Sau đó Cung Chiết Dư bùng nổ tức giận: “Cung Hàm Lễ! Ngươi im miệng cho ta!!!”
Sợi dây ký ức trong đầu ta đột nhiên giật giật, phát ra một tiếng động chấn động linh hồn.
Ta nhớ ra rồi, Cung Chiết Dư chưa kể hết chuyện cũ.
Mắt phải của ta là của Cung Chiết Dư.
Ngày đó ta bị trói trong sơn động, Cung Chiết Dư đột nhiên vọt ra giữa đám người, hắn thiếu niên khí phách, không màng nguy hiểm xông lên, cầm đao múa may, ám vệ không ngờ hành tung bị phát hiện, hoảng sợ.
Ta bị bịt miệng, chỉ có thể phát ra tiếng kêu ú ú ớ ớ, điên cuống lắc đầu muốn ngăn cản Cung Chiết Dư, nói với hắn rằng hắn không phải đối thủ của những người này!
Ám vệ hoàng cung phái tới đương nhiên là võ công cao cường.
Khi đó Cung Chiết Dư thật sự đ.á.n.h không lại, hắn rất nhanh đã bị đẩy xuống thế hạ phong, ta dùng nhánh cây liên tục cọ xát dây thừng, khi thấy Cung Chiết Dư chuẩn bị ăn một nhát kiếm vào n.g.ự.c, ta đứng bật dậy, nhặt một hòn đá to ném vào người ám vệ, tên ám vệ đó quay lại theo phản xạ, ném ám khí trong tay áo về phía ta!
Đau đớn kịch liệt ập đến, ta che kín mắt phải, tay toàn là m.á.u, m.á.u tươi phun ra, b.ắ.n lên cả vách đá.
Ám vệ bị ta ném đá bất ngờ nên ngã xuống đất, trước đó khi đ.á.n.h nhau bọn họ cũng đã ch.ế.t vài tên, hai tên cuối cùng này cũng chỉ là cố kéo chút hơi tàn, nhưng ta biết truy binh rất nhanh sẽ quay lại nên ta quay đầu rưng rưng nhìn thoáng qua th.i thể mẫu thân rồi dắt tay Cung Chiết Dư cũng đang m.á.u me đầy người chạy đi.
“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ!”
Sau khi mắt bị thương, tai phải của ta cũng nổ lùng bùng, ta nghiêng đầu nhìn Cung Chiết Dư, lần đầu tiên thấy hắn thể hiện vẻ mặt lo lắng chân thật trước mặt ta.
Sau đó ta trượt chân ngã xuống núi, đau đớn đến run người, hơn nữa còn mất quá nhiều m.á.u nên lăn ra hôn mê bất tỉnh.
Tỉnh lại lần nữa, ta thấy mình nằm trong một gian nhà gỗ nhỏ, bên ngoài là rừng cây xanh mướt.
Một ông già tóc trắng ngồi trước mặt ta, sắc mặt trang nghiêm.
Ta nghiêng đầu nhìn sang, thấy mắt phải của Cung Chiết Dư bịt kín băng.
“Ta?” Miệng ta há hốc, không nói nên lời.
Ta đoán được chuyện gì đã xảy ra.
“Ngươi… vì sao?” Ta nhìn về phía Cung Chiết Dư, thiếu niên thản nhiên ngậm một ngọn cỏ đuôi ch.ó, dùng mắt trái quét qua ta: “Gì mà ầm ĩ lên vậy?”
Ông lão kia đột nhiên lấy ra một khối tinh thạch, sau đó trói c.h.ặ.t ta trên giường.
“Người xác định chưa, điện hạ.”
Ông lão đó là vu sư hoàng đế Tây Vực nuôi trong cung, biết một loại vu luật có thể xóa ký ức con người.
Ta nhớ mình đã hét ch.ói tai nói mình không muốn, nước mắt ta tuôn như suối, nhưng cuối cùng vẫn ngủ thiếp đi khi nghe tiếng chú ngữ rầm rì, khi tỉnh lại thì đã ở trong hoàng cung Trung Nguyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Huynh trưởng Thẩm Thanh Ngọc nói ta sốt cao nên ký ức có chút hỗn loạn, là hắn đã cứu ta.
