Suy nghĩ mất nửa ngày trời, Thẩm Tri Trúc vẫn không có manh mối về món ăn vặt mới, dứt khoát đeo cái gùi nhỏ của mình lên, đi núi Thanh Nhai dạo một vòng.
Mùa đông y không lên núi, giờ đang tiết xuân, chắc hẳn có rất nhiều bảo bối nha.
Ngân nga một khúc nhạc nhẹ nhàng, Thẩm Tri Trúc cầm cái cuốc nhỏ tùy ý vung vẩy đám cỏ dại hai bên để tránh làm xước cánh tay mình.
“Mèo chiêu tài, lên núi là ngươi hoạt bát hẳn lên nhỉ?” Thẩm Tri Trúc chống nạnh, nheo mắt nhìn cái bóng đen đang nhảy qua nhảy lại giữa mấy cây đại thụ, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ bất mãn.
Thân mèo nhảy nhót của mèo chiêu tài cứng đờ tại chỗ, bất mãn kêu meo meo meo: “Loài hai chân kia! Bản mèo cả ngày ở nhà, đời mèo chán ngắt!”
Gà Mái Leo Núi
“Ngươi nhanh chân đi theo đi! Bản mèo cảm thấy phía trước có đồ tốt!”
Vừa nghe thấy ba chữ "đồ tốt", sự bất mãn trong lòng Thẩm Tri Trúc lập tức tan biến, đi theo thân mèo của mèo chiêu tài nhanh ch.óng tiến vào sâu trong rừng rậm.
Nửa canh giờ sau.
Thẩm Tri Trúc mặt đầy vạch đen nhìn chằm chằm vào cái hố sâu to lớn không nhìn rõ hình dáng trước mặt, cười như không cười xách gáy mèo chiêu tài lên: “Đây chính là đồ tốt mà ngươi nói đó hả!”
“Sao nào! Ngươi muốn nhảy xuống hố à?”
Không phải Thẩm Tri Trúc tức giận, mà thực sự là cái hố sâu trước mắt chỗ nào cũng toát ra vẻ nguy hiểm, thấp thoáng khiến sống lưng Thẩm Tri Trúc lạnh toát.
Đây là tình trạng mà y chưa từng gặp phải.
Chân mèo chiêu tài không ngừng khua khoắng ra ngoài: “Thật mà! Chính là ở bên trong này! Đại bảo bối! Đồ tốt!”
Nếu không phải Thẩm Tri Trúc xách nó lại, mèo chiêu tài lúc này e là đã lao xuống hố sâu dùng móng mèo mà đào bới rồi.
“Bên trong cái gì cũng không thấy, ngươi nói xem là đồ tốt gì!” Tay Thẩm Tri Trúc dùng thêm chút lực, tức khắc tiếng kêu của mèo chiêu tài trở nên t.h.ả.m thiết.
Mèo chiêu tài dùng đôi móng bám lấy cánh tay Thẩm Tri Trúc: “Meo meo meo.”
Thật sự có đồ tốt mà!
Thẩm Tri Trúc tự nhiên là tin nó, nhưng sâu trong núi Thanh Nhai này quá nguy hiểm, ngộ nhỡ y nhảy xuống hố sâu, vạn nhất…
Hậu quả Thẩm Tri Trúc không dám nghĩ, cũng không dám cược.
Thế là, Thẩm Tri Trúc không nói hai lời xách mèo chiêu tài đi ngược về con đường lúc đến, vừa đi vừa cảnh cáo: “Nếu để ta phát hiện ngươi lén lút chạy đến đây, xem ta xử lý ngươi thế nào.”
Mèo chiêu tài nghe thấy lời này, thân mèo tức khắc ủ rũ xuống, tiếng kêu cũng vô lực hẳn: “Loài hai chân, chẳng phải ngươi thích nhất bảo bối sao.”
“Ta đúng là thích, nhưng so với nguy hiểm chưa biết, ta vẫn quý mạng mình hơn.”
“Có bản mèo đây, ngươi sợ cái gì.” Mèo chiêu tài ngẩng cao đầu mèo, đáy mắt lộ ra tia khinh miệt.
Không phải đối với Thẩm Tri Trúc, mà là đối với cái hố sâu nguy hiểm kia.
“Không được.” Thẩm Tri Trúc nghiêm khắc từ chối: “Mấy ngày này ngươi cứ ngoan ngoãn cho ta! Đừng quên, mạng mèo của ngươi là ta cứu về!”
“Meo!” Vô cùng bất mãn.
Thẩm Tri Trúc chẳng thèm quan tâm đến sự bất mãn của nó, bước chân nhanh hơn, mắt ghi nhớ lấy hình dáng đại khái của vùng xung quanh này.
Đã có bảo bối, y sớm muộn gì cũng sẽ tìm thời điểm thích hợp qua đây xem một chuyến.
Một lát sau.
“Đào đi.” Thẩm Tri Trúc thả mèo chiêu tài xuống, hếch cằm về một chỗ: “Đừng có lười biếng.”
Sau đó tự mình đặt gùi sang một bên, dùng cuốc nhỏ đào nha đào.
Không lâu sau, trong gùi đã đầy ắp rau dại có thể ăn được và măng xuân.
Nghĩ đến miếng thịt hun khói mình ướp hồi trước tết, Thẩm Tri Trúc suýt nữa thì chảy nước miếng.
Măng xuân xào thịt hun khói, y đã lâu lắm rồi không được ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mèo chiêu tài dám giận mà không dám nói, chỉ có thể nỗ lực đào đất, thỉnh thoảng lại phát ra vài tiếng kêu meo meo.
