Phi Vũ Khuynh Thành

Chương 3



Translator: [MPC] Mạc Tuyết

Liên Hoa bỗng nhiên tỉnh giấc từ trong mộng.

Nàng đưa tay sờ lên gương mặt mình, không ngờ trong lúc bất tri bất giác, trên mặt đã đầy vết lệ lạnh giá.

Trong kim thú lư, an tức hương đã sớm cháy hết. Ngoài cửa sổ đang mở, màn đêm đã bao phủ toàn bộ Hoa Cốc. Trong cốc hương hoa từng đợt lan tỏa, tựa như tiên cảnh.

Nàng vậy mà đã ngủ suốt một ngày một đêm. Liên Hoa đứng dậy, chậm rãi mặc vào bạch y của mình. Mái tóc đen như mây buông xuống. Sau khi chỉnh lý xong hết thảy, nàng đẩy cửa bước ra ngoài.

********

Ngoài Hoa Cốc.

Một căn nhà đơn sơ ẩn giữa những cây vân sam cao vút. Trong nhà bày biện chiếc bàn gỗ và ghế gỗ lạnh lẽo. Trên bàn đặt một vò rượu đã uống cạn.



Trạm Vũ ngồi tĩnh tọa trên giường gỗ. Thanh Minh kiếm đặt bên cạnh thân thể hắn. Hai mắt hắn khép lại, gạt bỏ mọi tạp niệm, ngưng tụ tâm thần, trong đầu trống rỗng như gương, lặng lẽ điều hòa nội tức của mình.

Một trận chiến với Đường Môn Tứ Xuyên, tuy đại thắng, nhưng cũng khiến hắn hao tổn nội lực, đến nay vẫn chưa hồi phục.

Ngoài cửa sổ, hoàng hôn đã buông xuống. trong phòng yên tĩnh không một tiếng động, dần dần trở nên tối đi.

Đột nhiên

Trạm Vũ đang tĩnh tọa bỗng nhíu mày, thân thể chấn động mạnh. Bóng tối trước mắt như thủy triều tan ra.

Một bóng dáng nhỏ bé hiện lên trong đầu hắn, bóng dáng ấy một mình ngồi xổm trong bóng tối. Nàng cô độc không nơi nương tựa. nàng co mình ngồi đó.

Cứ khóc.Cứ khóc mãi…

Hai tay đặt trên đầu gối bỗng không khống chế được mà run rẩy. Trong chớp mắt, tạp niệm xâm nhập vào đầu hắn, không thể xua đi. Nội tức vốn dần ổn định lại một lần nữa trở nên hỗn loạn.

Trạm Vũ nhắm chặt hai mắt hơi thở càng lúc càng gấp gáp, sắc mặt càng lúc càng khó coi…

Cốc cốc cốc…

Một tràng tiếng gõ cửa vang lên, trong nháy mắt đập tan toàn bộ bóng tối. Trạm Vũ mở bừng mắt, đôi mắt lập tức sáng như tia chớp. Một tay hắn theo phản xạ đã nắm chặt Thanh Minh kiếm bên cạnh, nhanh chóng bật kiếm ra khỏi vỏ.

“Ai?!”

“Là ta, Liên Hoa.”

Ngoài cửa, giọng thiếu nữ truyền tới, mang theo một tia lạnh nhạt. Trạm Vũ khựng lại, bàn tay đang nắm Thanh Minh kiếm khẽ buông lỏng. Hắn đứng dậy, bước tới mở cửa.

Ngoài cửa, Liên Hoa một thân bạch y như tuyết, dải lụa nhỏ buộc tóc. Mái tóc đen như mây đổ xuống trên bạch y. Hai tay nàng nâng một hộp thuốc, trong hộp tỏa ra từng đợt hương dược.

