Phế Thái Tử Và Tiểu Ngốc Thê

Chương 8



Ta bị lừa.

Vị thần y kia là giả.

Thang t.h.u.ố.c trị chứng đau đầu đưa cho ta cũng là giả.

Nhưng Lý Diễm dường như chẳng hề để tâm đến chuyện ấy, chỉ từ ngày hôm sau liền bắt ta ở cùng chàng trong thư phòng, không được đi đâu cả.

Chàng còn sai Thanh Sơn kê riêng cho ta một chiếc án thấp bên cạnh, lại chuẩn bị giấy, b.út và nghiên mực cho ta.

Ban đầu ta còn chơi rất vui.

Nhưng sau khi ngáp không biết bao nhiêu lần, cuối cùng ta vẫn ngủ thiếp đi.

Trong mộng ta đang ăn bánh quế thơm ngọt, đột nhiên chẳng biết ai chạy tới cướp mất.

Ta vừa định giành lại thì đầu đã chúi xuống.

Mơ mơ màng màng mở mắt ra, ta liền nhìn thấy gương mặt của Lý Diễm ở ngay trước mắt.

Chàng bất đắc dĩ dùng bàn tay đỡ đầu ta lên, rồi liếc nhìn bức họa nguệch ngoạc trên án của ta.

Ta lập tức tỉnh hẳn.

Ta vội giấu bức tranh lén vẽ chàng ra phía sau lưng.

Lý Diễm liếc nhìn phía sau ta một cái, giữa hàng mày dường như thoáng hiện ý cười rất nhạt, khẽ nói: "Hay hôm nay học viết chữ đi."

Ta không nghe rõ, liền vội vàng gật đầu.

Chàng đứng dậy, lấy từ trên giá sách xuống một quyển.

"Hôm nay viết xong hai trang này rồi mới được dùng bữa."

Chàng mở quyển sách đến hai trang ấy rồi đặt lên án trước mặt ta.

Trên đó, ta chỉ nhận ra lác đác được vài chữ.

Vừa nhìn đã biết rất khó viết.

Ta ngẩng đầu, trông mong nhìn chàng, hy vọng chàng sẽ mềm lòng một chút.

Không ngờ chàng lại trực tiếp xoay người bước ra ngoài, đến cửa mới quay đầu nhìn ta.

"Trước khi viết xong, không được đi đâu."

Ta mím môi, ngoan ngoãn gật đầu đáp ứng.

Sau một canh giờ, cuối cùng ta cũng viết xong hai trang giấy ấy với nét chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.

Ma ma nhìn chữ của ta rồi lặng lẽ lắc đầu.

Nhưng ta lại vô cùng hài lòng.

"Phu quân sao vẫn chưa trở về?" Ta vừa ngắm nghía nét chữ của mình vừa hỏi ma ma.

Ma ma im lặng một lúc lâu mới đáp: "Cô gia đang ở tiền sảnh tiếp khách."

Lại có khách đến.

Ta gật đầu rồi đứng dậy.

"Tiểu thư muốn ra ngoài sao?" Ma ma nghiêng người hỏi ta.

Ta cầm tờ giấy trên bàn lên, cười vòng qua người bà: "Ta đi cho phu quân xem chữ của ta."

Ta viết xong nhanh như vậy.

Lý Diễm nhất định sẽ khen ta.

Chẳng đợi ma ma lên tiếng, ta đã chạy ra ngoài.

Từ thư phòng đến tiền sảnh khá xa, ta vừa chạy tới bên ngoài tiền sảnh đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc bên trong.

Thanh Sơn đứng ngoài cửa lại đưa tay ngăn ta.

"Lăng Viễn!"

Ta đứng ngoài cửa gọi người bên trong.

Người đang đứng trong sảnh nghe thấy tiếng ta gọi, quả nhiên quay đầu lại.

Đó là gã sai vặt theo hầu bên cạnh phụ thân.

Vừa nhìn thấy ta, hàng mày vốn đang nhíu c.h.ặ.t của hắn lập tức giãn ra, cong mắt cười gọi: "Tiểu thư."

"Thấy tiểu thư bình an vô sự, nô tài cũng yên tâm rồi."

"Những lời tiểu thư dặn, nô tài sẽ bẩm báo nguyên vẹn với lão gia."

Hắn quay người, chắp tay thi lễ với Lý Diễm.

Sau đó hắn bước đến trước mặt ta, lại cung kính hành lễ.

Ta vui mừng hỏi: "Sao ngươi lại đến đây?"

"Tự nhiên là đến thăm tiểu thư." Hắn ôn hòa đáp. "Tiểu thư ở đây vẫn ổn chứ?"

Ta gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Ta rất ổn, phu quân cũng rất ổn."