Thấy đào đã hòm hòm, Thẩm Tri Trúc đeo gùi lên, vẫy vẫy mèo chiêu tài: “Đi thôi, về nhà.”
…
Một người một mèo xuất hiện dưới chân núi Thanh Nhai là lúc chiều tà, chân trời đã chuyển sang màu xanh thẫm, ống khói đang bốc lên những làn khói xanh.
“A tỷ!”
Thẩm Tri Trúc vừa bước vào viện đã nghe thấy tiếng gọi vô cùng quen thuộc, nghe tiếng ngẩng đầu lên liền thấy hai anh em Thẩm Giang Nhiên, Thẩm Giang Lâm đang đứng cách đó không xa.
“Sao hôm nay lại về nhà rồi?” Thẩm Tri Trúc kinh ngạc, chẳng phải vẫn chưa đến ngày hưu mộc sao!
Thẩm Giang Nhiên giải thích một hồi, liền nói: “Viện trưởng cho chúng đệ về nhà nghỉ ngơi hai ngày.”
Thẩm Tri Trúc gật đầu, tỏ ý đã biết.
“Đây là măng xuân sao?” Thẩm Giang Lâm kinh ngạc nhìn măng xuân đầy ắp trong gùi của Thẩm Tri Trúc, kích cỡ không lớn lắm nhưng mùi thơm thanh mát của măng đặc biệt khiến lòng người sảng khoái.
“Đào trên núi đấy, vừa hay hôm nay các đệ về nhà, lát nữa đại tỷ xào một món mới cho các đệ nếm thử.”
“Hê hê! Hê hê! Có đồ ngon rồi!” Thẩm Thanh Hạ vui sướng nhảy nhót hai cái, thân hình tròn trịa vô cùng đáng yêu.
Thẩm Tri Trúc xoa xoa đầu con bé, đi về phía nhà bếp.
Sau lưng y, hai anh em cũng lẽo đẽo đi theo: “A tỷ, đệ giúp tỷ.”
Thẩm Tri Trúc dừng bước: “Đã đi gặp nương chưa?”
Bạch thị hiện giờ bệnh si khờ đã khỏi hẳn, nhưng cơ thể vẫn còn chút suy nhược, thường ngày đều là thím Thuần ở hậu viện chăm sóc, hiếm khi ra tiền viện.
“Gặp rồi ạ.” Thẩm Giang Nhiên xúc động: “A tỷ, nương đã khỏi hẳn rồi sao.”
Thẩm Tri Trúc khẽ “ừ” một tiếng: “Khỏi hẳn rồi.”
“Thật tốt quá, thật tốt quá.” Thẩm Giang Lâm xúc động nắm tay: “Nếu cha có ở đây thì tốt biết mấy.”
Nghĩ đến Thẩm lão tam hiện giờ vẫn không rõ tung tích, Thẩm Tri Trúc cũng không biết phải an ủi hai anh em này thế nào.
Chỉ có thể dịu giọng nói: “Đừng lo lắng, cha sẽ sớm tìm thấy thôi.”
Thẩm Tri Trúc có linh cảm như vậy.
Hai anh em trọng trọng gật đầu: “A tỷ nói đúng, chúng ta nhất định có thể tìm thấy cha!”
Việc thêm củi Thẩm Tri Trúc giao cho Triệu Lưu thị, việc rửa măng xuân thì giao cho hai anh em, nhà đông người, Thẩm Tri Trúc liền bảo họ rửa một nửa số măng trong gùi, nửa còn lại để ở nơi thoáng mát.
Hai anh em làm việc vô cùng hăng hái, bao gồm cả mấy đứa nhỏ Thẩm Thanh Hạ, Xuân Nha, A Ảnh, gần như mỗi người một b.úp măng, tỉ mỉ rửa sạch.
Thẩm Tri Trúc nghiêng đầu nhìn một cái, liền chọn một miếng thịt hun khói nặng khoảng chừng năm cân, thái thành miếng nhỏ.
Bắt chảo nóng dầu, chẳng bao lâu sau, mùi thơm của thịt hun khói và măng xuân từ trong bếp tỏa ra, thu hút mèo chiêu tài đang nghỉ ngơi trên chạc cây ăn quả tức khắc đứng bật dậy, lao về phía nhà bếp.
Thẩm Tri Trúc đôi khi cũng thấy khá bất lực, con mèo chiêu tài y nhặt về này, sao cái gì cũng ăn, không kiêng mặn nhạt nha.
Món xào ra lò xong, Thẩm Tri Trúc cho mỗi đứa trẻ nếm thử một miếng, sau khi nhận được lời khen đồng thanh, y nổi hứng, dứt khoát bao trọn bữa tối nay.
“A tỷ, a tỷ! Tối nay có thể ăn khoai tây nghiền không.” Không biết từ lúc nào, Thẩm Thanh Hạ sau khi nếm măng xuân xào thịt hun khói đã chạy đến bên cạnh Thẩm Tri Trúc, ôm chân y cầu xin.
Xẻng xào rau trên tay Thẩm Tri Trúc khựng lại, cúi mắt nhìn Thẩm Thanh Hạ: “Muốn ăn khoai tây nghiền sao?”
Thẩm Thanh Hạ vội vã gật đầu: “Muốn ăn, muốn ăn.”
Khoai tây sao.
Trong tích tắc, trong đầu Thẩm Tri Trúc nảy ra một món ăn vặt mới.