Phi Vũ Khuynh Thành

Chương 2



Translator: [MPC] Mạc Tuyết

Ban đêm.

Trăng sáng sao thưa.

Hoa cốc ngoài ải.

Nơi sâu trong suối nước nóng, mây bốc sương giăng, đình đài lầu các, tựa chốn tiên cảnh. Kỳ hoa dị thảo khắp nơi, cánh mai rơi như tuyết, ánh trăng rót xuống mặt đất phủ đầy cánh hoa một tầng dày, ánh lên một màu bạc trắng.

Thiên Sơn Tây Vực băng tuyết đầy trời, nhưng nơi này lại là một phương thiên địa khác, tựa chốn đào nguyên ngoài thế tục, có thể sánh với tiên cảnh.

Nơi đây, chính là chỗ ở của môn chủ Thiên Sơn Tuyết Môn — Diệp Sơ Hàn.

Một con Nguyệt Hoa điệp nhẹ nhàng bay múa, đậu xuống đầu ngón tay thon dài trơn nhẵn, khẽ rung đôi cánh trắng sáng, đôi râu dài chạm khẽ lên làn da mềm mại trên ngón tay.



Diệp Sơ Hàn đã cởi bỏ áo hồ cừu, thân hình cao dài như ngọc lập giữa đêm, mày mắt tuấn tú như họa. Hắn khẽ trêu đùa con Nguyệt Hoa điệp đang đậu trên đầu ngón tay mình, trên gương mặt đẹp đến mức không gì sánh nổi hiện lên nụ cười dịu dàng.

“Ở đây, tất cả đều là của ta.”

Hắn nói như vậy, nói cho người đứng phía sau hắn nghe.

Liên Hoa đứng sau lưng hắn.

Một thân bạch y theo gió đêm khẽ lay, nàng cúi đầu đứng đó, dáng vẻ rũ mi lại giống hệt đường chủ Chiến Tuyết đường Trạm Vũ  người vừa rồi suýt chút nữa đã giết nàng.

Nàng nói: “Vâng.”

Diệp Sơ Hàn khẽ nhếch môi, ánh mắt xuyên qua làn sương trắng phía trên suối nước nóng, cười đầy thâm ý.

“Bao gồm cả ngươi đang đứng ở đây lúc này, từ giờ khắc này trở đi, cũng là của ta.”

Liên Hoa bình tĩnh như tuyết lạnh ngàn năm: “Vâng.”

Diệp Sơ Hàn quay đầu lại.

Đôi mắt hẹp dài khi nhìn về phía Liên Hoa liền nhuốm một tầng ý cười dịu dàng. Hắn dường như luôn cười như vậy, ung dung như cao nhân thoát tục.

Bởi vì nụ cười đẹp đến mê hoặc lòng người ấy, nên thế nhân đều không nhìn thấy — sâu trong đôi mắt hẹp dài kia, phía sau nụ cười ấy, là ánh sáng sắc bén như lưỡi dao.

Liên Hoa cúi đầu, không nhìn nụ cười mỹ lệ của Diệp Sơ Hàn.

Ánh mắt Diệp Sơ Hàn dừng lại trên mái tóc nàng buộc dải bạc. Dưới ánh trăng, dải bạc rực rỡ phát sáng, nhưng lại toát ra hàn ý như băng tuyết.

Diệp Sơ Hàn khẽ mỉm cười, chậm rãi nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại như không xương của nàng, giấu dưới tay áo rộng màu trắng thuần.

Nhưng bàn tay trắng như ngọc kia lại lạnh đến mức khiến hắn khẽ nhíu mày.

Chiếc tử kim thủ lô tinh xảo tỏa hương ấm áp từ tay Diệp Sơ Hàn chậm rãi chuyển sang lòng bàn tay Liên Hoa.

Chiếc thủ lô ấm áp áp vào những ngón tay lạnh của nàng.

“Coi chừng trời lạnh…” Diệp Sơ Hàn dịu dàng nhìn nàng, ý cười trong mắt tựa sương ngưng tụ, mờ ảo yêu mị. “Nếu những ngón tay xinh đẹp như vậy bị đông lạnh, ta sẽ không nỡ.”

