Mẫu thân ta mất sớm, ngay sau khi hạ sinh ta, bà đã bị Hoàng hậu hạ sát. Vì trên người ta chảy dòng m.á.u hoàng tộc nên mới giữ được cái mạng này đến bây giờ.
Khi chuẩn bị đồ xuất giá, ta mới chân chính cảm nhận được mình bị ghẻ lạnh đến mức nào, vòng tay vàng bạc đều không có, chỉ có thức ăn đi đường cùng vài bộ xiêm y.
Hôn lễ cũng chỉ tổ chức cho có lệ, ai có mắt cũng thấy hoàng thượng hoàn toàn không quan tâm đến ta. Nhưng ta cũng chẳng để ý đến ông ta, ta chưa từng coi ông ta là phụ hoàng, đối xử với ông ta cũng chỉ như những cẩu nam nhân tầm thường khác trong thiên hạ.
Thật ra ông ta không biết, khi ta còn nhỏ từng một lần sốt cao suýt ch.ế.t, đương triều đại hoàng t.ử Thẩm Thanh Ngọc đã cứu ta, nhiều năm qua, ta ẩn mình trong cung, âm thầm luyện võ.
Thẩm Thanh Ngọc giúp ta cũng không phải vì thiện tâm gì, hắn cho ta bái sát thủ trứ danh giang hồ làm sư phụ, để ta học bản lĩnh ám sát, cái giá ta phải trả sau khi được cứu là phải giúp hắn tranh đoạt ngôi vị Thái Tử.
Nói trắng ra là thay hắn gi.ế.t người.
Gi.ế.t tất cả những người cản đường hắn.
Để phòng ngừa ta không nghe lời, Thẩm Thanh Ngọc đã giấu th.i th.ể mẫu thân ta đi, mười mấy năm trôi qua, ta vẫn chưa thể an táng cho mẫu thân.
Thánh chỉ đưa đến cung của ta, người cả tháng không thấy được vài lần Thẩm Thanh Ngọc lại tự mình tới thăm ta.
Hắn thanh nhã cao quý, bước đi như lướt gió, trong đôi mắt đẹp lẫn một chút biểu tình khó hiểu. Thẩm Thanh Ngọc đi đến trước mặt ta, cúi đầu nhìn ta, môi hơi mím lại, cau mày, khi mở miệng giọng nọi lại hơi run run: “Tang Nguyệt, sống sót trở về.”
Ta chưa từng nhìn thấy vẻ mặt như vậy của Thẩm Thanh Ngọc, cả người ngây ngẩn, sợ tới mức đột nhiên lùi về sau một bước, biểu tình khó tin nhìn Thẩm Thanh Ngọc.
Hắn ta cười khổ, không nói thêm gì, chỉ lặp lại: “Sống sót trở về.”
Dù chưa thể hồi phục sau cú sốc nhưng ta vẫn đóng gói hành lý một cách máy móc.
Trước khi lên đường, Thẩm Thanh Ngọc gửi cho ta một bức mật thư, ta mở ra chỉ thấy trong đó có vài chữ.
“G.i.ế.c Cung Chiết Dư, ta giúp ngươi hồi kinh.”
Đây là nhiệm vụ Thẩm Thanh Ngọc giao cho ta, còn vì sao hắn muốn Cung Chiết Dư nhất định phải ch.ế.t, ta cảm thấy bởi vì Thẩm Thanh Ngọc biết chỉ cần người này còn ở Tây Vực, Trung Nguyên sẽ luôn bị uy h.i.ế.p.
Cung Chiết Dư là một người rất đáng sợ.
Ta bĩu môi, đốt bức mật thư rồi lên đường.
Sau bảy ngày, ta cùng đoàn xe ngựa hòa thân đã tiến vào hoàng thành Tây Vực.
Lúc đầu ta còn thắc mắc, vì sao Cung Chiết Dư lại chỉ đích danh muốn ta đến hòa thân?