Hộp thuốc được đặt lên bàn gỗ Liên Hoa nhìn thấy vò rượu đã uống cạn, còn chưa nói gì, Trạm Vũ đã đẩy vò rượu sang một bên. Hắn cầm ấm trà bên cạnh, rót ra một chén trà, đặt trước mặt Liên Hoa.

Liên Hoa ngồi xuống đối diện hắn, đẩy hộp thuốc về phía hắn: “Lần này đối phó Đường Môn Tứ Xuyên, ta biết ngươi bị nội thương. Thuốc trong này đều là thuốc trị nội thương.”

Trạm Vũ uống một ngụm trà đôi mắt đen như đêm:“Không cần phiền phức như vậy.”

“Ngươi vì ta mà bị thương. Nếu không phải ngươi, một chưởng của Đường Tắc Đường Môn Tứ Xuyên hẳn đã đánh vào người ta.” Liên Hoa mở hộp thuốc, lấy từng lọ thuốc ra.

Trạm Vũ lại cầm ấm trà rót thêm một chén, giọng nói vẫn rất thản nhiên: “Ngươi không cần để tâm chuyện này. Ta cũng không bị trọng thương.”

Động tác của Liên Hoa khựng lại, nàng ngẩng mắt nhìn hắn: “Vậy còn một đao của Tả hộ pháp Thiên Nhất giáo mà ngươi đỡ cho ta thì sao? Lại là ai cứu ta khỏi mai phục của ba mươi sáu phái Bắc Cương?”

“Nếu không có ngươi, ta cũng sớm trúng ám khí kịch độc của Giáo chủ Thiên Nhất giáo rồi.” Hắn cũng chỉ nói đơn giản như vậy, không nhận lòng cảm kích của nàng.

Liên Hoa nhìn gương mặt lạnh lùng tuấn tú của hắn, khóe môi mềm mại cong lên một nụ cười nhẹ.

“Trạm Vũ, ta biết ngươi từ trước đến nay ít nói. Nhưng ngươi đối với ta rất tốt. Từ khi ta vào Thiên Sơn Tuyết Môn, ngươi đã đặc biệt chiếu cố ta.Nếu bên cạnh ta không có ngươi, ba năm qua này… cho dù có mười Liên Hoa, cũng không đủ chết.”

Trạm Vũ đặt chén trà đã uống cạn xuống hắn lặng lẽ đứng dậy khỏi ghế gỗ, quay người đi đến bên giường. Hắn cầm Thanh Minh kiếm sắc bén, rút kiếm khỏi vỏ, lấy khăn lau kiếm nhẹ nhàng lau chùi.Thanh Minh kiếm trong tay hắn tỏa ra ánh sáng xanh lạnh lẽo.

“Huyết Xá Lợi, Phệ Huyết Châu — tứ đại chí bảo thiên hạ. Môn chủ đã có được hai món. Tiếp theo, e rằng chính là Cửu Vương Ngọc Quyết của Giang Nam Mộ Dung thế gia.”

Giang Nam Mộ Dung thế gia là võ lâm đệ nhất thế gia.

Liên Hoa ngồi trước bàn, khẽ nói:“Mộ Dung thế gia… e rằng không dễ đối phó.”

Trạm Vũ đưa tay khẽ búng thân Thanh Minh kiếm, thân kiếm lạnh lẽo, ánh sáng trong mờ. Hắn trầm giọng nói: “Lần này giao thủ với Đường Môn Xuyên Trung, ngươi nhiều lần thất thủ. Có phải nội thương lần trước vẫn chưa khỏi?”

Trong thiên hạ người có thể khiến Trạm Vũ nói ra lời quan tâm như vậy…

Chỉ có một mình Liên Hoa.

Liên Hoa nghịch những lọ thuốc trong tay, cúi đầu đáp: “Bây giờ đã khỏi rồi. Ngươi không cần lo cho ta.”

Trong đôi mắt sâu thẳm đen tối của Trạm Vũ lóe lên một tia ánh sáng khác thường “Là Môn chủ chữa thương cho ngươi?”