Chiếc thủ lô tỏa ra từng đợt ấm áp cho những ngón tay lạnh của Liên Hoa. Ánh mắt trong trẻo của nàng rơi xuống hoa văn chạm rỗng tinh xảo trên thủ lô đó là hoa văn Mai, Lan, Trúc, Cúc, tứ quân tử.

Gió đêm thổi tới, Liên Hoa một mình đứng nơi cửa vào hoa cốc, tà áo trắng theo gió tung bay, tựa như đóa tuyết liên nở trên núi tuyết. Dung nhan không nhiễm bụi trần ấy, lại khiến cả muôn hoa trên mặt đất cũng phải mất đi màu sắc.

Diệp Sơ Hàn đã rời xa trước mắt nàng. Bóng lưng trắng tinh không vương bụi ấy in vào đáy mắt nàng. Trong đôi đồng tử trong suốt, ánh nước khẽ lay động, dường như ẩn giấu một thứ tình cảm nào đó rất sâu rất sâu.

Thời gian từng chút trôi qua.

Liên Hoa vẫn một mình đứng nơi cửa hoa cốc.

Nàng lặng lẽ ôm chiếc thủ lô tử kim, trong đôi mắt trong veo dâng lên một tầng hơi nước mỏng, như nước suối phản chiếu.

Mà chiếc thủ lô từng ấm áp kia từ lâu đã không còn một chút nhiệt độ.

Không xa đường chủ Thiên Tuyền đường Trạm Vũ chậm rãi dừng bước. Trên gương mặt như được khắc tạc của hắn mang thần sắc kiên nghị lạnh lùng. Đôi mắt đen như mực, tựa bầu trời đêm.Thanh kiếm sau lưng hắn là một trong tứ đại tuyệt thế bảo kiếm trong giang hồ —“Thanh Minh, Xích Tiêu, Huyền Băng, Khấp Tuyết” 

Thanh Thanh Minh kiếm, có thể khiến quỷ phủ vô quang, u minh phải lui tán.

Gió đêm lạnh buốt, Trạm Vũ lặng lẽ nhìn thiếu nữ Liên Hoa đang cô độc đứng nơi cửa hoa cốc. Hắn thậm chí có thể nhìn rõ trên gương mặt nàng có nỗi cô đơn thất vọng không thể che giấu. Đó là một nỗi cô đơn thất vọng khi toàn bộ hy vọng trong lòng bỗng chốc bị dập tắt.

Bỗng nhiên, thiếu nữ tên Liên Hoa kia khụy người xuống trong lòng nàng vẫn ôm chặt chiếc thủ lô đã không còn chút hơi ấm. Nhưng nước mắt lại không ngừng trượt xuống gương mặt nàng…Những giọt nước mắt nóng bỏng, không thể nói hết nỗi đau và ủy khuất của nàng.

Trạm Vũ lặng lẽ dừng bước, hắn chăm chú nhìn thiếu nữ đang âm thầm rơi lệ kia.Trong đôi mắt đen sâu thẳm, thoáng qua một khoảnh khắc sững sờ.

Trong hoa cốc.

Bên cạnh hồ suối nước nóng mây sương lượn quanh, dưới gốc mai, trong cổ đình được khảm ngói lưu ly trắng, bốn phía nạm vàng ngọc châu báu tinh xảo, Diệp Sơ Hàn hứng thú nhạt nhẽo nằm trên nhuyễn tháp, lặng lẽ xoay nghịch chiếc dạ quang bôi rực rỡ sắc màu trong tay.

Trong lư bích tà kim thú, mỡ xạ đang cháy, hương thơm lượn lờ bay lên.

Mấy vũ cơ thị thiếp cười nói vây quanh Diệp Sơ Hàn. Mỹ Cơ là ái thiếp được sủng ái nhất, nàng nâng chén rượu nho đưa tới bên môi Diệp Sơ Hàn, giọng nói dịu dàng: “Cô gái kia… là tân sủng của chủ nhân sao?”

Khi nói lời này, trên gương mặt nàng đã khó giấu được vẻ ghen tuông.

Diệp Sơ Hàn khẽ thở dài: “Mỹ Cơ, ngươi phải nhớ kết cục của Bích Thủy.”

“Vâng… Mỹ Cơ nhớ.” Mỹ Cơ tự biết mình lỡ lời, nói điều không nên nói, vội cúi đầu xuống, mềm mại tựa vào bên gối Diệp Sơ Hàn. Mỹ Cơ sẽ không nói bừa nữa.”