Vậy là ta dò hỏi hoàng thượng và Thẩm Thanh Ngọc. Bọn họ nói Cung Chiết Dư nói ra một câu, có thể hòa thân ngừng chiến nhưng hắn chỉ đồng ý cưới công chúa đẹp nhất Trung Nguyên.
Ta:.......
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Lần đầu tiên trong đời, ta muốn mình lớn lên xấu xí một chú
Bên ngoài hoàng thành Tây Vực, hai bên đường đều chật kín người đón dâu, ta vừa được đỡ xuống xe ngựa, liếc mắt một cái đã thấy Cung Chiết Dư nổi bật trong đám người. Ta đã xem qua bức họa của hắn, hắn thật sự có vẻ ngoài cực kỳ kinh diễm.
Lúc đó tuyết bay tán loạn, bánh xe ngựa hằn lên những dấu vết trên tuyết, ta đứng giữa trời tuyết, từ xa xa nhìn Cung Chiết Dư, thoạt nhìn hắn cũng không có khát m.á.u như trong lời đồn, chỉ giống một thiếu niên tầm thường, thậm chí còn nhỏ hơn ta hai tuổi.
Đoàn người đón dâu dẫn ta vào cửa thành, thiếu niên mặc một bộ thanh y, tóc buộc đuôi ngựa đeo phát quan, vài sợi tóc rủ xuống trán, hàng mi dài dính một ít tuyết, tạo thành bóng hắt xuống dưới mắt, tóc hắn hơi ướt, mặt mày như tranh.
Chẳng trách luôn có vô số mỹ nhân người trước ngã xuống, người sau liền nhập vương phủ.
Cung Chiết Dư đứng giữa đám người nhìn ta, ta hơi căng thẳng. Nhưng bởi vì mọi người còn đứng xung quanh, tròng mắt ta không ngừng chuyển động, đảo qua đảo lại đến mức hơi nhức mắt.
Vậy nên ta đành cúi đầu xuống, không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ch.ói mắt kia.
Đúng lúc này, ta cảm thấy có người nắm lấy tay mình dắt đi.
Là Cung Chiết Dư!
Khuôn mặt kinh diễm của hắn phóng đại trước mặt ta, ta hoảng sợ.
Sau đó, Cung Chiết Dư khiến mọi người xung quanh thốt lên vì kinh ngạc.
Hắn kéo ta vào lòng, gương mặt kề sát tai ta, ta có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của hắn phun vào cổ ta. Tình huống gì đây…?
Ta thậm chí còn nín thở.
Bởi vì lúc này tay Cung Chiết Dư đang đặt trên eo ta, mà ta lại giấu chủy thủ dùng để ám sát ở sau lưng.
Chỉ cần Cung Chiết Dư hạ tay xuống một tấc nữa, ván cờ này ta sẽ thua. Tim ta đập như nổi trống, cả người căng cứng.
Nhưng may mắn Cung Chiết Dư không làm vậy, hắn chỉ ôm ta.
“Đừng nhúc nhích, nếu không ta sẽ g.i.ế.c nàng.” Hắn nói vào tai ta.
Ta hoảng hồn, so với nhìn vào mắt Thẩm Thanh Ngọc còn đáng sợ hơn nhiều lần.
Những người xung quanh bắt đầu bàn tán, Cung Chiết Dư buông tay ra, ngẩng đầu quét một lượt bốn phía. Chỉ một ánh nhìn này thôi đã cho thấy hắn là kẻ điên lãnh khốc từ trong xương tủy.
“Kẻ nào dám nói thêm một chữ, ta cắt lưỡi.”
Cung Chiết Dư lạnh lùng ném lại câu này sau đó đưa ta vào cung làm lễ.
Vào cung tham kiến hoàng đế Tây Vực xong xuôi, ta được thị nữ dẫn đến vương phủ. Viện Cung Chiết Dư ở một đóa hoa cũng không có, chỉ có cỏ dại, còn ta từ khi bước chân vào hoàn thành luôn thời thời khắc khắc cảnh giác.