Việc Diệp Sơ Hàn chữa thương cho Liên Hoa đã sớm bị Mị Cơ người đầy lòng ghen ti truyền ra ngoài.

Mối quan hệ mập mờ giữa Diệp Sơ Hàn và Liên Hoa trong Thiên Sơn Tuyết Môn, mọi người đều biết rõ trong lòng, không cần nói ra.

“Phải.”

Liên Hoa cố ý tránh ánh mắt của Trạm Vũ. Nàng nhìn những cánh mai bay theo gió ngoài cửa sổ. Gương mặt trắng như tuyết mang vẻ bình tĩnh: “Ba năm qua… đều là như vậy.”

“Ngươi bằng lòng?”

Liên Hoa bình thản đáp: “Vì sao ta lại không bằng lòng?” Chỉ là chữa thương mà thôi.”

Nhưng Trạm Vũ đột nhiên quay người lại, hắn đối diện với Liên Hoa. Trong đôi mắt sáng của hắn lóe lên một tia thất vọng và lạnh nhạt hiếm thấy “Ta còn tưởng… ngươi khác với những thị thiếp của Môn chủ.”

“Ta và họ không giống nhau.”

Những cánh mai trước mắt nàng dần dần bay xa. Nàng vẫn nhìn theo những cánh mai bị gió cuốn đi, giọng nói chậm rãi: “Ít nhất ta… vẫn hơn họ một lời thề.”

Trên gương mặt Trạm Vũ thoáng hiện một tia ngạc nhiên.

Nhưng Liên Hoa đã quay đầu lại, nàng nhìn Trạm Vũ đã lau xong Thanh Minh kiếm. Trong đôi mắt sáng trong không còn sự mất mát và mờ mịt vừa rồi, như thể nàng chưa từng nói gì cả.

“Đã lau xong kiếm rồi sao?”

Ánh mắt Liên Hoa rơi trên Thanh Minh kiếm sắc bén trong tay Trạm Vũ. Nàng đưa tay chậm rãi tháo dải lụa buộc tóc của mình,khóe môi cong lên một nụ cười mơ hồ.

“Chúng ta đã lâu rồi chưa giao thủ.” Biết đâu bây giờ… ta đã lợi hại hơn ngươi nhiều.”

Trạm Vũ nhìn Liên Hoa sắc mặt nàng tuy vẫn còn chút tái nhợt, nhưng so với lúc vừa trở về cốc đã tốt hơn rất nhiều.

Có lẽ thân thể cũng đã hồi phục phần lớn. Hắn hạ Thanh Minh kiếm trong tay xuống, cầm lấy vỏ kiếm bên cạnh.Trong đôi mắt đen thẳm hiện lên một tia ôn hòa nhàn nhạt.

“Nếu muốn giao thủ với ta…Vậy ngươi phải cẩn thận rồi.”

********

Đêm dần muộn.

Tây Uyển của Hoa Cốc nằm sâu trong cốc, xa rời hồ suối nước nóng, hoàn toàn khác với Bắc Uyển, Nam Uyển, Đông Uyển xa hoa tráng lệ. Nơi đây chỉ có một gian nhà đá kiên cố.

Chung quanh nhà đá không một ngọn cỏ, tuyết phủ khắp nơi, nhưng ở lối vào Tây Uyển, trên tấm bia đá khắc mấy chữ lớn —“Kẻ tự tiện xông vào, chết.”

Những chữ ấy càng khiến nơi lạnh lẽo cứng rắn này thêm vài phần sát khí. Đây là cấm địa của Hoa Cốc. Chỉ có Diệp Sơ Hàn mới có thể bước vào.

Một vạt váy màu lục hồ chậm rãi lướt trên bãi cỏ xanh biếc.

