Translator: [MPC] Mạc Tuyết
Diệp Sơ Hàn đặt quân cờ xuống.
Trên bàn cờ, quân đen đã rơi vào vòng vây của quân trắng. Thế công dồn dập của Diệp Sơ Hàn bị Mộ Dung Dận từng tầng phòng thủ hóa giải, quân trắng đã chiếm hơn nửa giang sơn.
Ván cờ này, Diệp Sơ Hàn thua.
Đặt quân cuối cùng, Diệp Sơ Hàn nhìn Mộ Dung Dận đã dốc cạn tâm lực, lười biếng mỉm cười: “Mộ Dung Dận, ngươi thắng rồi, ta không giết Hoa Thần!”
Ngay sau khi Diệp Sơ Hàn nói xong câu đó!
Rào…
Quân cờ đen trắng đồng loạt rơi xuống…
Sắc mặt Mộ Dung Dận trắng bệch, dốc cạn tâm trí, hắn đã không còn sức nói thêm điều gì. Hắn yếu đến cực điểm, đầu gục xuống bàn cờ, thân thể mỏng manh như tờ giấy trượt khỏi chiếc bàn thấp, ngã mạnh xuống nền ngọc lạnh lẽo, bất tỉnh…
“Thập Tam ca——”
Hoa Thần đau đớn tột cùng, nước mắt nóng hổi trào ra khỏi hốc mắt, giọng nói mang theo nỗi đau và tuyệt vọng thấu xương: “Diệp Sơ Hàn, ta sẽ giết ngươi——!!”
Thân thể Liên Hoa run mạnh ngay khoảnh khắc Mộ Dung Dận ngất đi. Nàng siết chặt roi bạc trong tay, móng tay sắc nhọn đâm sâu vào da thịt trong lòng bàn tay, nhưng lại không cảm thấy chút đau đớn nào.
……
……
“Mộ Dung Dận đối với nàng cũng xem như si tình, nàng thật sự nhẫn tâm đến mức ngay cả nhìn hắn một cái cũng không muốn?”
“Liên Hoa đối với Mộ Dung Dận vô tình!”
Hắn nhìn chằm chằm nàng, đáy mắt sắc lạnh: “Hay là ngay từ đầu nàng đã biết, khi ta hành hạ Mộ Dung Dận, chỉ cần trên gương mặt nàng lộ ra một chút không nỡ, ta sẽ lập tức khiến hắn máu văng tại chỗ! Nàng chỉ là muốn hắn… sống sót.”
……
……
Đó là loại đau đớn tuyệt vọng và tội lỗi như thế nào…
Không thể bước tới đỡ hắn, không thể lộ ra với hắn dù chỉ một chút không nỡ.
Không thể… hại chết hắn…
Ngoài Đông Uyển.
Đột nhiên, một giọng nữ lạnh lẽo chậm rãi vang lên: “Liên Hoa, môn chủ xưa nay yêu chiều ngươi nhất, bây giờ có người nói muốn giết môn chủ, ngươi còn không giết hắn sao?! Còn dám bênh vực người ngoài!”
Người bước vào là Mị Cơ – thị thiếp đã thất sủng của Diệp Sơ Hàn.
Nàng liều chết xông đến đây, cũng chỉ là đánh cược tất cả, mong một lần nữa khiến Diệp Sơ Hàn chú ý, giành lại ân sủng năm xưa.
Vì thế khi vừa bước vào, nàng không nhìn bất cứ ai, chỉ chăm chăm nhìn Liên Hoa – người vừa tha mạng cho Hoa Thần. Bởi vì Liên Hoa chính là kẻ địch lớn nhất của nàng.
Nàng muốn Diệp Sơ Hàn trở lại bên mình.
Diệp Sơ Hàn hứng thú nhìn Mị Cơ đã bị hắn lãng quên từ lâu, chậm rãi cong môi, mỉm cười ôm nàng vào lòng.
“Mị Cơ, ngươi muốn để ta thấy lòng trung thành của ngươi sao?”
