Ngày thứ hai sau khi bọn ta đến Duyện Châu, trong nhà đã có rất nhiều khách tới.
Theo lời ma ma, những người đến đều là quan viên ở Duyện Châu.
Có người đến vào ban ngày.
Cũng có người đến vào ban đêm.
Lý Diễm dường như còn bận rộn hơn cả khi còn ở Đông Cung.
Ta ôm con mèo nhỏ ngồi trong sân ngắm tuyết phủ trên cành cây, ma ma từ phía sau khoác lên vai ta một chiếc áo choàng lông.
"Tiểu thư, hôm nay người có muốn ra ngoài dạo một chút không?"
Đôi mắt ta lập tức sáng lên.
"Thật sao?"
"Dĩ nhiên là được."
Duyện Châu không giống kinh thành, trên đường vô cùng vắng vẻ.
Ngoài mấy tên ăn mày ngồi co ro nơi góc tường, gần như chẳng thấy bóng người nào.
"Duyện Châu trời lạnh giá."
Ma ma đưa ta bước vào một t.ửu lâu.
"Chỉ có thể làm ăn trong phòng ấm."
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta nghe mà chỉ hiểu lơ mơ.
Đây là một quán ăn.
Bên ngoài yên tĩnh đến mức không nghe thấy một tiếng động, nhưng vừa bước vào trong đã nghe tiếng người huyên náo, vô cùng náo nhiệt.
Ma ma dẫn ta ngồi xuống một chiếc bàn rồi gọi mấy món ăn ta thích.
Ta cầm đũa, tò mò nhìn khắp bốn phía.
Đúng lúc ấy, ta nghe thấy mấy người bên cạnh đang trò chuyện.
"Lão nhân râu bạc ở phía tây thành quả thật có bản lĩnh, bệnh đau đầu hơn mười năm của thê t.ử lão Vương chỉ uống vài thang t.h.u.ố.c của ông ấy là khỏi hẳn."
"Thật sự thần kỳ như vậy sao?"
Bệnh đau đầu?
Ta lập tức ghé người sang, tròn mắt nhìn bọn họ.
"Các vị nói người đó có thể chữa bệnh đau đầu sao?"
Ta hỏi.
Mấy người nhìn nhau rồi mỉm cười nhìn ta.
"Dĩ nhiên rồi, đó chính là thần y."
Hai mắt ta lập tức sáng rỡ.
Thần y.
Hai ngày trước ta cũng nghe Thanh Sơn nói với Lý Diễm rằng trong thành Duyện Châu có một vị thần y không gì không chữa được.
Nếu tìm được ông ấy, chẳng phải có thể chữa khỏi chứng đau đầu của Lý Diễm sao?
"Các vị có thể đưa ta đi gặp ông ấy không?"
Ta khẩn khoản hỏi.
Có lẽ người ở Duyện Châu đều là người tốt.
Nghe ta nói vậy, mấy người không chút do dự liền muốn dẫn ta đi tìm vị thần y kia.
Ta quay đầu nhìn lại.
Ma ma đi ngoài vẫn chưa trở về.
"Mau đi thôi, chậm một chút sẽ không tìm được nữa."
Có người thúc giục ta.
Ta đành gật đầu đi theo bọn họ.
Bọn họ dẫn ta đi rất lâu mới dừng lại trước một căn nhà.
Có người quay đầu nhìn ta.
"Vị thần y này khám bệnh rất đắt, ngươi có tiền không?"
Đương nhiên là có.
"Chừng này có đủ không?"
Ta lấy túi tiền ra cho bọn họ xem.
Bọn họ lại nhìn nhau cười cười rồi dẫn ta vào trong.
Vị thần y kia quả thật rất lợi hại.
Ta chỉ mới nói Lý Diễm bị đau đầu, ông ấy đã kê ngay một đơn t.h.u.ố.c.
Ta đổ hết bạc trong túi cho ông ấy rồi vui vẻ chuẩn bị trở về.
Nhưng ta còn chưa bước ra cửa đã bị người chặn đường.
"Tiểu nương t.ử vội đi như vậy sao?"
Một người cười hì hì, từ trên xuống dưới đ.á.n.h giá ta.
"Không ở lại chơi với mấy huynh đệ bọn ta một lát à?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lắc đầu.
"Hôm nay không chơi."
"Ta phải mau về đưa t.h.u.ố.c cho phu quân."