Diệp Sơ Hàn khẽ cười. Trong đôi mắt hẹp dài của hắn có ánh sáng sắc bén, còn nơi khóe môi đẹp đẽ kia, nụ cười mang ý vị sâu xa.

“…Một đóa Liên Hoa thật đẹp…”

Môn chủ Thiên Sơn Tuyết Môn Diệp Sơ Hàn lười biếng nửa tựa nhuyễn tháp, nâng chén dạ quang bôi đầy rượu nho lên, chậm rãi đưa tới môi, thưởng thức dòng rượu trong suốt xanh biếc.

“Nàng sẽ trở thành một thanh kiếm tốt của ta!!”

************

Mười lăm tuổi, Liên Hoa từ đó trở thành một thanh kiếm tốt trong tay môn chủ Thiên Sơn Tuyết Môn Diệp Sơ Hàn.

Trong trận tiêu diệt Thiên Nhất giáo ở đại mạc, thanh kiếm này lần đầu lộ phong mang!

Cùng với đường chủ Thiên Tuyền đường Trạm Vũ phối hợp hoàn mỹ, dễ dàng liên tiếp đánh chết bốn vị hộ pháp của Thiên Nhất giáo, bắt sống giáo chủ Thiên Nhất giáo. Từ đó trong giang hồ không còn Thiên Nhất giáo đại mạc.

Thu phục huyết mãng nghìn năm trong Huyết Trì Côn Luân, bảo vật luyện công mà người trong giang hồ mơ ước nhất — Huyết Xá Lợi — vĩnh viễn thuộc về môn chủ Thiên Sơn Tuyết Môn Diệp Sơ Hàn.

Cùng Trạm Vũ liên thủ, quét ngang Bắc Cương, tung hoành phong vân, ép minh chủ ba mươi sáu phái Bắc Cương đến bờ đại mạc.

Dù trong lòng không cam, bọn họ cũng chỉ có thể cúi đầu xưng thần với Thiên Sơn Tuyết Môn.

Thời gian tựa chiếc sa lậu chậm rãi trôi qua.

Đã ba năm!

************

Hoàng hôn dần sâu.

Bên hồ suối nước nóng, hương hoa say lòng theo gió chiều lan tỏa.

Diệp Sơ Hàn ngồi ngay ngắn bên bờ hồ, một thân bạch y sáng như tuyết, thần thái ôn nhã, mày mắt thanh tú, tựa như bước ra từ tranh vẽ. Mười ngón tay thon dài trắng trẻo của hắn cùng lúc lướt qua dây đàn. Tiếng đàn khi trầm khi bổng. Lắng nghe kỹ, tựa gió nhẹ thổi qua rừng cây, nhịp điệu thong thả, âm vận vấn vít, khiến người bất giác say mê, lòng dạt dào thần du…

Ở xa xa.

Có hai người xuyên qua khóm hoa, chậm rãi đi tới.

Đó là Trạm Vũ và Liên Hoa, vừa hoàn thành nhiệm vụ thu phục Đường môn Tứ Xuyên, đến phục mệnh.

Từ xa nhìn lại, bóng dáng hai người lại hòa hợp đến vậy.

Khóe môi Diệp Sơ Hàn vẫn mang nụ cười dịu dàng.

Nhưng trong đôi mắt hơi nheo lại kia có một tia sáng sắc bén khó ai nhận ra, ngưng tụ như mũi kim.

Tiếng đàn thất huyền vẫn tiếp tục, chỉ là tiếng đàn vốn du dương kia bỗng trong khoảnh khắc đổi điệu.

Tiếng đàn dâng cao, theo đầu ngón tay gảy dây gấp gáp của hắn trút ra như cuồng phong gào thét, đao quang kiếm ảnh, trong tiếng đàn tràn ngập sát khí.

Trạm Vũ và Liên Hoa đứng trước mặt Diệp Sơ Hàn.

Tiếng đàn dừng lại.

Diệp Sơ Hàn ngẩng đầu.

Áo hồ cừu trắng trên người hắn rực rỡ phát sáng, khóe mắt mang ý cười, giọng nói ôn hòa: “Lần này các ngươi trở về cũng khá nhanh.”

