Hai huynh đệ tan rã không vui, Cung Chiết Dư đứng lại trong rừng, tuyết tích thật dày trên vai hắn.
Cung Hàm Lễ cuối cùng cũng nói trắng ra, hắn muốn Cung Chiết Dư đoạt lấy ngọc tỷ của hoàng đế Trung Nguyên.
Ta nhanh ch.óng trở về lều, nửa canh giờ sau Cung Chiết Dư mới về, hắn ôm ta đi vào giấc ngủ, còn ta cả đêm không ngủ.
Ở quân doanh không thể ngủ đến khi mặt trời lên cao, sáng sớm đã nghe tiếng thao luyện bên ngoài, ta xốc lều lên đi ra ngoài, lại bị ngăn lại.
“Làm gì vậy?” Giọng ta sắc bén hơn.
Thị vệ bên ngoài giơ trường thương lên, nói với ta: “Bệ hạ có lệnh, Vương phi không được tự tiện xuất nhập doanh trướng.”
Lòng ta lạnh lẽo, chuyện đã đến nước này ta không thể ngồi im chờ ch.ế.t. Rõ ràng Cung Hàm Lễ muốn giam lỏng ta để uy h.i.ế.p Cung Chiết Dư. Còn Cung Chiết Dư giờ hẳn đã giả trang trà trộn vào quân đội Trung Nguyên với ý đồ ám sát Thẩm Uy, đoạt ngọc tỷ.
Sau gần ba canh giờ, ta bị đưa ra ngoài.
Cách đó không xa xảy ra một màn chấn động!
Ta nhìn qua, Cung Chiết Dư bị hai người ghì xuống đất, hạn chế hành động, quần áo hắn rách bươm, cả người toàn vết m.á.u, trên trán còn chảy xuống một dòng m.á.u ngoằn nghèo, miệng vết thương nhìn rất ghê người.
Ta cảm thấy miệng vết thương như vậy không nên xuất hiện người nam nhân đẹp như ngọc mài này.
Binh lính ba tầng trong, ba tầng ngoài, vây c.h.ặ.t lấy Cung Chiết Dư ở giữa.
“Thả nàng ra, ta sẽ đưa người ngọc tỷ cùng hổ phù.” Giọng Cung Chiết Dư rét lạnh như băng.
“Ngươi thật sự lấy được rồi?” Cung Hàm Lễ đột nhiên cười ha hả, lộ ra vẻ mặt cực kỳ hài lòng. Hắn duỗi tay vuốt ve trán Cung Chiết Dư như một kẻ biến thái, sau đó tăng lực đạo trong tay, bóp lấy mặt Cung Chiết Dư.
“Ta lặp lại lần nữa, thả nàng ấy ra.”
Cung Hàm Lễ nghe câu này, ánh mắt trầm xuống, hắn ta vung tay lên, những thị vệ đang chế trụ ta lập tức buông ra, ta khôi phục tự do, tự nhéo nhéo mình cho chảy nước mắt.
“Thả rồi, đồ đâu?” Cung Hàm Lễ kề sát vào mặt Cung Chiết Dư.
“Để nàng đi đã, đi thật xa, ngươi phải đảm bảo sẽ không phái người đuổi gi.ế.t nàng.” Trong mắt Cung Chiết Dư tràn ngập điên cuồng, nhưng ngoài miệng lại cầu tình cho ta.
Cung Chiết Dư nói ra địa điểm chôn ngọc tỷ, để Cung Hàm Lễ cho người đi đào.
Còn ta từng bước từng bước một lui về sau, giả bộ bỏ đi.
Cho đến khi ta nhìn thấy lá cờ hiệu trên sườn núi sau lưng Cung Hàm Lễ, ta biết thời cơ đã đến.
Vở kịch anh hùng cứu mỹ nhân này, từ đầu đến cuối là ta với Cung Chiết Dư thống nhất diễn cho Cung Hàm Lễ xem.
Đêm qua sau khi Cung Chiết Dư trở về, ta mở mắt ra nhìn thẳng vào mắt hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Cung Hàm Lễ tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho chúng ta, biện pháp duy nhất là gi.ế.t hắn.” Ta nhíu mày, ánh mắt nghiêm túc.
