Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên

Chương 111



Những món tiếp theo, Tương Vãn nhìn qua một lượt, rồi phát hiện một khối đá rất lớn.

 

Hình dạng của nó lại vô cùng kỳ quái, phần đế là hình một con tiên hạc đang quỳ dưới đất, vẻ mặt đầy phản kháng, trông cực kỳ không cam lòng.

 

Trên lưng nó còn có một con tiên hạc khác, ngẩng cao đầu, ánh mắt khinh miệt nhìn thẳng vào Tương Vãn.

 

Dù chỉ là tượng đá, nhưng khí thế cao cao tại thượng ấy vẫn rõ ràng đến mức khiến người ta khó chịu.

 

Trên thân tượng còn khắc một hàng chữ. Nàng đọc đi đọc lại mấy lần, xác nhận mình không nhìn nhầm, cũng không hiểu sai ý nghĩa.

 

Tương Vãn khẽ nhíu mày, dòng chữ ấy ghi rõ: “Chạm vào là c.h.ế.t.”

 

Nàng đi vòng quanh một vòng. Khối đá này cao gần bằng nàng.

 

Nhưng… nàng vừa sờ thử rồi, cũng chẳng xảy ra chuyện gì cả.

 

“Đó là chìa khóa của một bí cảnh. Dòng chữ kia chỉ để dọa người thôi, muốn lấy thì cứ lấy.” Đế Giang lên tiếng giải thích.

 

“Chìa khóa bí cảnh gì mà to thế này? Còn khắc kiểu chữ hù dọa vậy?”

 

Tương Vãn không khỏi tò mò, đồng thời lại một lần nữa hối hận vì trước đây đã bỏ dở quyển sách, khiến những chuyện phía sau hoàn toàn không biết gì.

 

“Bí cảnh này hiện giờ ngươi chưa vào được, phải đợi đến cảnh giới Nguyên Anh. Nó gọi là Tiên Hạc Bí Cảnh. Mỗi lần chỉ cho mười người vào, thời gian kéo dài mười năm.”

 

Theo hiểu biết của Đế Giang, những người từng tiến vào bí cảnh này, hầu như đều tìm được cơ duyên đột phá lên Hóa Thần.

 

Cho nên việc thứ này được đặt ở đây cũng dễ hiểu, ai lấy được, coi như có vé vào bí cảnh.

 

Hơn nữa, bí cảnh này không bị hạn chế thời gian mở cửa, chỉ cần có chìa khóa là có thể vào, ngoài yêu cầu về tu vi, không còn điều kiện nào khác.

 

“Thời gian dài hay ngắn cũng không quan trọng, dù sao giờ chúng ta cũng chưa vào được… nhưng dòng chữ này đúng là dọa người thật.”

 

Nói rồi, Tương Vãn thu luôn tượng đá tiên hạc vào Thiên Sơn Bình.

 

Sau đó nàng không còn xem kỹ từng món nữa, chỉ cần xác nhận không có nguy hiểm là lập tức thu hết vào bình.

 

Nếu không phải lo có người đến bất cứ lúc nào, nàng nhất định sẽ ngồi nghiên cứu từng món cho thỏa.

 

“Chúng ta lấy sạch thế này… đợi khi Thiên Đạo Tông phát hiện ra, chắc tức đến phát điên mất.”

 

Trong lòng nàng thầm cảm thán, đều là bảo vật hiếm có, nhưng động tác thu gom vẫn không hề chậm lại.

 

“Đáng tiếc là xuống các tầng dưới sẽ bị đám người bên ngoài phát hiện. Tầng cao nhất này có cấm chế che chắn nên họ không cảm nhận được. Nhưng xuống dưới thì không được.”

 

Đế Giang nhìn nàng thích thú như vậy, cũng thấy có chút tiếc nuối.

 

Nhưng thật ra, so với những thứ ở tầng này, tất cả bảo vật các tầng dưới cộng lại e rằng cũng không bằng một món nàng vừa lấy.

 

Tương Vãn đã vô cùng thỏa mãn.

 

Dù còn chưa kiểm kê hết, nhưng những thứ này cũng đủ khiến nàng vui mừng không thôi.

 

“Đủ rồi, đủ rồi! Giờ chúng ta đi Thanh Sơn Phong của Thiên Đạo Tông. Ở đó có một loại quả giúp yêu thú tiến giai, gọi là Long Can Quả. Lấy về cho Sơn Nam bọn họ dùng, rồi chúng ta rời đi!”

 

Thật ra nàng còn từng nghĩ đến việc lấy luôn trấn tông chi bảo của Thiên Đạo Tông, nhưng cân nhắc lại, làm vậy thì sau này ra ngoài chỉ có nước bị truy sát đến cùng trời cuối đất, nên đành từ bỏ.

 

Đặc biệt là còn có sự tồn tại của Ngô Sương Giáng, một đại tông môn như Thiên Đạo Tông truy sát, tuyệt đối không thể so với liên minh tán tu.

 

Muốn trốn cũng không trốn nổi.

 

Ngay cả một đệ t.ử Luyện Khí kỳ nhỏ bé cũng có thể nhận ra nàng, quả thật không thể xem thường bất kỳ ai.