“Mị Cơ đối với môn chủ, từ trước đến nay đều trung thành không hai.” Đối diện nụ cười dịu dàng vô hạn của Diệp Sơ Hàn, Mị Cơ cố khiến mình trông kiên định hơn.
“Chỉ cần môn chủ ra lệnh, Mị Cơ nguyện làm bất cứ điều gì.”
“Thật sao?”
Diệp Sơ Hàn cúi gần bên tai trắng như vỏ sò của nàng, nở nụ cười tuyệt mỹ, khẽ thì thầm: “Vậy ngươi qua đó, thay Liên Hoa giết người kia cho ta.”
Liên Hoa sững lại.
Nàng tái mặt nhìn Diệp Sơ Hàn đang cười lạnh.
Mị Cơ lại nở nụ cười dịu dàng vô hạn, trâm ngọc trên tóc kêu leng keng: “Vâng, Mị Cơ tuân lệnh, Mị Cơ sẽ lập tức thay môn chủ trừ khử kẻ chướng mắt này.”
Nàng bước tới giá binh khí bên cạnh, tiện tay lấy một thanh kiếm sắc.
Ai có thể nghĩ rằng Mị Cơ yếu ớt tưởng như gió thổi cũng ngã, lại có lòng dạ tàn nhẫn như vậy. Đối với nàng, giết một người theo lệnh Diệp Sơ Hàn cũng đơn giản như phủi một hạt bụi.
Nàng cầm kiếm đi tới trước mặt Hoa Thần.
Hoa Thần bị xiềng xích khóa chặt toàn thân, mặt dính đầy máu bẩn, tóc tai rối bời. Nhưng ánh mắt hắn từ lúc Mị Cơ bước vào đã ghim chặt lên người nàng.
Hắn ngây người nhìn Mị Cơ, như bị đóng băng.
Mị Cơ lại không phát hiện điều bất thường. Trong mắt nàng, hắn chỉ là tù nhân của Thiên Sơn Tuyết Môn, một công cụ giúp nàng lấy lại sủng ái của Diệp Sơ Hàn.
Lưỡi kiếm lạnh lẽo chĩa thẳng vào Hoa Thần chật vật.
Mị Cơ nhìn hắn, hai tay cầm kiếm, lạnh lùng cười: “Ngươi muốn ta đâm một kiếm vào đâu? Ta cho ngươi một cơ hội chọn.”
Hoa Thần ngẩng đầu nhìn nàng, hơi thở nhẹ đến mức gần như ngừng lại.
Mị Cơ nhíu mày, lạnh lùng quát: “Nhìn cái gì?! Ngươi tưởng ta không dám lấy mạng ngươi sao?!”
Như để chứng minh mình thật sự dám!
Mị Cơ vung tay—
Soạt! Lưỡi kiếm sắc bén quét ngang ngực Hoa Thần, xé rách áo đỏ, để lại một vết chém dài trên ngực, máu chảy ra…
Nhưng Hoa Thần vẫn chưa ngã xuống!
Mị Cơ cong môi, gương mặt mỹ lệ nở nụ cười lạnh: “Chỉ là tù nhân mà cũng dám thèm muốn sắc đẹp của ta. Trong lòng ta từ trước đến nay chỉ có một mình Diệp môn chủ. Nếu ngươi còn dám nhìn ta thêm lần nữa, ta sẽ móc đôi mắt đó của ngươi ra, nghe rõ chưa?!!”
Mị Cơ lại giơ kiếm lên.
Mũi kiếm lạnh lẽo chĩa vào giữa trán Hoa Thần. Tóc rối che đi gương mặt hắn, hắn ngây ngẩn nhìn Mị Cơ trước mắt, hơi thở càng lúc càng nhẹ…
Nỗi đau xé rách ấy khắc sâu vào tận cơ thể hắn.
Đối diện Mị Cơ đang cười lạnh.
Trong mắt hắn bỗng có một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống. Môi hắn run rẩy vô lực, cuối cùng nghẹn ngào nói ra câu nói mắc kẹt trong cổ họng.
“Ngươi… sao lại trở thành thế này?”