Ta đã quên hết sự tình phát sinh ở thôn trang kia. Ta cứ tin như vậy, sống suốt mười năm.
Mắt phải ta thường xuyên bị nhức, Thẩm Thanh Ngọc cũng chỉ nói đây là vấn đề bẩm sinh ta đã mắc phải.
.......
Ta nhìn Cung Hàm Lễ nổi điên, kích động nói: “Ngươi cho rằng tam đệ oai phong một cõi, chiến đâu thắng đấy à? Sau khi bị phát hiện tài năng hắn cam tâm tình nguyện trở thành con ch.ó cho phụ hoàng, làm một cỗ máy gi.ế.t người vô tình. Đó là vì đổi lấy một lần xóa ký ức cho ngươi, để ngươi có thể ở Trung Nguyên sống yên ổn.”
“Lúc ấy nếu hắn không kịp thời cứu ngươi, thần kinh ngươi sẽ thối rữa, dẫn tới mắt trái cũng thất thường, cuối cùng là cả đời sống trong cảnh không thấy ánh mặt trời! Còn tam đệ ta giờ đã có mắt giả nhưng thương thế lúc đó chưa khỏi hẳn, mắt phải của nó đã mù hoàn toàn.”
“Thẩm Thanh Ngọc cùng lúc đó lại phái người tới tìm ngươi, mang người mất trí nhớ như ngươi về hoàng thành, cầu tình với Thẩm Uy để bảo vệ ngươi, vì sao?! Là vì hắn thích ngươi, ngươi có biết không? Hoàng thất Trung Nguyên các ngươi thật khiến ta mở rộng tầm mắt! Kẻ nào cũng bại hoại, đáng ch.ế.t!”
“Nếu hôm nay ngươi dám rời đi, ta nhất định sẽ gi.ế.t nó.”
Cung Hàm Lễ cười ha hả, hắn càng giống một kẻ điên vô pháp vô thiên.
Trong lúc nhất thời phải tiếp nhận quá nhiều tin tức, ta ngây ngẩn, Cung Chiết Dư đ.á.n.h động ta: “A Nguyệt, động thủ!”
Ta theo phản xạ hướng về phía người trên sườn núi phát tín hiệu.
Một mũi tên nhọn xé gió, b.ắ.n thẳng vào tim Cung Hàm Lễ!
Không nghiêng không lệch, nhất tiễn xuyên tim. Ta ngẩng đầu nhìn người đó, không hổ là người có tài b.ắ.n cung đệ nhất thiên hạ, Thẩm Thanh Ngọc.
Hiện trường náo loạn, Cung Hàm Lễ hộc m.á.u ngã xuống đất, tâm phúc của hắn rút kiếm ra, định đ.â.m Cung Chiết Dư, ta lấy ra ám khí giấu trong tay áo phi về phía hắn, phi tiêu cắm thẳng vào trán tên tâm phúc kia, m.á.u chảy thành sông.
“Đi!” Ta mở trói cho Cung Chiết Dư, khịt khịt mũi.
“Đừng khóc, A Nguyệt.”
Cung Chiết Dư bám vào tai ta, bốn phía náo động bất kham, hai bên đ.á.n.h nhau túi bụi.
“Bệ hạ băng hà. Ta muốn đoạt quyền, kẻ nào vi phạm, trảm.”
Cung Chiết Dư hạ lệnh.
Ba ngày sau, Cung Chiết Dư quét sạch Tây Vực.
Hắn vốn là người cầm binh quyền, muốn thu phục nhân tâm cũng không khó, chỉ là lúc trước mang danh kẻ điên, bá tánh Tây Vực khó tránh khỏi hoảng hốt, sợ sệt.
Theo đúng ước định, Cung Chiết Dư phải trợ giúp Thẩm Thanh Ngọc lên ngôi hoàng đế Trung Nguyên.