Đúng lúc ấy, Lý Diễm cũng từ trong sảnh bước ra, đứng bên cạnh ta.

Lăng Viễn liếc nhìn chàng một cái rồi mỉm cười nói: "Vậy thì tốt."

Nói xong, hắn liền xoay người rời đi.

Ta nhìn theo bóng lưng hắn, bĩu môi nói: "Ta còn chưa kịp hỏi phụ thân có khỏe không nữa."

"Chữ viết xong rồi?"

Giọng nói của Lý Diễm từ trên đỉnh đầu ta vang xuống.

Ta thu hồi ánh mắt, mở tờ giấy trong tay cho chàng xem.

"Viết xong rồi, ta viết nhanh lắm phải không?"

Ánh mắt chàng rơi xuống trang giấy, khóe mắt khẽ giật giật.

Một lúc lâu sau, chàng mới nhìn về phía gương mặt đang cười ngây ngô của ta.

Chàng khẽ thở dài.

"Thôi vậy, cứ từ từ mà học."

Lý Diễm dường như vô cùng hứng thú với việc dạy ta viết chữ.

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Mỗi ngày chàng đều giữ ta lại trong thư phòng để luyện chữ.

Viết đến mức cổ tay ta cũng đau nhức.

"Hôm nay có thể không viết nữa được không?" Ta đáng thương nhìn chàng.

Chàng chống cằm nhìn ta.

Hai mắt ta lập tức sáng lên, vội chạy tới xoa đầu cho chàng: "Có phải phu quân lại đau đầu không? Để ta xoa đầu cho chàng nhé?"

Chàng liếc ta một cái.

"Cổ tay không đau nữa sao?"

"Không đau, không đau, ta xoa đầu cho chàng bao lâu cũng được." Chỉ cần không phải viết chữ là được.

Đúng lúc ấy, Thanh Sơn từ ngoài cửa bước vào.

Thấy ta đang xoa đầu cho Lý Diễm, hắn khựng lại một chút rồi coi như không nhìn thấy.

Hắn nhìn về phía Lý Diễm: "Chủ t.ử, người đã đến."

Lý Diễm khẽ gật đầu.

Thanh Sơn nghiêng người tránh sang một bên, ta liền nhìn thấy một lão nhân râu tóc bạc phơ từ ngoài bước vào.

Lão nhân trước tiên bắt mạch cho Lý Diễm.

Sau đó ông khẽ thở dài.

"Ngươi quả thật rất giỏi nhẫn nhịn."

Lão nhân đầy ẩn ý liếc nhìn ta một cái.

Ta chớp chớp mắt rồi quay sang nhìn Lý Diễm.

Chỉ thấy vành tai trắng nõn của chàng bỗng đỏ bừng lên.

Chàng hơi quay mặt đi, có phần mất kiên nhẫn nói: "Chuyện không nên nói thì đừng nói, ta hỏi không phải chuyện đó."

Lão nhân cười đáp: "Độc đã ngấm sâu vào phủ tạng, chuyện này e rằng ngươi còn rõ hơn ta."

"Không chữa được sao?" Thanh Sơn căng thẳng hỏi.

Ông lắc đầu: "Muốn chữa khỏi cũng không phải không thể, chỉ là còn thiếu vài vị t.h.u.ố.c dẫn, ta phải đi tìm."

Đến lúc này ta mới hiểu.

Đây mới chính là vị thần y mà bọn họ vẫn nhắc đến.

Lý Diễm thu tay về rồi kéo ta đến trước mặt.

"Nhân tiện khám cho nàng luôn."

Ta vội vàng xua tay: "Ta không cần đâu, ta không có bệnh, cứ chữa đau đầu cho phu quân trước đi."

Nhưng Lý Diễm không nghe ta, trực tiếp bế ta ngồi lên đùi mình rồi đặt tay ta lên án thư.

Lão nhân vừa định đưa tay bắt mạch thì Lý Diễm đã cầm một chiếc khăn lụa bên cạnh phủ lên cổ tay ta.

Ta chớp chớp mắt.

Chưa kịp hiểu vì sao phải phủ thêm khăn lụa thì ngón tay của lão nhân đã đặt lên cổ tay ta.

"Trong đầu có huyết ứ, không phải bệnh gì nghiêm trọng, chỉ là cần nhiều thời gian hơn."

Lão nhân thu tay về rồi nhìn ta.

"Dù vậy, cũng đủ thấy phu nhân thông tuệ khác người."

Ông quay sang nhìn Lý Diễm.

"Ngươi không sợ sau này nàng sẽ như chim sổ l.ồ.ng, không chịu ở yên trong chiếc l.ồ.ng này sao?"