Mị Cơ, thị thiếp của Diệp Sơ Hàn, khẽ cắn môi, nhẹ chân nhẹ bước tiến về phía lối vào Tây Uyển. Nàng rốt cuộc không thể che giấu nổi lòng hiếu kỳ, nên đến đây xem cho rõ.Rốt cuộc trong Tây Uyển ẩn giấu bí mật gì?

Nhưng nàng còn chưa bước vào Tây Uyển trước mắt bỗng một luồng gió lạnh ập tới, nàng vội vàng lùi lại.

“Keng!”

Rơi xuống đất lại là một chiếc chén ngọc nhỏ.

Giữa màn đêm mênh mông, một giọng nói trầm sâu truyền tới từ phía Tây Uyển:

“Cút.” Tiến thêm một bước nữa ta sẽ để máu ngươi văng tại chỗ!!”

Đó chính là giọng của Diệp Sơ Hàn. Âm thanh được truyền tới từ xa bằng nội lực thâm hậu.

Sắc mặt Mị Cơ tái nhợt nàng run rẩy quay người lại như con thỏ kinh hãi, hoảng loạn chạy đi, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.

Trong nhà đá, chỉ có một ngọn bấc đèn đang cháy.

Ánh sáng mờ tối, chỉ thấy hai bóng người xiên xiên in lên vách đá. Diệp Sơ Hàn ngồi trước bàn. Hắn cầm bình rượu, rót đầy một chén ngọc trước mặt, rồi đặt sang phía đối diện bàn, khẽ mỉm cười “Xin mời uống.”

Trên đời này còn có ai có thể khiến Thiên Sơn môn chủ xưng bá Tây Vực — Diệp Sơ Hàn tự tay rót rượu?

Ở phía đối diện bàn, có một người ngồi cứng đờ.Gương mặt bị bóng tối trong nhà đá che phủ, không thể nhìn rõ. Nhưng toàn thân người ấy bị xích sắt khóa chặt thần sắc đờ đẫn, như đã hóa đá. Hắn không thể nào cầm chén rượu lên uống. Nhưng Diệp Sơ Hàn dường như không biết rằng người kia không thể uống rượu. hắn tự mình cầm chén ngọc trước mặt: “Chén ngọc làm tăng sắc rượu, chén tê giác làm tăng hương rượu. Hôm nay chúng ta dùng chén ngọc uống Phần tửu, cũng coi như được cả sắc lẫn hương. Như vậy cũng thêm vài phần phong nhã.”

Hắn ngẩng đầu uống cạn rượu trong chén, một hơi uống hết, lại cầm bình rượu rót tiếp.

Hắn đã không biết mình đã uống bao nhiêu chén như vậy mà người đối diện vẫn ngồi đó im lặng như tượng đá không có tiếng động,thậm chí không có hơi thở. Nhưng người đó không chết nếu thật sự đã chết thì cũng không cần phiền phức dùng xích sắt khóa lại.

Cuối cùng Diệp Sơ Hàn đặt chén rượu xuống, hắn cúi mắt không nhìn người đối diện chỉ khẽ nhắm mắt lại.“Năm đó các ngươi liều mạng tranh đoạt tứ đại chí bảo thiên hạ. Đến hôm nay tất cả đều nằm trong tay ta.Chỉ còn lại Cửu Vương Ngọc Quyết của Mộ Dung gia Giang Nam.”

“……”

Diệp Sơ Hàn mở mắt, trong đôi mắt hắn một tia hận ý trong chớp mắt sáng lên như yêu mị, “Thì ra các ngươi chính vì tranh đoạt những thứ này, để mặc ta và nàng chịu đủ mọi tra tấn, thậm chí hận không thể để chúng ta chết ở đại mạc, chỉ vì bốn món đồ này ——!!”
Dù cho trong khoảnh khắc cơn phẫn nộ của hắn cháy rực bức người!

