Giờ phút này, đã không còn là chuyện đúng sai nữa, việc cần làm trước tiên là không để họ xông vào trong.
Nếu không, chuyện này truyền ra ngoài, thể diện của Thiên Đạo Tông sẽ mất sạch.
Người của Liễu gia vốn không có ý định nói lý. Tên mập vừa lên tiếng kia trực tiếp tung một quyền về phía Tô Chí Viễn.
Tô Chí Viễn không dám cứng đối cứng, chỉ liên tục lùi lại. Có hộ sơn đại trận bảo vệ, đám người này tạm thời không thể xông vào.
“Dừng tay!”
Một tiếng quát lớn vang lên từ phía sau. Tất cả mọi người đều quay đầu lại, chỉ thấy một nam nhân trung niên chậm rãi bay tới.
Người này là một nhân vật đã rất lâu không xuất hiện trong Thiên Đạo Tông, tên là Long Tam Nguyên.
Lần cuối Tô Chí Viễn gặp ông ta đã là hơn hai trăm năm trước.
Tu vi của ông vốn cũng ở cảnh giới Hóa Thần, nhưng vì một số biến cố sau đó, tu vi không ngừng suy giảm.
Hiện giờ nhìn qua, chỉ còn ở Nguyên Anh trung kỳ.
Lần gặp trước, ông vẫn còn ở hậu kỳ Nguyên Anh.
Thấy ông xuất hiện, Tô Chí Viễn vội vàng tiến lên hành lễ.
“Bái kiến Xuân Dương chân tôn!”
Các đệ t.ử phía sau cũng đồng loạt hành lễ, còn người của Liễu gia thì sắc mặt trở nên khó coi.
Nếu nói trong Thiên Đạo Tông có một chính nhân quân t.ử, thì người đó không ai khác ngoài Xuân Dương chân tôn.
Bọn họ cũng không muốn đắc tội với ông, cho dù tu vi của ông hiện giờ đang không ngừng suy giảm.
Nhưng cũng có lời đồn rằng Xuân Dương chân tôn đã đạt được một loại công pháp đặc biệt, cần phải tự tán tu vi rồi tu luyện lại từ đầu, sau đó mới có thể đắc đạo phi thăng.
Hiện nay, không chỉ đại lục này mà cả nhiều đại lục khác đều gặp một vấn đề giống nhau, đó là không tìm được cơ hội phi thăng.
Dù Đông Châu đại lục chỉ có ba tu sĩ Hóa Thần, nhưng ở những đại lục khác, số lượng tu sĩ Hóa Thần lại nhiều hơn rất nhiều.
Thế nhưng họ vẫn không thể đột phá, bị kẹt ở cảnh giới Hóa Thần hàng trăm năm.
Dù Liễu gia cũng động lòng với tin tức phi thăng, nhưng nếu cái giá là phải bỏ mặc người nhà, ngay cả việc đòi lại công đạo cũng không làm được, thì phi thăng như vậy còn có ý nghĩa gì?
Sống nhục như vậy, thà c.h.ế.t còn hơn.
“Chư vị đạo hữu Liễu gia, chuyện hôm nay ta đã hiểu rõ. Ở đây có một thứ, coi như bồi thường cho các vị, mọi người xem qua trước đã.”
Giọng nói của Xuân Dương chân tôn nghe có phần suy yếu, chậm rãi, từ tốn.
Tên mập của Liễu gia là người không nhịn được trước tiên.
“Thứ gì có thể bù đắp cho việc các ngươi giam cầm đệ t.ử Liễu gia chúng ta hơn trăm năm? Bị nhốt vô cớ suốt trăm năm, đâu phải thứ gì tùy tiện cũng có thể xóa bỏ được!”
“Đạo hữu đừng vội. Các vị cứ xem qua rồi hãy nói.”
Xuân Dương chân tôn vẫn bình thản, không nhanh không chậm đáp lại.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Nói xong, Xuân Dương chân tôn lấy từ trong n.g.ự.c ra một vật kỳ lạ chỉ lớn bằng ngón tay.
Dưới ánh nắng, có thể thấy bên trong dường như có thứ gì đó đang chuyển động, trông giống như một con sâu nhỏ.
“Đây là thứ gì?” Liễu Triều Dao hỏi.
“Trong tu tiên giới ai cũng biết Liễu gia các ngươi có một loại bệnh, ta nói không sai chứ?”
Lời của Xuân Dương chân tôn khiến sắc mặt mọi người trong Liễu gia đều trở nên khó coi.
“Người Liễu gia các ngươi, đặc biệt là dòng chính, cứ mỗi ba đứa trẻ sinh ra thì chỉ có một người có thể sống qua mười tám tuổi. Mà thứ trong tay ta… có thể giải quyết vấn đề này của các ngươi.”
Con cháu của tu sĩ vốn đã hiếm hoi, Liễu gia cũng không ngoại lệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xuân Dương chân tôn nói hết lời, ánh mắt lặng lẽ quan sát phản ứng của mọi người.
“Làm sao chúng ta biết lời ngươi nói là thật hay giả?”
Trong lòng Liễu Triều Dao dậy sóng dữ dội, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ nghi ngờ.
Trong tu tiên giới, lý do khiến phần lớn đệ t.ử Liễu gia không gia nhập tông môn tu luyện, chính là vì không ai biết họ có thể sống qua mười tám tuổi hay không.
