Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên

Chương 110



Điểm độc ác nhất của Uyên Ương Trận không phải là mê hoặc.

 

Những người như Tương Vãn vừa rồi, một khi bị mê hoặc, chỉ có thể trở thành tế phẩm, trực tiếp bị nó hấp thụ làm chất dinh dưỡng.

 

Nó khiến tu sĩ c.h.ế.t đi trong cảm giác “hiến dâng tốt đẹp”, thậm chí là tự nguyện mà c.h.ế.t.

 

Nhưng điều đáng sợ nhất là, một khi Uyên Ương Trận được kích hoạt, phạm vi sát thương của nó sẽ rộng bằng phạm vi thần thức của chủ nhân.

 

Một khi mở ra thì rất khó đóng lại.

 

Mà cách đóng… lại vô cùng đơn giản, g.i.ế.c đủ sinh linh để lấp đầy trận pháp.

 

Nói trắng ra, chính là hiến tế.

 

Từ rất lâu trước đây, Uyên Ương Trận từng được kích hoạt một lần.

 

Khi đó, chính người tạo ra nó, một trận pháp đại sư, đã tự nguyện c.h.ế.t, thậm chí chấp nhận hồn phi phách tán, trước khi tiêu hủy toàn bộ phương pháp chế tạo.

 

Dù vậy, lần đó vẫn khiến hơn mười vạn tu sĩ và mười vạn yêu thú bỏ mạng.

 

Mà khi ấy, tu vi của người kia chỉ mới Nguyên Anh.

 

Nếu đổi lại là Tuân Duyệt… theo hiểu biết của Tương Vãn, hắn tuyệt đối không phải kiểu người sẵn sàng hy sinh vì người khác.

 

Uyên Ương Trận thu hoạch sinh mạng của tầng lớp tu sĩ thấp, vậy mục đích của Tuân Duyệt là gì?

 

Không biết đã có bao nhiêu sinh linh bị hiến tế cho trận pháp này… Nghĩ đến ánh đỏ yêu dị vừa rồi, dường như nó đã “ăn no uống đủ”.

 

“Ta phá hủy thứ này đi, tránh để sau này lại hại người!”

 

Nói xong, Tương Vãn giơ Trảm Long Kiếm lên, hung hăng đ.â.m xuống Uyên Ương Trận chỉ lớn bằng lòng bàn tay.

 

Đế Giang còn chưa kịp ngăn cản, chỉ kịp kéo nàng rồi lập tức thuấn di rời đi.

 

Ngay khoảnh khắc rời khỏi, nàng dường như nghe thấy một tiếng nổ vang trời, kèm theo đất rung núi chuyển!

 

“Ngươi vừa rồi quá liều lĩnh! Ngươi biết trong Uyên Ương Trận chứa bao nhiêu năng lượng không?”

 

Đế Giang nghiêm giọng trách.

 

“Ta nhìn thấy trong trận có lực lôi điện, chắc là từng được người ta đem vào Lôi Trì rèn luyện, hơn nữa thời gian không ngắn.”

 

“Uy lực của nó… ít nhất tương đương với mấy vạn viên Lôi Châu.”

 

“Được rồi, trong động phủ đó vốn còn có không ít thứ tốt. Dù ta không để vào mắt, nhưng với ngươi lại là tài nguyên tu luyện quý giá… giờ thì nổ sạch rồi.”

 

Giọng nói của Đế Giang tuy nghiêm khắc, nhưng lại xen lẫn vài phần hả hê, mà phần hả hê dường như còn nhiều hơn cả trách móc.

 

“Hiện nay, trong đám tu sĩ này, e là chẳng còn ai nhận ra Uyên Ương Trận nữa.”

 

Đế Giang nói, rồi liếc nhìn thanh kiếm trong tay Tương Vãn.

 

“Cũng nhờ thanh kiếm của ngươi đủ mạnh. Nếu đổi lại là v.ũ k.h.í bình thường, căn bản không thể làm nó tổn hại dù chỉ một chút.”

 

“Ngọn núi lúc nãy… bị nổ tung rồi phải không?” Tương Vãn hỏi, giọng vẫn còn chút lo lắng.

 

“Không chỉ một ngọn đâu, cả chục ngọn núi xung quanh cũng bị san phẳng, còn chôn vùi không ít tu sĩ.”

 

Những người có thể ở trên những ngọn núi đó đều là đệ t.ử hoặc nô bộc của Tuân Duyệt.

 

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

Đế Giang đã quan sát qua tướng mạo của họ, trên mặt ai cũng lộ vẻ tà khí, rõ ràng chẳng phải hạng người tốt.

 

Tương Vãn đoán những tu sĩ mà Đế Giang nhắc đến, có lẽ là Ngô Sương Giáng và Từ Vân Khanh, bọn họ đang dưỡng thương, không thể rời khỏi động phủ.

 

Nghĩ đến bảo vật bị nổ tung, nàng vẫn thấy có chút tiếc nuối.

 

Do chỉ là truyền tống cự ly ngắn, đầu nàng chỉ hơi choáng nhẹ, không cần phải ngồi xuống nghỉ như trước.

 

Nàng ngẩng đầu quan sát xung quanh, trông giống như đang ở trong một tòa lầu các.