 

Tự cao… chưa bao giờ có kết cục tốt.

 

Trấn tông chi bảo của Thiên Đạo Tông đặt ngay trước sơn môn, một cái bát khổng lồ, tên là Ngọc Linh Bát.

 

Nghe nói chiếc bát này có thể xóa bỏ tâm ma trong lòng người.

 

Người tu tiên, ai mà không có vài tâm kết không vượt qua nổi?

 

Thiên Đạo Tông mỗi năm chỉ dựa vào việc mở Ngọc Linh Bát, thu linh thạch từ bên ngoài cũng đủ nuôi sống vô số tu sĩ.

 

Không chỉ đệ t.ử trong tông sử dụng, mỗi năm đến kỳ mở, chỉ cần trả linh thạch là có thể vào, mà số lượng linh thạch cũng không hề ít.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tương Vãn thật sự có chút động tâm với thứ này.

 

Nhưng với năng lực hiện tại, nàng căn bản không thể lấy được.

 

Dù bây giờ sự chú ý đều dồn về phía sơn môn, nàng vẫn không có khả năng mang đi Ngọc Linh Bát.

 

“Đi thôi, đã có người bắt đầu chú ý bên này rồi, chúng ta phải rời đi ngay.”

 

Đế Giang nói xong liền mang nàng rời đi.

 

Khi Tương Vãn kịp phản ứng lại, nàng đã xuất hiện trong một nơi đầy sương mù dày đặc.

 

Trước mặt nàng là một cái cây, trên cây chỉ có ba quả.

 

Đây chính là Long Can Quả mà nàng biết, loại quả có thể giúp yêu thú tiến giai.

 

Quả có màu đỏ rực như lửa.

 

Vừa đến gần, nàng đã cảm thấy hơi nước trong cơ thể như bị rút cạn, toàn thân nóng rực.

 

Nàng đưa tay nhìn, da thịt bắt đầu nứt ra.

 

Ba quả kia giống như ba mặt trời đỏ rực, xung quanh còn bốc lên ngọn lửa màu đỏ cháy rừng rực.

 

Không kịp suy nghĩ thêm, nàng nhanh ch.óng thu cả cây Long Can Quả lẫn chậu vào Thiên Sơn Bình.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Ngay khi thu xong, lớp sương mù xung quanh lập tức tan biến.

 

Lúc này nàng mới nhận ra,

 

Họ đang đứng trên một đài cao…

 

Và nơi này, vậy mà chỉ có duy nhất một cái cây ấy.

 

“Mau đi thôi, có thứ gì đó đang tới!”

 

Lần này, Đế Giang không chần chừ, lập tức mang Tương Vãn rời khỏi Thiên Đạo Tông.

 

Nàng lại lần nữa cảm nhận được cảm giác sống không bằng c.h.ế.t như trước, lục phủ ngũ tạng như bị nghiền nát, toàn thân đau đớn, nhưng lại không biết rốt cuộc đau nhất ở đâu.

 

Trước mắt tối sầm lại… rồi nàng ngất đi.

 

Bên phía Thiên Đạo Tông, mí mắt Tô Chí Viễn giật liên hồi, lúc thì bên trái, lúc thì bên phải.

 

Là tu sĩ, hắn vốn không tin mấy lời dân gian kiểu “mắt trái giật là tài, mắt phải giật là tai”.

 

Nhưng hôm nay mí mắt cứ giật mãi không ngừng, khiến hắn không khỏi nhớ đến câu nói đó.

 

Trong lòng dâng lên cảm giác bất an, hắn theo bản năng quay đầu nhìn lại phía sau.

 

Cùng lúc đó, Xuân Dương chân tôn cũng quay đầu nhìn mấy lần, khẽ thở dài, mọi chuyện dường như đã có định số, cuối cùng vẫn không thể thay đổi.

 

Đột nhiên, từ hậu sơn Thiên Đạo Tông vang lên một tiếng gào rít kinh thiên động địa.

 

Là giao long!

 

Sắc mặt tất cả mọi người đều thay đổi.

 

Vì sao trong Thiên Đạo Tông lại xuất hiện tiếng long ngâm?

 

Con giao long này chính là linh thú của tông môn, do Long Tam Nguyên thu phục trong một bí cảnh năm xưa.

 

Đổi lại, Thiên Đạo Tông giúp nó trồng linh quả tiến giai, nhiều năm qua vẫn luôn cung cấp linh quả giúp nó đột phá.

 

 

Giao long nếu tiếp tục tiến hóa, sẽ hóa thành chân long, đó chính là bước tiến hóa thứ tư của nó.

 

Ban đầu là từ rắn hóa mãng, rồi từ mãng hóa thành trăn lớn, sau đó mới thành giao long.

 

Nó từng ở Vạn Hồ Hải mấy trăm năm, nhưng vẫn không tìm được cơ hội tiến giai.

Khi không thể đột phá, giao long đã từng g.i.ế.c không ít tu sĩ, nhưng đó là vì những kẻ đó muốn g.i.ế.c nó trước, nên nó chỉ phản kích.