Có lẽ Cung Chiết Dư không ngờ ta lại thản nhiên bày mưu tính kế như vậy, hắn vui vẻ nở nụ cười.
“Nàng tin tưởng ta, thật tốt.” Hắn ôm ta vào lòng.
Thế nhân chỉ biết Cung Chiết Dư g.i.ế.c người như ngóe, một kiếm chọc trời, nhưng lại không biết hắn cũng rất thông minh tỉnh táo.
Cung Chiết Dư ngồi dậy, lấy một tấm bản đồ ra cho ta xem.
Đó là bản đồ lãnh thổ cả đại lục, Trung Nguyên chiếm một nửa, Tây Vực chiếm một nửa.
“Chúng ta sẽ gặp nhau ở đây.” Cung Chiết Dư như tiểu hài t.ử dán sát lên người ta, ngón tay chỉ chỉ vị trí trên bản đồ, đó là một ngọn núi nằm ở ranh giới của Tây Vực và Trung Nguyên.
“Chỗ này, chỗ này, còn có chỗ này nữa.” Cung Chiết Dư khẽ thở vào tai ta, “Ta đều mang hết về cho nàng được không?”
Phế thiên sơn hống nhất nhân. (*)
(*) Bỏ cả thiên hạ chỉ để dỗ cho một người vui vẻ.
Cung Chiết Dư bảo ta liên hệ với Thẩm Thanh Ngọc, hắn muốn Thẩm Thanh Ngọc bố trí cung thủ ở địa điểm ước hẹn, g.i.ế.c Cung Hàm Lễ, mở cho hắn một đường m.á.u để lên ngôi. Sau đó, Cung Chiết Dư sẽ mang thiên quân vạn mã Tây Vực tới trợ giúp Thẩm Thanh Ngọc xưng đế Trung Nguyên.
Ta cũng không ngờ hai người họ nhanh như vậy đã đạt được thỏa thuận, bọn họ quen biết chưa bao lâu nhưng khá ăn ý.
Cho nên giờ phút này khi nhìn thấy cờ hiệu kia, lòng ta hiểu rõ.
Nhưng trước khi ta b.ắ.n ra mũi tên tín hiệu, Cung Hàm Lễ lại đột nhiên nhìn về phía ta!
“Ngươi không cảm thấy nó đang thực sự muốn c.h.ế.t à?” Ánh mắt Cung Hàm Lễ thật kỳ lạ, hắn tiến lên xoa xoa đầu Cung Chiết Dư, như một vị huynh trưởng hiền lành thật sự tiếc nuối cho đệ đệ mình.
“Cái gì?” Ta dừng lại, chưa b.ắ.n ra mũi tên tín hiệu, nhìn chằm chằm vào Cung Hàm Lễ.
“Đệ đệ ngốc của ta, mười năm trước ngươi cứu nàng ta một mạng, mười năm sau vẫn muốn cứu nàng ta à? Nhưng nàng ta thì sao?”, Cung Hàm Lễ đột nhiên tức giận chỉ thẳng vào ta: “Nàng ta xoay người đã muốn đi!”
“Đáng giá không?! Hả?!”
Cung Hàm Lễ kề sát mặt Cung Chiết Dư, nghiến răng nghiến lợi, hai mắt đỏ ngầu đầy quỷ mị!
Nhìn thấy bộ dạng hận sắt không thành thép của hắn, trong lúc nhất thời ta có chút nghẹn ngào.
“Người khắp thiên hạ đều nghĩ rằng Cung Chiết Dư bất khả chiến bại, chỉ có ta biết hắn có nhược điểm.” Cung Hàm Lễ lần nữa nhìn về phía ta, phát ra tiếng cười man dại: “Chỉ cần che mắt trái của Cung Chiết Dư, nó chính là một phế nhân.”
Hắn nói xong đưa tay che đi mắt trái của Cung Chiết Dư, Cung Chiết Dư đang giãy giụa đột nhiên im lặng, tựa như có chút vô thố.