Phế Thái Tử Và Tiểu Ngốc Thê

Chương 9



Ta cũng quay sang nhìn Lý Diễm.

Ta không hiểu lời ông ấy có ý gì.

Bàn tay Lý Diễm trên eo ta khẽ siết lại.

Qua một lúc lâu, chàng mới cúi mắt nhìn ta.

"Vậy thì cứ tùy nàng."

Dù không hiểu bọn họ đang nói gì, ta vẫn cảm thấy trong lòng rất vui.

"Vậy từ ngày mai ta sẽ bắt đầu chữa trị, chỉ cần một tháng là có thể chữa khỏi cho cả hai người, nhưng chuyện ngươi đã hứa với ta cũng phải giữ lời."

Lão nhân nói xong liền xoay người rời đi.

Thanh Sơn cũng theo sau.

Ta vẫn ngồi trên đùi Lý Diễm, nhìn theo bóng lưng hai người rồi hỏi chàng:

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Phu quân, chẳng lẽ ta cũng mắc bệnh sao?"

Lý Diễm không đáp.

Ta khẽ cựa người, xoay lại, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chàng.

Vừa nhìn thấy vành tai đỏ như sắp nhỏ m.á.u của chàng thì chàng đã đưa tay che kín mắt ta.

Một lúc sau, ta mới nghe thấy giọng chàng hơi khàn.

"Ừm, sắp khỏi rồi, Dao Dao chờ thêm một chút."

Chờ cái gì?

Ta chớp chớp mắt, hàng mi khẽ quét qua lòng bàn tay chàng.

Thân thể chàng dường như cứng lại.

Ngay cả hơi thở phả trên trán ta cũng dần nóng lên.

Ta chợt nhớ đến lần ở ngôi miếu đổ nát, chàng cũng nóng như thế này.

"Phu quân, có phải chàng lại sốt rồi không?"

Ta vội gỡ tay chàng ra, định đưa tay sờ trán chàng.

Không ngờ chân chàng bỗng động nhẹ.

Thân thể ta mất thăng bằng, ngả về phía trước.

Rồi môi ta chạm lên môi chàng.

Lành lạnh.

Mềm mại.

Nhẹ như chuồn chuồn lướt nước, khiến đầu tim ta khẽ gợn lên từng vòng sóng.

Đợi ngồi vững lại, ta mới khẽ l.i.ế.m môi.

Hình như còn ngọt hơn cả bánh điểm tâm hôm qua.

Nhưng sắc mặt Lý Diễm lại chẳng hề vui vẻ.

Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm ta, như muốn hút cả người ta vào đó.

Ta vừa định mở miệng xin lỗi.

Chàng đã đứng dậy, bế ta đặt lên ghế rồi xoay người bước ra ngoài.

Một câu cũng không nói.

Thật là kỳ lạ.

Râu bạc lão nhân ngày nào cũng đến châm cứu cho ta.

Những cây kim dài đ.â.m vào đầu khiến ta đau đến mấy lần bật khóc.

Nhưng Lý Diễm lúc nào cũng mang cho ta vài món điểm tâm ngon.

Thế là ta lại vui vẻ.

Nếu chàng không còn bắt ta luyện chữ nữa thì càng tốt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chớp mắt một tháng đã trôi qua, ma ma nói chữ của ta gần đây tiến bộ vượt bậc.

Ta nhìn hai chữ Lý Diễm kín cả một trang giấy, quả thực trông thuận mắt hơn trước rất nhiều.

"Phu quân đâu rồi?" Ta hỏi ma ma.

Ma ma lắc đầu: "Cô gia nói có việc phải ra ngoài, đến tối mới trở về."

Mấy ngày nay chàng hầu như đều như vậy, bận đến mức chẳng thấy bóng dáng.

Làm râu bạc lão nhân tức đến giậm chân liên tục.

Ta gật đầu, cất quyển mẫu tự trong tay đi.

