"Bà ấy vẫn đối xử với ta rất tốt, bất kể vật gì quý hiếm trong cung cũng đều sai người mang đến chỗ ta trước tiên. Dù ta phạm lỗi gì, bà ấy cũng luôn khóc lóc van xin phụ hoàng tha thứ cho ta."
"Năm ta bảy tuổi, chứng đau đầu đột ngột phát tác, vì thế đã g.i.ế.c một cung nhân. Bà ấy vẫn khóc lóc cầu xin phụ hoàng tha tội cho ta. Hôm đó ta trốn trong lòng bà ấy khóc rất lâu, còn tưởng bà ấy thật sự yêu thương ta như mẫu hậu. Mãi đến năm ta chín tuổi, có một khối điểm tâm bà ấy ban xuống vô tình lăn vào gầm giường, đêm ấy không biết từ đâu chạy vào một con mèo hoang. Con mèo ăn miếng điểm tâm đó xong liền c.h.ế.t."
Chàng nghiêng đầu nhìn ta, trên gương mặt vốn bình thản ấy hiện lên một tia tuyệt vọng.
Theo bản năng, ta đưa tay nắm lấy tay chàng dưới chăn.
Đuôi mắt chàng đỏ hoe: "Từ đầu đến cuối bà ấy chưa từng muốn ta làm Hoàng đế. Trong lòng bà ấy chỉ có con trai mình, muốn ta c.h.ế.t giữa tiếng phỉ nhổ của thiên hạ để dọn đường cho con trai bà ấy danh chính ngôn thuận bước lên ngôi vị."
Năm ấy chàng mới chỉ chín tuổi.
Khi nhìn thấy con mèo nhỏ c.h.ế.t đi, chàng hẳn đã tuyệt vọng biết bao.
Tim ta đau đến co thắt từng cơn.
"Không sao nữa rồi, không sao nữa rồi." Ta ôm lấy chàng, nhẹ nhàng vỗ lưng chàng. "Bây giờ chàng đã có ta rồi, ta sẽ bảo vệ chàng."
Chàng nhẹ nhàng tựa cằm lên vai ta.
Dường như có một giọt nước mắt rơi xuống cổ ta.
Nóng bỏng.
Một lúc lâu sau, chàng mới khàn giọng hỏi ta: "Dao Dao, vì sao nàng không sợ ta?"
"Ai nấy đều sợ ta, đều cho rằng ta là yêu quái g.i.ế.c người."
Ta ôm c.h.ặ.t lấy chàng, mỉm cười.
"Năm ta bảy tuổi, trong tiệc mừng thọ của bệ hạ, thứ muội lừa ta đến một khu vườn hoang phế. Ta không tìm được đường về, chỉ biết trốn dưới gốc cây khóc."
"Chàng từ trên cây nhảy xuống, nhét chiếc bánh quế trong tay vào tay ta rồi nói, chuyện gì cũng phải dựa vào chính mình thì mới có cơ hội xoay chuyển."
"Chàng biết không? Năm ta tám tuổi, đầu ta bị thương, quên mất rất nhiều chuyện."
"Nhưng chỉ duy nhất nhớ chàng."
Chiếc bánh quế ngày hôm đó là chiếc bánh ngọt nhất.
Lý Diễm đưa ta trở về kinh thành.
Lúc ta tỉnh lại, xe ngựa đã đi được rất xa.
Ma ma ngồi bên cạnh ta, thấy ta mở mắt thì rõ ràng có chút hoảng hốt.
"Ma ma, ta không trách người."
Ta ngồi dậy, giơ tay vuốt lại mái tóc rối vì ngủ.
Ta biết Lý Diễm nhất định sẽ đưa ta về kinh thành.
Bởi vì chàng cảm thấy phủ Thừa tướng an toàn hơn ở bên cạnh chàng rất nhiều.
Ta không khóc, cũng không quấy, theo ma ma trở về kinh thành.
Có lẽ biết ta sắp trở lại, phụ thân đã sai người quét dọn lại viện cũ của ta.
Mọi thứ nhìn đều giống hệt trước kia, tựa như ta chưa từng rời khỏi nơi này.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
"Con trở về là tốt rồi." Phụ thân nhìn ta, trên mặt không có quá nhiều biểu cảm, nhưng trong mắt lại ánh lên vài phần vui mừng.
Ta quy củ hành lễ với người, khẽ nói: "Phụ thân đã đáp ứng phu quân, xin cũng đừng quên."
Người hơi sững lại.
"Dao Dao, nó đã hứa với ta sẽ viết cho con một phong hòa ly thư, từ nay về sau con sẽ không còn phu quân nữa."
Ta khẽ rũ mắt.
"Hòa ly thư con có thể xé một lần, thì cũng có thể xé lần thứ hai."
"Lần này nó hành sự lành ít dữ nhiều, con hà tất phải như vậy?" Phụ thân có chút tức giận. "Cái tính bướng bỉnh này của con đúng là giống mẫu thân con như đúc."
"Biết sớm có ngày hôm nay, năm đó dù có c.h.ế.t ta cũng sẽ không để con gả cho nó."
Nghe vậy, ta khẽ cười.
"Phụ thân, con biết trong lòng người vẫn thương con, nhưng người cũng không buông được quyền thế. Người cho rằng Lý Diễm thất thế thì có thể giữ được con, cho nên mới muốn gả thứ muội cho Tứ hoàng t.ử."
Ta xoay người đi vào phòng.
"Nhưng con đã nói với người từ lâu rồi, con thích Lý Diễm."
Chỉ là người vẫn luôn xem đó như lời trẻ con nói đùa.
Phụ thân không làm gì được ta, chỉ đành phất tay áo bỏ đi trong cơn giận.
Ma ma vốn định tiến lên khuyên ta vài câu, cuối cùng vẫn không nói ra.
Bà chỉ khẽ thở dài.
"Tiểu thư giờ đã trưởng thành, có chủ kiến của mình, nếu phu nhân dưới suối vàng biết được, hẳn cũng sẽ vui mừng."
Nếu mẫu thân thật sự có linh thiêng nơi chín suối.
Xin người hãy phù hộ cho Lý Diễm.
Ta ngồi xuống trước án thư, viết cho Lý Diễm một bức thư.
Đại khái là nói với chàng rằng, nếu chàng c.h.ế.t, ta cũng sẽ không sống một mình.
Nhưng viết đến cuối cùng, ta lại cảm thấy nói như vậy không hay, liền viết thêm một câu.
"Ta ở kinh thành chờ chàng."
Lá thư gửi đi hơn một tháng vẫn không có hồi âm.
Ngược lại, phụ thân cũng bắt đầu bận rộn hơn.
Đến tháng thứ hai, trong cung truyền ra tin Hoàng thượng lâm bệnh nặng.
Trong lòng ta bỗng dưng hoảng hốt vô cớ.
Cầm quyển sách trong tay mà thế nào cũng không đọc nổi.
"Tiểu thư, lão gia bị giữ lại trong cung!" Ma ma vội vàng bước vào. "E rằng bệ hạ hôm nay không qua khỏi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế còn Lý Diễm thì sao?
Mọi chuyện này lẽ ra đều nằm trong kế hoạch của chàng mới phải.
Nhưng mãi đến đêm khuya, ta vẫn không nhận được bất cứ tin tức nào.
Ngay cả phụ thân cũng chưa trở về từ trong cung.
Ta lo lắng đến mức thức trắng một đêm, mãi đến sáng hôm sau mới đợi được phụ thân trở về.
Cùng với tin Hoàng thượng băng hà.
Người thật sự đã băng hà.
"Phụ thân, Lý Diễm đâu?" Hai mắt ta đỏ hoe, vội vàng hỏi.
Người ngước mắt nhìn ta, tức đến mức râu cũng như muốn dựng lên.
"Cái con bé vô lương tâm này! Ta cả đêm không về, vậy mà con mở miệng ra lại hỏi thằng nhóc thúi kia trước!"
Thấy người vẫn còn sức nổi giận như vậy, trái tim treo lơ lửng của ta cuối cùng cũng hạ xuống.