“Bẩm môn chủ.” Trạm Vũ cúi đầu, một gối quỳ xuống, hạ thấp đầu, hai tay dâng lên một chiếc hộp đồng cổ. “Trạm Vũ và Liên Hoa may mắn không phụ mệnh lệnh, đã mang Phệ Huyết Châu của Đường môn Tứ Xuyên trở về.”

Hắn mở hộp. 

Một viên châu đỏ thẫm nằm yên trong lớp gấm.

Đó chính là Phệ Huyết Châu, từng khiến người trong giang hồ nghe danh biến sắc, thánh vật của ma giáo, pháp bảo đoạt mệnh của Hắc Tâm lão nhân.

Sau khi ma giáo suy tàn, nó lại rơi vào tay Đường môn Tứ Xuyên.

Mà giờ đây viên ma châu ấy đã trở thành vật trong túi của Diệp Sơ Hàn.

“Ngươi là làm tốt lắm.”

Diệp Sơ Hàn nhận chiếc hộp đồng đựng Phệ Huyết Châu, tán thưởng nhìn Trạm Vũ.

“Ta vốn nghĩ các ngươi ít nhất cũng phải mất một tháng mới trở về, không ngờ lần này chưa đến một tháng.”

“Là Đường môn Tứ Xuyên quá vô dụng.” Trạm Vũ thần sắc bình tĩnh “Hiện nay ngoại trừ ba mươi sáu phái Bắc Cương bất đắc dĩ quy phục, và Cực Lạc Thần giáo Trung Nguyên, Thiên Sơn Tuyết Môn đã không còn đối thủ.”

“Quả nhiên là Trạm Vũ và Liên Hoa của Thiên Sơn Tuyết Môn liên thủ chiến vô bất thắng*, công vô bất khắc.” Diệp Sơ Hàn khẽ nói, trên dung nhan tuyệt mỹ vô song hiện lên ý cười dịu dàng “Lần này các ngươi làm rất tốt.Trạm Vũ lui xuống trước, Liên Hoa ở lại.”

*Chú thích: “Chiến vô bất thắng, công vô bất khắc” (攻无不克, 战无不胜) là thành ngữ Hán Việt chỉ sự bách chiến bách thắng, không trận nào không thắng và không thành trì nào không công phá được. Câu này mô tả năng lực quân sự tuyệt đỉnh, sự dũng mãnh và bất khả chiến bại trong chiến tranh hoặc võ hiệp. 

Làn sương trắng ấm áp lơ lửng trên mặt nước suối nóng.

Muôn hoa khắp nơi, hương hoa nồng đậm. Diệp Sơ Hàn ngẩng đầu nhìn Liên Hoa vẫn lặng lẽ đứng bên cạnh.

Ba năm thời gian trôi qua, gương mặt non nớt của thiếu nữ mười lăm tuổi năm nào, nay đã trở thành dung nhan thanh lệ không nhiễm bụi trần. Mái tóc dài đen nhánh buông xuống mềm mại, trên đỉnh đầu vẫn buộc dải bạc quen thuộc. Một thân y phục nhẹ trắng như tuyết, theo gió khẽ bay, tựa như Nguyệt Hoa điệp đang múa.

Diệp Sơ Hàn khoác tuyết cừu nhìn nàng hồi lâu, khẽ mỉm cười: “Chưa đến một tháng, ngươi gầy đi không ít.”

Trong lời nói của hắn tràn đầy sự quan tâm dịu dàng.

Thiếu nữ mặc bạch y cúi đầu: “Đa tạ môn chủ nhớ đến.”

Diệp Sơ Hàn mỉm cười chậm rãi đứng dậy. Hắn xoay người đi về phía Nam uyển suối nước nóng, giọng trầm thấp vẫn ôn hòa đa tình: “Theo ta.”

*********

Đó là một căn phòng thanh nhã tĩnh lặng.

Bên ngoài khung cửa sổ rộng, màn đêm buông xuống, ánh sao nhàn nhạt rải khắp nơi. Trong phòng, nến sáng vừa thắp, khói an tức hương lượn lờ bay lên.

Môn chủ Thiên Sơn Tuyết Môn Diệp Sơ Hàn lấy từ cổ các ra một bình dương chi bạch ngọc. Bình vừa mở ra, hương thuốc đặc trưng đã tràn ngập khắp căn phòng.