Lúc Lý Diễm trở về, ta vừa sắc xong bát t.h.u.ố.c cuối cùng mà râu bạc lão nhân kê cho chàng.

"Tháng sau là đến Tết rồi." Lý Diễm nhìn bát t.h.u.ố.c trước mặt, hỏi ta: "Nàng có muốn trở về kinh thành không?"

Ta ngồi đối diện, chống cằm nhìn chàng.

Không biết vì mấy ngày nay chàng quá bận, hay vì t.h.u.ố.c của lão nhân quá đắng.

Trông chàng dường như đã gầy đi một vòng.

Ta hỏi chàng: "Chàng có về kinh thành không?"

Chàng lắc đầu: "Ta không thể trở về."

"Vậy ta ở lại với chàng."

Chàng nâng bát t.h.u.ố.c lên, cúi mắt nhìn thứ nước t.h.u.ố.c đen đặc đắng chát trong bát.

Không biết đang nghĩ điều gì.

Ta lấy từ trong hộp bên cạnh ra ít mứt quả mà mấy hôm trước ma ma mua cho ta.

"Uống xong ăn cái này sẽ không còn đắng nữa." Ta dỗ dành chàng.

Chàng khẽ cười, ngoan ngoãn uống cạn bát t.h.u.ố.c, rồi ăn miếng mứt ta đút.

"Ngọt không?" Ta cười hỏi.

Chàng ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt cũng cong lên: "Ngọt."

Ta chống cằm hỏi chàng: "Vậy tối nay chàng có thể ngủ cùng ta không?"

Đã rất lâu rồi chàng không ngủ cùng ta.

Lúc đầu ta còn tưởng mình làm sai chuyện gì khiến chàng giận, về sau mới dần hiểu được nguyên do.

"Ta nhất định sẽ không quậy, chỉ ngoan ngoãn ngủ thôi." Ta nhìn chàng, nghiêm túc cam đoan.

Chàng khựng lại giây lát rồi bật cười.

Sau đó chàng mới nói: "Y thuật của lão nhân quả nhiên cao minh."

Cuối cùng chàng vẫn đồng ý ở lại ngủ cùng ta.

Hai người chúng ta tắm gội xong rồi cùng nằm trên giường.

Rõ ràng trước đây cũng từng ngủ như vậy, nhưng giờ đây ta chỉ thấy tim mình đập nhanh hơn, một luồng nóng ran thẳng lên gò má.

"Phu quân." Ta nghiêng người nhìn Lý Diễm. "Vì sao chàng lại trúng độc?"

Theo lời râu bạc lão nhân nói, chứng đau đầu của Lý Diễm là do trúng một loại kịch độc cực kỳ âm hiểm.

Mỗi khi phát tác, chàng sẽ trở nên cuồng bạo, không thể khống chế được bản thân.

Lão nhân còn nói, nhìn tình trạng của Lý Diễm thì loại độc này đã có từ thuở nhỏ, nên mới ăn sâu vào lục phủ ngũ tạng.

Ở kinh thành.

Ta thường nghe người khác nói Lý Diễm hung bạo, vô đức, vô tình đến nhường nào.

Ngay cả thứ muội luôn kiêu ngạo cũng sợ chàng.

Ta vẫn luôn cho rằng mọi người đều hiểu lầm chàng, không ngờ phía sau còn có nguyên do như vậy.

Lý Diễm mở mắt, nhìn tấm màn nơi đầu giường.

Ánh sáng trong mắt chàng dường như từng chút một lịm xuống.

"Năm ta bốn tuổi, mẫu hậu lâm bệnh nặng, muội muội ruột của người được đưa vào cung, sắc phong Quý phi." Giọng chàng rất bình thản, không nghe ra chút cảm xúc nào. "Quý phi đối xử với ta vô cùng tốt, từng quỳ trước giường bệnh của mẫu hậu mà thề sẽ coi ta như con ruột. Sau khi mẫu hậu băng hà, bà được lập làm Hoàng hậu, trở thành tấm gương hiền lương thục đức trong mắt thiên hạ."