 Nhưng người ngồi đối diện vẫn bình tĩnh như cũ, hai mắt nhắm lại, như tượng đá.
Ánh mắt phẫn nộ của Diệp Sơ Hàn dần biến thành sững sờ, hắn không nói một lời quay đầu đi, lại cầm bình rượu, rót đầy một chén, ngẩng đầu uống cạn. Cả đời này của hắn, có lẽ sẽ không còn người nào có thể cùng hắn đối ẩm nữa!

“Rượu ngon như vậy, cảnh đêm như vậy, thật đáng tiếc…”
Chỉ có Diệp Sơ Hàn hơi say khoác áo hồ cừu trắng, đẩy cửa đá bước ra, ngẩng đầu nhìn vầng trăng tròn lạnh lẽo trên trời, trong đôi mắt dài hẹp của hắn hiện lên một nụ cười cô tịch thê lương.
“Xem ra đời này giữa ngươi và ta… cũng không còn lúc nào đối nguyệt tiểu ẩm nữa rồi.”
Nhưng Diệp Sơ Hàn cuối cùng vẫn không quay đầu nhìn người kia lần nữa, hắn đóng cửa đá lại, quay người rời đi, bóng áo tuyết trắng hòa vào màn đêm mênh mang, dần dần xa khuất…

Trong nhà đá.
Ngọn bấc đèn cuối cùng ánh lửa yếu dần rồi lặng lẽ tắt đi, chỉ còn lại một sợi khói xanh chậm rãi bay lên.
Người bị xích sắt khóa chặt kia vẫn im lặng không một tiếng động, như đã chết.
Trên mặt bàn, chén ngọc đựng rượu ngon thơm nồng, dưới ánh trăng chiếu qua cửa sổ, sắc rượu trong nhẹ, tựa như giọt sương ban mai.

Khi Diệp Sơ Hàn bước ra khỏi Tây Uyển, hắn nhìn thấy Mị Cơ đang quỳ bên cạnh run rẩy.
Hắn dừng lại.
Mị Cơ ngẩng đầu, trên gương mặt xinh đẹp đầy vết nước mắt, giọng run run, “Mị Cơ biết tội rồi, Mị Cơ không nên tự tiện xông vào cấm địa, xin môn chủ trách phạt.”
Nàng giống như một con thỏ bị kinh hãi.
Thân thể Diệp Sơ Hàn hơi lảo đảo, gió lạnh thổi tới, hắn dường như thật sự say rồi, hắn cười, đưa tay đỡ thân thể run rẩy của Mị Cơ đứng dậy, rồi hơi yếu ớt dựa vào người nàng.
“Mị Cơ…” khóe môi hắn mang nụ cười mê hoặc, nhưng giọng nói lại khàn khàn trầm thấp, “May mà ngươi vẫn còn ở đây, ngươi vẫn còn ở đây… Mị Cơ… Mị Cơ của ta…”
Mị Cơ ngẩn ra, Diệp Sơ Hàn vậy mà thân mật với nàng như vậy.

Trong số các thị thiếp của Diệp Sơ Hàn, Mị Cơ vốn đã là người được sủng ái nhất, nhưng Diệp Sơ Hàn chưa từng dịu dàng ỷ lại nàng như thế.
Chẳng lẽ hắn rốt cuộc cũng có tình với nàng?!!
Mị Cơ lập tức mỉm cười quyến rũ, nàng vòng tay mềm mại ôm lấy eo Diệp Sơ Hàn, ánh mắt long lanh như nước, “Mị Cơ đưa chủ nhân về Đông Uyển nghỉ ngơi.”
Diệp Sơ Hàn cười lớn.
Mị Cơ dìu bước chân hơi loạng choạng của Diệp Sơ Hàn đi về phía Đông Uyển, mái tóc đen của Diệp Sơ Hàn buông nghiêng, càng làm nổi bật gương mặt trắng như ngọc, tuấn mỹ vô song.

Diệp Sơ Hàn bỗng dừng bước.
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt chăm chú nhìn về một hướng, trong đôi mắt dài hẹp vