Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên

Chương 109



Thọ nguyên quả sau khi luyện thành Thú Nguyên Đan có thể gia tăng tuổi thọ cho tu sĩ.

 

Những vật còn lại trong túi trữ vật đều có giá trị tương đương Thọ nguyên quả, nhưng vẫn không thể sánh bằng Dưỡng Hồn Mộc.

 

Hơn nữa, lại là một đoạn Dưỡng Hồn Mộc to bằng cánh tay, phải biết rằng, chỉ một mẩu nhỏ cỡ đốt ngón tay thôi cũng đã có thể bán với giá trên trời.

 

Đối với phần bồi thường này, tên tu sĩ mập của Liễu gia không đưa ra bất kỳ đ.á.n.h giá nào, mà trực tiếp đưa túi trữ vật cho Liễu Triều Dao đứng bên cạnh.

 

Ngay khi nhìn thấy nó, ánh mắt nàng lập tức sáng lên.

 

Đây chính là thứ nàng đang cần nhất lúc này.

 

Năm xưa, nàng thường xuyên ra ngoài tìm tài nguyên, cũng chính vì thần thức của phụ thân xảy ra vấn đề, nàng cần tìm Dưỡng Hồn Mộc để cứu người.

 

“Ngoài những thứ này, khi Tuân Duyệt trở về, chúng ta sẽ áp giải hắn đến Liễu gia để xin lỗi. Đến lúc đó, tùy các ngươi xử lý!”

 

Xuân Dương chân tôn vừa dứt lời, người Liễu gia liền lui sang một bên bàn bạc.

 

Thực ra, chuyện này chủ yếu vẫn phải xem quyết định của Liễu Triều Dao.

 

Nhìn họ tách ra, Xuân Dương chân tôn khẽ thở dài, tất cả đều là số mệnh của Thiên Đạo Tông.

 

“Dao Dao, đề nghị vừa rồi… muội thấy thế nào?”

 

Người hỏi là một vị đường huynh của Liễu Triều Dao.

 

Có thể nhận được bồi thường lớn như vậy, đặc biệt là Thế Sinh Trùng, thứ có thể giúp rất nhiều người Liễu gia không còn lo lắng con cháu sẽ đột t.ử khi đến tuổi mười tám, quả thực quá hấp dẫn.

 

Dù hiện tại Liễu Triều Dao chưa có con, nhưng nàng cũng có người mình thích.

 

Sau này nếu có con, vấn đề phải đối mặt cũng sẽ giống như những người trong Liễu gia.

 

“Muội có thể chấp nhận. Ít nhất… cũng coi như làm được một việc tốt cho Liễu gia, và cho cả chính mình sau này.”

 

Người Liễu gia cẩn thận quan sát sắc mặt nàng, xác nhận lời nàng nói là thật, không hề có chút miễn cưỡng nào.

 

Dù Liễu gia rất cần thứ này, nhưng họ cũng không thể đ.á.n.h đổi bằng sự ủy khuất của người khác.

 

“Chúng ta sẽ không để muội chịu thiệt. Đến lúc đó, muội có thể vào tầng mười của Bảo các Liễu gia chọn ba món, chuyện này ta có thể quyết định.”

 

Người lên tiếng là gia chủ hiện tại của Liễu gia, Liễu Phù Vân.

 

Họ biết Liễu Triều Dao đồng ý vì gia tộc, nên nhất định sẽ ghi nhớ ân tình này.

 

Liễu gia có một tòa Bảo các, tổng cộng mười tầng.

 

Chỉ những người có cống hiến to lớn mới được vào, mà với công lao hiện tại của Liễu Triều Dao, nàng vốn chỉ có thể vào tầng ba.

 

Muốn lên tầng mười, e rằng còn phải mất rất nhiều năm, hơn nữa mỗi lần vào cũng chỉ được chọn một món.

 

Vậy nên, việc được chọn ba món… đối với nàng mà nói là cơ hội hiếm có.

 

Nghe vậy, Liễu Triều Dao lập tức vui mừng, nụ cười trên mặt rạng rỡ hơn hẳn trước đó.

 

“Thật sao? Vậy chúng ta mau về thôi!”

 

Nàng gần như không chờ nổi muốn quay về chọn bảo vật ngay lập tức.

 

Nhưng chợt nhớ ra một người, trong mắt nàng lóe lên tia sáng, lại nói:

 

“Lão tổ còn chưa trở về. Người đến là để chống lưng cho muội, nếu chúng ta cứ thế rời đi thì không hay lắm… hay là đợi thêm chút nữa?”

 

Người Liễu gia đều không phản đối. Họ cũng muốn xem kết quả trận chiến ra sao, dù sao lão tổ của họ cũng không thể thua được.

 

Liễu Triều Dao cố ý dẫn mọi người dồn về phía cổng tông. Lúc này, những tu sĩ có tu vi cao của Thiên Đạo Tông cũng đã tụ tập hết ở đây.

 

Hai bên vẫn đang giằng co, chỉ sợ Liễu gia nổi giận là lập tức khai chiến.

 

Ở phía Tương Vãn, nàng chỉ có thể thầm cảm thán… Đế Giang đúng là có chút “xui xẻo bẩm sinh”.

 

Vừa rồi họ tiến vào Thanh Kiển Phong, phần lớn tu sĩ vì chuyện của Liễu Triều Dao đều đã chạy ra cổng tông, mà bản thân Thanh Kiển Phong  vốn cũng không có nhiều người.

 

Đế Giang dẫn nàng thẳng vào bên trong, mục tiêu chính là động phủ của Tuân Duyệt.