Giống như Liễu Triều Dao, nàng còn có hai người huynh trưởng, nhưng cả hai đều đột ngột qua đời trước khi tròn mười tám tuổi, không ai biết nguyên nhân.
Khi phát hiện, kinh mạch trong cơ thể họ đều đứt đoạn, toàn thân chỉ còn lớp da bọc bên ngoài, xương cốt bên trong đều vỡ vụn.
Hiện tượng quái dị này đã kéo dài suốt mấy trăm năm trong Liễu gia.
Họ vẫn luôn tìm cách giải quyết, nhưng hoàn toàn bất lực.
Chính vì vậy, họ đặc biệt yêu thương từng hậu bối, nâng niu chăm sóc, chỉ mong hậu bối có thể bình an trưởng thành.
Người Liễu gia sinh ra đã có thiên phú cực cao, không phải song linh căn thì cũng là đơn linh căn, thậm chí linh căn biến dị trong Liễu gia cũng chẳng phải chuyện hiếm.
Nhưng nếu có thể lựa chọn, họ thà thiên phú bình thường mà sống lâu, còn hơn đến năm mười tám tuổi lại c.h.ế.t một cách khó hiểu.
Cho nên khi biết Liễu Triều Dao đang ở Thiên Đạo Tông, thậm chí có người trong Liễu gia bất chấp nguy cơ tẩu hỏa nhập ma, trực tiếp đến đây đòi lại công bằng cho nàng.
“Ta, Xuân Dương, xin thề! Nếu hôm nay ta nói nửa lời giả dối, thì tu vi cả đời không thể tiến thêm một bước!”
Đối với người tu tiên theo đuổi con đường trường sinh, lời thề Thiên Đạo như vậy chẳng khác nào tự nguyền rủa chính mình.
“Thứ này gọi là Thế Sinh Trùng. Nó có một năng lực, có thể thay đổi ‘khí’ của người Liễu gia ngay từ khi sinh ra. Hẳn các ngươi cũng đã nhận ra vấn đề của gia tộc mình, nhưng mỗi lần muốn thay đổi đều không làm được.”
“Còn loại trùng này… có thể giúp các ngươi. Chỉ cần mang nó bên người, nuôi dưỡng cẩn thận. Sau mười tám năm, nó sẽ phá kén bay đi, mà con cháu Liễu gia các ngươi cũng sẽ không còn phải c.h.ế.t nữa.”
Thế Sinh Trùng chỉ có thể nở ra sau khi đã “thay người c.h.ế.t” một lần. Nếu không, nó sẽ mãi bị giam trong vỏ, không thể thoát ra.
Đó là thứ năm xưa Xuân Dương chân tôn phải trải qua muôn vàn gian khổ mới có được.
Bao năm qua ông vẫn chưa từng đem ra sử dụng, bởi vì loại trùng này là sinh vật sống theo bầy đàn.
Muốn ký khế ước với chúng, phải là cả một gia tộc hoặc một thế gia tu tiên.
Những năm trước, ông từng cho rằng thứ này chẳng có nhiều giá trị, trong giới tu chân, có những vận mệnh vốn không thể thay đổi.
Ông không muốn dùng nó cho Thiên Đạo Tông, thứ nhất là không muốn tùy tiện can thiệp nhân quả của người khác, dính vào rồi sau này hoàn trả sẽ vô cùng phiền phức.
Thứ hai, Thế Sinh Trùng còn có một nhược điểm chí mạng, nếu sau khi ký khế ước mà “bên còn lại” không c.h.ế.t trong thời gian quy định, thì Thế Sinh Trùng cũng sẽ c.h.ế.t theo.
Mà khoảng thời gian đó… vừa đúng là mười tám năm.
Sau khi nghe hết những điều này, sắc mặt người Liễu gia ai nấy đều trở nên nặng nề.
Trong chuyện này, người chịu tổn hại lớn nhất chính là Liễu Triều Dao.
Dù họ vô cùng động lòng với Thế Sinh Trùng, nhưng cũng không thể thay nàng đưa ra quyết định.
“Ngoài ra, chúng ta còn chuẩn bị mười vạn linh thạch cực phẩm, cùng các loại thiên tài địa bảo, coi như bồi thường cho Liễu Triều Dao.”
Ông đưa túi trữ vật đã chuẩn bị sẵn ra. Vẫn là tên mập kia nhận lấy.
Hắn kiểm tra bên trong, mười vạn linh thạch cực phẩm, nghe thì rất nhiều, nhưng so với quãng thời gian Liễu Triều Dao phải chịu đựng, họ vẫn cảm thấy chưa đủ.
Nhìn tiếp những thứ khác, bên trong lại có một khúc Dưỡng Hồn Mộc dài bằng cánh tay!
So với Dưỡng Hồn Mộc, những vật khác lập tức trở nên kém nổi bật hơn hẳn.
Ngoài ra còn có Thiên Hồn Tinh, thứ có thể tăng cường thần thức, mở rộng phạm vi thức hải.
Còn có cả mấy trăm quả Thọ Nguyên Quả.
Hiện nay ở Đông Châu đại lục, Thọ Nguyên Quả chỉ có thể tìm thấy trong Hồng Vụ Sâm Lâm, mà nơi đó thường có yêu thú cực mạnh canh giữ, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh cũng khó mà lấy được.