"

Chu Khung nhìn theo hướng lôi đình đầy trời, trên mặt lộ ra vẻ thích thú.

Sau khi tiến vào Lôi Đình Thế Giới, hắn và Đại Bạch vẫn luôn ở yên tại chỗ, không hề di chuyển.

Bởi vì theo định luật đầu tiên của tiểu thuyết: Khi Thiên Vận chi tử có được truyền thừa, nhất định sẽ gây ra động tĩnh rất lớn.

Mà điều Chu Khung cần làm chính là: rình mồi!

"Mồi tới rồi, đi thôi!"

Chu Khung đứng dậy, bước ra một bước, không hề sử dụng bất kỳ thần thông hay công pháp nào nhưng tốc độ lại nhanh đến mức khó tin."