Ta vội bước tới đỡ lấy người.
"Đương nhiên người là người con lo lắng nhất. Người không trở về, cả đêm qua con cũng không chợp mắt."
Sắc mặt phụ thân dịu đi đôi chút, nhưng vẫn hất tay ta ra.
"Hừ, đừng có dùng chiêu này với ta."
Rốt cuộc người vẫn không nói cho ta biết tung tích của Lý Diễm.
Hôm ấy ma ma nghe được tin từ bên ngoài rằng Hoàng hậu và Tứ hoàng t.ử đã bị giam vào ngục, nhưng người kế vị lại không phải Lý Diễm.
Lẽ nào tất cả những chuyện này thật sự không liên quan đến chàng?
Ta nghĩ mãi vẫn không hiểu, bèn định viết một phong thư gửi đến Duyện Châu.
"Ma ma, đóng cửa sổ lại giúp ta, hơi lạnh."
Ta vừa mới cầm b.út, đã cảm thấy một cơn gió lùa vào từ ngoài cửa sổ.
Ma ma không bước vào.
Ngược lại, có người đi đến phía sau ta.
Một bàn tay rộng lớn, ấm áp phủ lên tay ta, nắm tay ta viết nốt hai chữ phu quân trên trang giấy.
Trên người Lý Diễm luôn có một mùi hương rất đặc biệt.
Chỉ cần ngửi thấy, trái tim rối bời của ta liền yên ổn lại.
Ta mím môi.
"Leo cửa sổ cũng không phải việc quân t.ử."
Phía sau, Lý Diễm khẽ cười.
"Xem ra hai tháng này Dao Dao đã đọc không ít sách."
Ta đặt b.út xuống, xoay người nhào vào lòng chàng.
Trong khoảnh khắc ấy, ngàn vạn lời muốn nói cuối cùng đều chẳng thể thốt nên lời.
Chỉ cần ôm lấy chàng, ta đã cảm thấy không cần nói thêm điều gì nữa.
Qua hồi lâu, ta mới hỏi:
"Rốt cuộc bây giờ là chuyện gì? Người đăng cơ là Nhị hoàng t.ử sao?"
Chàng dùng một tay bế ta lên, đặt ta ngồi trên đùi mình.
Chàng không trả lời câu hỏi ấy, chỉ mỉm cười, đưa tay khẽ chạm lên ch.óp mũi ta.
"Nàng thích Duyện Châu, vậy vài ngày nữa chúng ta sẽ trở về Duyện Châu."
Ta chớp chớp mắt.
Có lẽ phải đợi tận mắt nhìn thấy Hoàng hậu và Tứ hoàng t.ử bị xử quyết rồi mới đi.
"Ta cứ nghĩ chàng sẽ đoạt lại ngôi vị Thái t.ử."
"Ban đầu đúng là ta nghĩ như vậy."
Đuôi mày chàng mang theo ý cười ấm áp như tuyết đầu xuân tan chảy.
"Nhưng về sau ta nghĩ, chim nhỏ không nên bị nhốt trong l.ồ.ng. So với ngôi vị Thái t.ử, chim nhỏ quan trọng hơn."
Trong tim ta như có thứ gì đó khẽ c.ắ.n một cái.
Tê dại lan khắp nơi.
Ta nâng mặt chàng lên, cẩn thận hôn nhẹ lên môi chàng một cái.
"Phu quân..."
Ý cười trong mắt chàng dần tan biến, chỉ còn lại một màu đen sâu thẳm.
Đen đến mức khiến người ta kinh tâm.
Chưa kịp để ta phản ứng, chàng đã ôm ta nhảy qua cửa sổ.
Theo chàng đáp xuống mái hiên, ta theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy cổ chàng, khẽ kêu lên:
"Chúng ta đi đâu vậy?"
"Về Duyện Châu."
"Chẳng phải nói vài ngày nữa sao?"
"Bây giờ có chuyện quan trọng hơn."
"Chuyện gì vậy?"
"Chúng ta vẫn còn chưa động phòng."
(Hoàn Chính Văn)