Tân Ngọc Bạch Lộ Cao là loại thuốc trị thương tốt nhất trong giang hồ, có thể khiến vết sẹo tan biến, da trắng tái sinh.

Khi hắn cầm bình thuốc quay lại Liên Hoa đã quay lưng về phía hắn, chậm rãi cởi bỏ lớp bạch y. Mái tóc đen dài rủ xuống trên làn da trắng như tuyết. Trên bờ vai ngọc trong suốt ấy, một vết đao dữ tợn rõ ràng kéo ngang qua.

Diệp Sơ Hàn thương xót khẽ nhíu mày, bước tới.Hắn nhẹ nhàng chạm vào vết thương còn mới: “Người làm ngươi bị thương… ta nhất định khiến hắn trả giá gấp nghìn lần vạn lần.”

Ngón tay hơi lạnh của hắn khẽ lướt trên làn da trắng như tuyết của nàng.

Liên Hoa không nhúc nhích.

Khóe môi hắn vẫn mang nụ cười dịu dàng, bắt đầu nhẹ nhàng bôi thuốc lên vết thương sau lưng nàng. Lớp thuốc mát lạnh chạm vào vết thương, mang theo cảm giác đau rát.

Liên Hoa khẽ cắn môi, mỗi lần sau khi trải qua những trận chiến sinh tử trở về, Diệp Sơ Hàn đều đích thân bôi thuốc cho từng vết thương trên người nàng.

Hắn không cho phép trên thân nàng lưu lại bất kỳ vết sẹo nào. Vì vậy dù Liên Hoa đã trải qua vô số đao quang kiếm ảnh trong giang hồ, trên người nàng không hề để lại một vết sẹo.

Nàng đã ở bên cạnh Diệp Sơ Hàn sớm tối kề cận suốt ba năm tròn.

Trong phòng.

Hương an thần lan tỏa khắp căn phòng

Bình dương chi bạch ngọc đặt trên mặt bàn. Diệp Sơ Hàn cởi áo hồ cừu trắng như tuyết, đem làn da trần lộ ra ngoài của Liên Hoa bọc kín lại, rồi bế nàng đặt lên nhuyễn tháp.

Hắn tận mắt nhìn nàng nhắm mắt lại: “Cứ yên tâm ngủ đi.”

Diệp Sơ Hàn vô cùng dịu dàng nhìn nàng, khóe môi mang nụ cười.

“Ta sẽ khiến ngươi trở thành đóa hoa sen hoàn mỹ không tì vết nhất trong tay ta. Bất kể đến khi nào, ngươi vẫn là Liên Hoa của ta.”

Liên Hoa như đang ở giữa một khối tuyết, gương mặt trắng trong như được đắp từ tuyết. Nhưng mái tóc xanh mềm mại lại buông tràn ra ngoài lớp hồ cừu, sắc đen trắng đối lập rõ rệt.

Diệp Sơ Hàn lặng lẽ nhìn nàng.

Phảng phất như ảo giác Liên Hoa lúc này giống như giọt sương phù dung đựng trong chén lê hoa  trong suốt tinh khiết. Nhưng chỉ cần đầu ngón tay khẽ chạm…là sẽ vỡ tan.

Cho nên hắn vẫn luôn không dám chạm vào nàng dù chỉ một chút.

“Đừng đi quá gần Trạm Vũ.”

Giọng nói dịu dàng truyền vào tai nàng.

Diệp Sơ Hàn mỉm cười nói khẽ: “Ngươi biết mà, cho dù chỉ là khi làm nhiệm vụ… ta cũng sẽ không vui.”

“…Vâng.”

“Đừng quên, ba năm trước ta đã nói với ngươi rồi nơi này tất cả mọi thứ, bao gồm cả ngươi, đều là của ta.”

Liên Hoa không nói nữa. Điều đó có nghĩa là nàng đã nhớ.

“Thật là Liên Hoa ngoan của ta.”

Diệp Sơ Hàn mỉm cười, thân mật vuốt mái tóc đen của nàng.

Những sợi tóc mềm mượt trượt khỏi đầu ngón tay thon dài của hắn.

“Ta đi đánh thất huyền cầm cho ngươi nghe.”

Hắn quấn lại áo hồ cừu cho nàng, đi tới trước kim thú lư khói hương lượn lờ, lại thêm vào một nắm an tức hương có tác dụng an thần rồi quay người rời đi.

