Ta từng là đồng dưỡng tức của Tống gia.
Đáng tiếc, đến năm mười ba tuổi, phu quân đã qua đời.
Thấy ta cài cọng cỏ bán mình trên đầu, quỳ giữa đầu phố, Bạch phu nhân ở trấn nhỏ động lòng thương xót, liền bỏ tiền mua một cỗ quan tài mỏng, giúp thu liệm t.h.i t.h.ể.
Theo quy củ, ta vốn phải vào phủ làm nô tỳ, nhưng bà lại không đồng ý.
"Bấy nhiêu tuổi đầu đã phải thủ tiết... Nếu vào Bạch phủ, e rằng sẽ có nhiều điều bất tiện."
Rốt cuộc là bất tiện ở đâu, bà không nói rõ, chỉ sai người chuyển lời đến huyện thừa.