 

“Đây là đâu? Chúng ta vẫn còn trong phạm vi Thiên Đạo Tông chứ?” nàng vội hỏi.

 

“Ta thấy nơi này có trọng binh canh giữ, lại còn mấy lão già ẩn nấp trong bóng tối, tu vi đều không thấp. Nghĩ chắc chắn có thứ tốt, nên tiện tay mang ngươi vào đây. Ngươi nhớ đừng gây ra tiếng động.”

 

Hai người giao tiếp bằng ý niệm nhờ khế ước, nên không cần mở miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tương Vãn nhìn kỹ một lượt, lập tức nhận ra mình đang ở đâu,

 

Linh Tê Các!

 

Đây là nơi đổi công pháp của Thiên Đạo Tông, ngoài công pháp còn có vô số bảo vật quý hiếm.

 

Kiếp trước, nàng không có điểm cống hiến, nên chưa từng bước chân vào đây.

 

Muốn vào mỗi tầng đều cần linh thạch, mà khi đó nàng căn bản không có cơ hội.

 

Hiện tại, vị trí của nàng… dường như là tầng cao nhất.

 

Tầng trên cùng của Linh Tê Các vốn không mở cho đệ t.ử, chỉ có chưởng môn Thiên Đạo Tông và Long Tam Nguyên mới được phép vào.

 

Kiếp trước nàng từng nghe nói, bất cứ thứ gì ở tầng này, chỉ cần mang ra ngoài đều có thể gây nên sóng gió trong giới tu chân.

 

Thế nhưng không gian ở đây lại rất nhỏ, chỉ là một gác lầu đơn sơ.

 

Đi vài bước là có thể chạm tới tận cùng, hoàn toàn khác với tưởng tượng của nàng.

 

Gần Tương Vãn nhất là một chiếc kệ nhỏ, trên đó đặt một viên châu trong suốt.

 

“Viên châu này đẹp quá… không biết tên là gì?”

 

Nàng khẽ bước lại gần, vừa ngắm vừa thầm cảm thán.

 

Đế Giang lập tức giải thích:

“Thứ này gọi là T.ử Mẫu Liên Châu, một viên hư, một viên thực.”

 

“Viên ngươi đang thấy là t.ử châu, còn viên kia là mẫu châu, mắt thường không nhìn thấy.”

 

“Khi tách ra, chúng là một v.ũ k.h.í uy lực cực lớn. Khi hợp lại, có thể dẫn động sức mạnh của tinh thần.”

 

“Sức mạnh tinh thần đó có thể giúp tu sĩ trải qua một lần cải tạo thân thể cực mạnh. Nếu chịu đựng được, lợi ích vô cùng lớn.”

 

“Ví dụ như khi ta mang ngươi truyền tống, ngươi sẽ không còn bị áp lực không gian hành hạ đến sống dở c.h.ế.t dở nữa.”

 

“Việc tinh thần tẩy lễ của T.ử Mẫu Liên Châu chỉ có ba lần cơ hội. So với những lần d.ư.ợ.c d.ụ.c mà ngươi chuẩn bị trước đó, hiệu quả mạnh hơn vô số lần, mà cơ hội lại cực kỳ hiếm.”

 

“Sau ba lần hoàn thành, thân thể của ngươi sẽ như một kiện pháp khí phòng ngự, ngay cả linh khí thượng phẩm cũng khó làm tổn thương.”

 

Đế Giang không nói ra rằng,

 

Mỗi lần tiếp nhận tinh thần chi lực đều kéo dài rất lâu.

 

Lần đầu cần ba năm, lần hai năm năm, lần ba mười năm, mà trong suốt quá trình đó tuyệt đối không thể bị gián đoạn.

 

Hơn nữa, đau đớn vô cùng. Chỉ cần một chút do dự cũng có thể thất bại, mọi cố gắng đổ sông đổ biển.

 

Tốt nhất phải có người hộ pháp…

 

Nhưng hắn quan sát rồi, việc này e là rất khó.

 

Cô nhóc này dường như chẳng có lấy một người bạn. Trong bí cảnh thì đơn độc, ra ngoài vẫn đơn độc.

 

Thậm chí bên ngoài còn treo đầy truy nã của nàng, giá treo thưởng lên đến một nghìn cực phẩm linh thạch.

 

Trọng thưởng tất có dũng phu. Với nhiều người, đó là cám dỗ cực lớn.

 

Chỉ cần có người tìm thấy Tương Vãn, cuộc sống của nàng chắc chắn sẽ chẳng yên ổn.

 

Đế Giang nhìn nữ t.ử trước mặt, vẫn đang vui vẻ, không khỏi thở dài một tiếng.

 

Tương Vãn hoàn toàn không biết suy nghĩ của nó.

 

Lúc này, nàng đã nhanh tay lấy viên T.ử Mẫu Liên Châu cùng chiếc hộp xuống.

 

Việc lấy đi dễ dàng đến mức khiến nàng thở phào nhẹ nhõm.

 

Không chút do dự, nàng lập tức cất nó vào Thiên Sơn Bình.

 

Động tác nhanh gọn, sau đó nàng tiếp tục nhìn sang những vật khác,

 

Phải tranh thủ, nếu không lát nữa có người tới thì phiền toái lớn rồi.