Mị Cơ đang cầm kiếm bỗng sững lại.
Trong mắt nàng hiện lên vẻ mơ hồ. Dường như nàng nghe thấy người trước mặt nói gì đó, nhưng lại không nghe rõ.
“Tại sao… tại sao lại…” Hắn vẫn rơi nước mắt, đau đớn nói.
“Cái gì mà tại sao?!!”
Trong lòng Mị Cơ bỗng dâng lên sự bực bội, mũi kiếm đã chạm vào giữa trán hắn, máu đỏ tươi nở ra như đóa hoa gai đỏ yêu dị…
Nàng ra tay không chút thương tiếc. Trong mắt nàng, mạng Hoa Thần khác gì con kiến!!
“Thì ra… ngươi không biết…”
Ánh mắt đau đớn tuyệt vọng của Hoa Thần xuyên qua mái tóc rối, nhìn sâu vào gương mặt Mị Cơ đang cười lạnh, giọng hắn bỗng run rẩy chua xót.
“Có một người… nàng luôn bị người ta bắt nạt, bị người ta mắng chửi. Ta từng hứa với nàng… ta sẽ làm đến chức Đại tướng quân vương, để nàng trở thành phu nhân Đại tướng quân phong quang… cả đời này… sẽ không còn bị người khác… bắt nạt nữa…”
Hắn nói rất khẽ, từng chữ từng chữ.
Như sét đánh ngang trời——!!!
Thân thể Mị Cơ bỗng chấn động dữ dội. Nàng mở to mắt, nhìn chằm chằm gương mặt Hoa Thần bị tóc rối và máu che lấp.
……
……
Có một người… nàng luôn bị người ta bắt nạt, bị người ta mắng chửi. Ta từng hứa với nàng… ta sẽ làm đến chức Đại tướng quân vương, để nàng trở thành phu nhân Đại tướng quân phong quang… cả đời này… sẽ không còn bị người khác… bắt nạt nữa…
……
……
Máu của hắn chảy dọc theo lưỡi kiếm lạnh lẽo trong tay nàng…
Nhìn Hoa Thần đầy thương tích trước mắt, tay Mị Cơ run rẩy, ánh mắt run rẩy, cả người nàng run như cầy sấy…
Bỗng nhiên.
Nàng dường như nhận ra điều gì đó.
Mị Cơ đột ngột quay đầu lại. Nàng nhìn thấy Mộ Dung Dận đang bất tỉnh bên bàn thấp, hai chân tàn phế. Đôi mắt nàng mở to không thể tin nổi, lảo đảo lùi lại mấy bước, nước mắt lập tức tràn đầy gương mặt xinh đẹp.
Một cánh tay lạnh lẽo ôm lấy thân thể run rẩy của nàng.
Giọng Diệp Sơ Hàn chậm rãi, êm ái vang bên tai nàng: “Sao vậy? Ái cơ của ta, chẳng phải ngươi muốn chứng minh lòng trung thành với ta sao? Vì sao không một kiếm giết hắn?”
Keng——
Thanh kiếm trong tay Mị Cơ rơi xuống đất. Nàng ngơ ngác nhìn phía trước, nhìn Hoa Thần đầy máu, nước mắt tuôn như mưa.
“Mị Cơ… Mị Cơ sợ giết người…”
Hoa Thần toàn thân đẫm máu bỗng mở to mắt, gào lên: “Diệp Sơ Hàn, ngươi đừng chạm—”
Nhưng—
Tiếng gào phẫn nộ của hắn đột nhiên nghẹn lại trong cổ họng.
Bởi ngay khi hắn vừa hét lên, Liên Hoa bên cạnh đã nhanh chóng bước tới, ngón tay nhanh như chớp điểm trúng mấy đại huyệt trên người Hoa Thần, phong bế câu nói sắp thốt ra khỏi miệng hắn.
Hoa Thần lập tức ngất đi.
Liên Hoa không biểu cảm quay sang đệ tử Thiên Sơn Tuyết Môn ngoài ngục, lạnh lùng nói: “Đem hắn đi, nhốt chung với những người còn lại của Mộ Dung thế gia.”