 

Trước mặt Đế Giang, mấy thứ như trận pháp hay la bàn căn bản chẳng đáng nhắc tới, hai người dễ dàng tiến vào động phủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ban đầu họ cũng không kỳ vọng tìm được thứ gì tốt, bởi tu sĩ thường cất đồ trong nhẫn trữ vật hoặc túi trữ vật.

 

Với người như Tuân Duyệt, bảo vật trữ vật càng cao cấp hơn nữa.

 

Tương Vãn vốn chỉ định tới quấy phá một phen, hoặc dứt khoát phá hủy động phủ này cho xong.

 

Hai người chỉ định vào xem qua một chút rồi rời đi, nhưng không ngờ vừa bước vào đã phát hiện có điều bất thường.

 

Dù có nghĩ nát óc, nàng cũng không ngờ trong động phủ của Tuân Duyệt lại có một sinh vật sống dở c.h.ế.t dở như vậy.

 

Khi nhìn thấy Đế Giang, sinh vật ấy đột nhiên phát ra một tiếng kêu dài.

 

Âm thanh đó khiến Tương Vãn nghe mà muốn bật khóc.

 

Nó nhìn Đế Giang, nước mắt lập tức tuôn rơi, như thể cuối cùng cũng nhìn thấy người có thể chống lưng cho mình.

 

Tứ chi của nó bị đóng c.h.ặ.t lên tường bằng những chiếc đinh màu vàng, m.á.u không ngừng chảy ra từ vết thương.

 

Dòng m.á.u nhỏ xuống phía dưới, rơi lên một trận bàn khổng lồ.

 

Trận pháp ấy phát ra ánh sáng đỏ rực, trông vô cùng tà dị.

 

Nhìn sinh vật không rõ tên bị đóng c.h.ặ.t trên tường, m.á.u trên người nó chảy ra với tốc độ cực nhanh, nhưng cả động phủ lại không hề có lấy một chút mùi tanh.

 

Khi thấy thứ trên tường, Đế Giang vô cùng phẫn nộ, đám tu sĩ nhân loại này đúng là đang tìm c.h.ế.t.

 

Hắn không nói nhiều, chỉ quay sang dặn Tương Vãn:

 

“Thanh kiếm trước đó của ngươi không tệ, thử xem có thể nhổ những chiếc đinh kia ra không.”

 

Con yêu thú trên tường đã gầy đến mức như chỉ còn một lớp da dính lên đó.

 

Nghe thấy lời Đế Giang, nó chỉ kịp phát ra một tiếng yếu ớt rồi lập tức ngất đi.

 

Tương Vãn không chậm trễ, trực tiếp lấy ra Trảm Long Kiếm, dễ dàng nhổ từng chiếc đinh trên tường xuống.

 

Nhìn thứ co rúm trên mặt đất, trông như một tấm da yêu thú, thật khó tin nó vẫn còn sống.

 

Rõ ràng đã phải chịu đựng t.r.a t.ấ.n khủng khiếp.





 

 

Đế Giang lập tức thu nó lại, có lẽ là cất vào không gian riêng của mình.

 

Tương Vãn thở phào nhẹ nhõm, nàng thật sự không muốn đưa thứ đó vào Thiên Sơn Bình, càng không muốn để lộ bí mật của nó.

 

Ngay khi m.á.u không còn nhỏ xuống nữa, trận bàn bên dưới lập tức bùng lên ánh sáng đỏ ch.ói, mang theo vẻ yêu dị quỷ quái.

 

Chỉ liếc nhìn một cái, Tương Vãn bỗng nảy sinh một ý nghĩ mãnh liệt, đổ m.á.u của chính mình lên trận bàn đó.

 

Nàng không hề nhận ra, ánh mắt mình trong khoảnh khắc đã trở nên vô cùng thành kính.

 

Chỉ muốn hiến dâng toàn bộ m.á.u của mình cho trận pháp trước mặt, không chút do dự, thậm chí sẵn sàng vì nó mà hy sinh tất cả!

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Ngay khi nàng vô thức nâng cổ tay, chuẩn bị dùng Trảm Long Kiếm rạch xuống,

 

Trong đầu đột nhiên như có một giọt nước lạnh rơi vào, khiến nàng bừng tỉnh.

 

 

Là Hỗn Độn Thanh Liên đã cứu nàng. Nếu không, e rằng nàng đã tự hiến tế cho trận pháp kia rồi. Nàng vội lùi lại một bước.

 

“Tương Vãn, vừa rồi ngươi làm sao vậy? Ta gọi mãi mà ngươi không trả lời?” Đế Giang nhìn nàng.

 

Khi thấy đôi mắt đỏ ngầu của nàng, ánh nhìn hắn lập tức chuyển xuống trận bàn dưới đất.

 

Đế Giang chợt nhớ ra, tinh thần lực của tu sĩ nhân loại quá yếu.

 

Những thứ mang tính mê hoặc như thế này với hắn thì chẳng đáng gì, nhưng với tu sĩ lại là cám dỗ chí mạng.

 

Một khi bị mê hoặc hoàn toàn… hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

 

Thứ này gọi là Uyên Ương Trận, một loại trận pháp cực kỳ tà ác.

 

Hơn nữa còn là một Uyên Ương Trận thất giai. Loại trận pháp này từ rất nhiều năm trước đã bị tiêu hủy hoàn toàn, ngay cả phương pháp chế tạo cũng bị xóa bỏ, không ngờ giờ lại xuất hiện!