Cánh cửa phòng khẽ khép lại.

Chốc lát sau.

Tiếng thất huyền cầm ung dung truyền tới từ xa âm thanh trong trẻo như mây tuyết, như ngọc thạch ngân vang. Lúc cao vút, lúc dịu dàng tựa như khúc ngâm xướng ngàn năm chỉ vì quân mà thôi, sương hoa vẫn như cũ…

Bên hồ suối nước nóng, Diệp Sơ Hàn tay đặt trên thất huyền cầm, một khúc Cao Sơn Lưu Thủy hòa trong tiếng đàn sâu lắng…

Trong căn phòng.

Hương an thần lan tỏa quanh căn phòng thanh nhã.

Thiếu nữ trên nhuyễn tháp cuộn mình trong lớp áo hồ cừu trắng. Trong tiếng đàn thất huyền cầm, nàng nhắm mắt, hơi thở dần trở nên đều đặn.

Nàng cuối cùng đã ngủ say.

……

……

Giang Nam tháng sáu.

Hoa sen nở đầy khắp ao hoang ngoài đồng.

Trên bãi cỏ um tùm, một bé gái tám chín tuổi cuộn mình bên cạnh một phụ nhân thoi thóp gương mặt bẩn thỉu đẫm nước mắt, ra sức lay người phụ nữ nằm trên đất.

“…Mẹ… mẹ…”

Nhưng người phụ nhân kia đã hơi thở yếu ớt, cho dù nàng ra sức lay thế nào, người phụ nữ tiều tụy ấy cũng không thể phát ra một tiếng nào nữa.

“…Mẹ… mẹ…”

Cô bé khóc nấc nghẹn, toàn thân run rẩy.

“Mẹ, mẹ tỉnh lại đi… cha nói chúng ta phải chạy… mẹ không thể ngủ ở đây…”

“…Huyên… Huyên nhi…”

Người phụ nhân nằm trên đất run rẩy phát ra tiếng nói cuối cùng.

“Nhất định phải nhớ… không được nói với bất kỳ ai… tên của con… phải… sống…”

Hơi thở của phụ nhân hoàn toàn tắt lịm…

“Mẹ————!!”

Cô bé nắm lấy bàn tay đang dần lạnh đi của mẹ, kinh hoàng bật khóc thảm thiết.

Nhưng —

Bên kia ao sen hoang dã, có bốn bóng người đang đứng đó.

Bốn người này hình dạng quái dị.

Trên mỗi gương mặt đều mang vẻ đê tiện đáng sợ, nụ cười tàn nhẫn lạnh lẽo.

“Thiên hạ này còn có ai thoát khỏi tay Huyết Ảnh Tứ Sát của chúng ta được chứ.”

“Đương nhiên là không. Chỉ cần đem hai người này về, chúng ta tự nhiên sẽ nhận được tiền thưởng. Chỉ tiếc tiểu nương tử kia chết rồi, còn phải phiền lão tử ta vác xác về.”

Một người khác cười lạnh.

“Tứ đệ đúng là đầu óc heo. Cần gì phiền phức vậy. Chúng ta chặt đầu nàng mang về là được!”

Có người vỗ tay cười lớn, tiếng cười ghê rợn.

“Xem ra trong bốn huynh đệ chúng ta, vẫn là nhị đệ thông minh nhất.”

Bọn chúng vừa cười vừa nói những lời tàn nhẫn như vậy.j Đối với người phụ nữ đã chết và cô bé yếu ớt kia không hề có chút thương xót nào.

Cô bé yếu ớt quỳ bên thi thể mẹ, nàng ngẩng đầu nhìn bốn kẻ kia gương mặt đầy nước mắt.Nhưng bàn tay nhỏ lại siết chặt con dao găm ngắn trong lòng đôi mắt trong veo.

Bên trong đang cháy lên ngọn lửa phẫn nộ và quyết tuyệt chỉ cần nàng còn một hơi thở nàng sẽ không để bất kỳ ai chạm vào thi thể của mẹ!!

Trừ phi nàng chết!!

Trong ao sen, từng đóa liên hoa nở rộ, lay động theo làn mưa khói.

Mưa nhẹ như sương, giữa vùng hoang dã không bóng người, càng thêm vài phần thê lương và bất lực.