Cách đó không xa truyền đến tiếng cười nói của nữ t.ử, ta nhíu nhíu mày.
Xem ra lời đồn là thật, trong phủ Cung Chiết Dư nuôi rất nhiều mỹ nhân.
Ta thở dài, theo thị nữ vào phòng, bắt đầu tự sắp xếp lại đồ đạc của mình. Khi ta đang tản bộ trong viện, vô tình nghe được có tiếng người nói chuyện trong thư phòng.
Hình như đang nói chuyện với Cung Chiết Dư.
Giữ đúng phẩm chất của một sát thủ chuyên nghiệp, ta rón rén đi đến góc tường, nghe lén cuộc nói chuyện.
“Vì sao chọn Thẩm Tang Nguyệt tới hòa thân? Rõ ràng là ai cũng được mà.”
“Nàng ta không được sủng ái, có ch.ế.t thì ch.ế.t, ai thèm để ý.” Giọng Cung Chiết Dư truyền ra.
Người đang nói chuyện với hắn là nhị hoàng t.ử Tây Vực, Cung Hàm Lễ. Vừa rồi ta đã gặp qua ở đại điện, lập tức nhận ra giọng hắn.
Nghe thấy câu này, ta mím môi, vốn tưởng rằng Cung Chiết Dư điên đến mức chọn bừa chọn bãi, giờ xem ra hắn cũng không đến nỗi đó, hơn nữa hắn tìm ta cũng chỉ vì muốn một con mồi dễ xơi.
Chủy thủ lạnh buốt sau lưng nhắc nhở tôi phải sớm động thủ.
Thế là ta rón rén trở vào phòng, trời đã tối hẳn, ta giấu chủy thủ dưới gối. Đêm nay là đêm tân hôn, người hầu trong phủ đã thắp nến đỏ.
Theo truyền thống cưới hỏi phải đốt nến đỏ trên đầu giường, ngụ ý là cầu những điều tốt đẹp.
Ta nhìn chằm chằm ánh nến mờ ảo đang lung lay trước gió kia, nhất thời thất thần, khi ta hồi hồn, Cung Chiết Dư đã đẩy cửa bước vào.
Người đầy mùi rượu!
Có vẻ hắn đã bị chuốc không ít rượu, gương mặt vốn trắng như sương lạnh giờ lại hơi ửng đỏ.
“Cung Chiết Dư......?” Ta có chút khẩn trương.
Khi Cung Chiết Dư tiến đến gần, lòng bàn tay ta toát mồ hôi lạnh, ta đang định rút chủy thủ dưới gối ra, lại thấy ánh mắt Cung Chiết Dư tỉnh táo nhìn ta: “Ra ngoài cùng ta.”
Hả?
Ta sửng sốt, ngừng tay.
Thấy hành động bất thường của hắn, ta muốn vỗ n.g.ự.c thở ra một hơi. May sao vừa rồi ta chưa rút chủy thủ ra…
Cung Chiết Dư không hề say.
Thấy ta ngồi im không nhúc nhích, hắn cầm cổ tay ta kéo đi, trong lúc đó còn nhíu mày nói một câu: “Sao gầy vậy?”
Ta không trả lời, chỉ không hiểu sao lại bị hắn kéo ra ngoài.
Dù Cung Chiết Dư uống không ít rượu nhưng đi giữa trời tuyết, ta chỉ ngửi thấy hương thơm thoang thoảng trên người hắn.
Cuối cùng Cung Chiết Dư kéo ta tới biệt viện nơi hắn nuôi nữ nhân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nửa đêm, mười mấy nữ nhân đứng xếp hàng trong viện, ánh mắt đầy chờ mong, bởi vì thị nữ trong phủ tới truyền lời cho các nàng chuẩn bị, đứng đây chờ Cung Chiết Dư.