Diệp Sơ Hàn ôm Mị Cơ đang run rẩy trong lòng.
Hắn nhìn chằm chằm gương mặt bình tĩnh của Liên Hoa, con ngươi dài hẹp dần thu lại, ánh sáng b*n r* trong mắt hắn sắc như lưỡi kiếm.
Ánh trăng phủ khắp mặt đất, như sương như tuyết.
Khi đường chủ Thiên Tuyền đường Trạm Vũ trở về phòng, đã là đêm khuya.
Nhưng khi hắn đẩy cửa bước vào thì chợt khựng lại. Trong căn phòng chỉ có ánh trăng, có một bóng người mảnh mai đứng trước bàn. Người ấy lặng lẽ đứng đó, áo trắng phủ ánh trăng bạc ngoài cửa sổ, rực rỡ chói mắt.
Đó là Liên Hoa.
Trạm Vũ hạ mắt, không nói gì bước vào phòng, chậm rãi đặt Thanh Minh kiếm lên bàn.
“Ngươi tìm ta?”
Ánh sáng trong phòng hơi tối, hắn không nhìn rõ biểu cảm trên mặt nàng. Giọng nàng truyền tới, hơi run, nhưng lại ẩn chứa nỗi đau sâu kín.
“Địa lao ở đây do ngươi trông giữ, ngươi lập tức dẫn ta đi!”
Trạm Vũ tháo hộ cổ tay đen ra, đặt cạnh Thanh Minh kiếm, bình thản đáp: “Không được!”
“Trạm Vũ!”
“Môn chủ có lệnh, ngoài hắn ra, không ai được tùy tiện đến gần địa lao. Đặc biệt là địa lao giam riêng Mộ Dung Dận, càng không cho phép ai ngoài hắn bước vào nửa bước!”
“Nếu ngươi không dẫn ta đi, ta sẽ tự xông vào!”
Tay Trạm Vũ khựng lại. Nhưng sự ngẩn ra ấy chỉ trong chớp mắt. Hắn bình tĩnh nhìn Liên Hoa: “Chỉ e ngươi không dám làm vậy. Ngươi xông vào chỉ khiến Mộ Dung Dận chết nhanh hơn! Đừng quên, hắn cũng vì ngươi mà rơi vào bước đường hôm nay!”
Bên cạnh hắn lập tức rơi vào im lặng.
Liên Hoa đứng sững trước bàn, đôi mắt trong trẻo mờ mịt hoang mang.
“Ngươi nói đúng… là ta hại hắn đến bước này, là vì ta… Nhưng ta thật sự không ngờ hắn lại thật sự vì ta mà đi lấy Cửu Vương Ngọc Quyết… hắn thật sự đã làm vậy…”
Giọng nàng mang theo nỗi khổ sở và đau đớn.
Trạm Vũ quay đầu.
Cô gái áo trắng trước mắt hắn chậm rãi ngồi xổm xuống, giống như một đứa trẻ nhỏ. Nàng vùi mặt sâu vào hai tay, toàn thân run rẩy.
“Ta không có cách cứu hắn… ta nhìn hắn bị hành hạ mà không thể cứu hắn… nhưng… ta không muốn hắn chết… ta thật sự không muốn hắn chết.”
Trạm Vũ nhìn nàng. Mỗi câu nói của nàng như đâm vào tim hắn khiến trái tim hắn đau nhói tê dại. Trong thoáng chốc, bóng hình đã chôn sâu trong đáy lòng hắn bỗng hiện lên rõ ràng trong tâm trí.
Nàng thật giống người trong lòng hắn…
“Ta dẫn ngươi đi.”
Ngay lúc Liên Hoa đau khổ đến cực điểm, nàng bỗng nghe thấy câu nói ấy. Nàng kinh ngạc ngẩng đầu, ánh mắt nàng và hắn chạm nhau giữa không trung.
Đôi mắt đen của Trạm Vũ sâu như màn đêm:
“Ta dẫn ngươi đi gặp Mộ Dung Dận.”