"Việc đó đâu đến lượt ngươi quyết định."
Một người cười khà khà rồi nhào về phía ta.
Hắn đ.á.n.h rơi gói t.h.u.ố.c trong lòng ta xuống đất.
Ta lập tức nổi giận.
"Các ngươi làm gì vậy?"
Ta vội nhặt gói t.h.u.ố.c lên ôm vào lòng.
"Ta không thích các ngươi, không muốn chơi với các ngươi."
Thấy ta tức giận, mấy người bọn chúng lại càng cười lớn hơn.
Bọn chúng đồng loạt vây lấy ta.
Lão nhân râu bạc vừa kê t.h.u.ố.c cho ta cũng chẳng biết đã đi đâu mất.
Ta bị ép lùi từng bước về phía sau, cho đến khi có người xông tới giật chiếc áo choàng trên người ta.
Lại có người giữ c.h.ặ.t lấy cổ tay ta.
Gói t.h.u.ố.c lại rơi xuống đất.
Cổ tay ta bị bọn chúng siết đến đau nhức.
Ta vừa tức vừa sợ, nhất thời không biết phải làm sao.
Đúng lúc ta đang hoảng loạn đá loạn xạ, cánh cửa y quán bị ai đó đá tung.
Ta khóc đến nấc nghẹn, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Lý Diễm đứng ở cửa.
Sau lưng chàng, tuyết vẫn chậm rãi bay vào.
Lạnh đến mức ta khẽ run lên.
Nhưng còn lạnh hơn cả màn tuyết ấy là gương mặt của Lý Diễm.
Rõ ràng chàng không hề nhíu mày, vậy mà ta vẫn cảm nhận được cơn tức giận ngập tràn nơi chàng.
"Ngươi là ai..."
Một tên đang giữ ta còn chưa nói hết câu đã bị Lý Diễm đ.á.n.h một chưởng văng ra.
Mấy kẻ vừa bắt lấy ta lập tức buông tay rồi quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Lý Diễm không tha cho bất cứ kẻ nào.
Chàng rút chủy thủ trong tay áo, g.i.ế.c sạch bọn chúng.
Máu tươi b.ắ.n lên trường bào trắng như tuyết của chàng.
Giữa tiết trời lạnh giá thế này, chàng vậy mà chỉ mặc một chiếc trường bào mỏng.
"Phu quân..."
Ta vừa nức nở vừa gọi chàng.
Chàng cất chủy thủ đi rồi quay đầu nhìn ta.
Trong đáy mắt tràn đầy tức giận.
Chắc là chê ta quá ngốc.
Ta vội vàng nhặt gói t.h.u.ố.c dưới đất lên, dâng đến trước mặt chàng như hiến bảo.
"Người xem này, ta nhờ thần y kê t.h.u.ố.c chữa đau đầu cho người."
"Ông ấy nói chỉ cần uống vào thì sau này sẽ không bao giờ đau đầu nữa."
Lý Diễm cúi mắt nhìn gói t.h.u.ố.c trong tay ta.
Hàng mi dài khẽ run lên.
Có lẽ vì vừa rồi khóc quá nhiều nên ta thấy toàn thân mềm nhũn.
Ta vừa định mỉm cười với chàng thì hai chân đã khuỵu xuống, ngã về phía sau.
Lý Diễm lập tức bước lên đỡ lấy ta.
Khi chàng dùng áo choàng bọc kín ta rồi bế ra ngoài, đúng lúc gặp ma ma đang chạy đến.
Ma ma nhìn cảnh tượng trong phòng, sợ đến mức hít sâu một hơi lạnh.
Lý Diễm nghiêng đầu nhìn bà, gương mặt lạnh như băng.
"Ngươi hầu hạ chủ t.ử như vậy sao?"
Ta khẽ kéo vạt áo Lý Diễm, nhỏ giọng bênh vực ma ma.
"Không phải lỗi của ma ma, là chính ta tự chạy ra ngoài."
"Nếu người muốn phạt thì cứ phạt ta đi."
Chàng cúi đầu nhìn ta.
Sắc mặt dịu đi đôi chút, nhưng giọng nói vẫn còn lạnh lùng.
"Phạt nàng từ nay về sau không được rời ta nửa bước."
Ta ngẩn người.
Hình như... đây đâu phải là hình phạt. Đây rõ ràng là phần thưởng mới đúng.