“Đây là nữ nhi của thượng thư, năm ngoái phụ hoàng ép đưa cho ta. Kia là trưởng nữ nhà tướng quân, nạp vào phủ cũng để củng cố quân quyền, đứng cuối kia là ca nữ, giữ lại phòng khi muốn nghe hát.”
Ngón tay Cung Chiết Dư chỉ chỉ vào từng người, sau đó quay đầu nhìn về phía ta, trong mắt chất chứa sự khó chịu, bối rối cùng cảm xúc gì đó ta không hiểu.
“Nàng muốn lưu lại ai? Hay là gi.ế.t hết?”
Ta nghe vậy, trợn mắt kinh ngạc.
Ta đang định hỏi hắn đang làm gì vậy thì Cung Chiết Dư đã ghé sát vào mặt ta, nhìn thẳng vào mắt ta, nói: “Ta đã thấy nàng nhíu mày khi nhập phủ.”
Giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ, trái tim bình ổn của ta chợt hẫng mất một nhịp.
Ta thậm chí còn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi đồng t.ử đen nhánh của Cung Chiết Dư.
......
Ta có chút không theo kịp suy nghĩ của Cung Chiết Dư, nhưng vẫn mím môi nói giữ lại hết, đêm đại hôn đổ m.á.u là không may mắn.
Cung Chiết Dư xoa xoa cằm suy nghĩ, sau đó nhếch môi cười: “Được, nghe nàng.”
Sau đó ta bị Cung Chiết Dư bế ngang người lên, ta hét lên một tiếng, cảm giác như mình sắp rơi liền vội vàng ôm lấy cổ hắn.
Nhưng ta cũng buông ra rất nhanh, ta nhớ Thẩm Thanh Ngọc từng nói Cung Chiết Dư không cho phép ai chạm vào mình, chạm vào người hắn một chút thôi không khác gì bứt lông sư t.ử.
“Ôm c.h.ặ.t, không ta sẽ gi.ế.t nàng.”
Cung Chiết Dư đột nhiên hung tợn cúi đầu nhìn ta một cái, tay cũng siết c.h.ặ.t hơn.
…… Vậy là ta lại quàng tay lên ôm cổ hắn lần nữa. Ta hít sâu một hơi tự nhủ trong lòng, Cung Chiết Dư không phải người thường, không thể dùng đầu óc bình thường nói chuyện với hắn.
Cung Chiết Dư đặt ta lên giường, ta để ý thấy hắn để chân trần.
Ta vô thức nhíu mày, mở miệng: “Đêm lạnh, sao chàng không mang giày… Để chân trần như vậy không đau à?”
Kết quả là ta vừa nói xong, Cung Chiết Dư liền lao lên đè ta xuống, ta ngẩn người, khi nhìn vào mắt Cung Chiết Dư, không khí ái muội đột nhiên bao trùm tứ phía, bắt đầu lên men. Cặp mắt kia lấp lánh như sao, bên trong tựa như có một hố đen không đáy, hút mọi thứ vào.
Vành tai ta đột nhiên bị hắn c.ắ.n một miếng, trên người Cung Chiết Dư còn thoang thoảng mùi rượu, ánh mắt hắn lại thanh tỉnh vô cùng, giọng hắn khàn khàn như cổ họng bị bỏng rát, trầm giọng hỏi ta: “Được chưa?”
Cái gì được chưa? Ta tự hỏi xong hai giây sau mới hiểu được hắn đang hỏi đi, nghiêng mặt qua một bên, cự tuyệt: “Không được!”
“Sao lại không được?... Hửm?” Cung Chiết Dư cười cười, đan tay vào tay ta: “Cho ta đi.”
Cũng không biết có phải ảo giác của ta hay không, ta bỗng cảm thấy vừa rồi Cung Chiết Dư như đang làm nũng, giọng mũi dày đặc, nhão nhão dính dính ghé sát vào người ta, âm cuối kéo dài, mang theo chút quyến rũ.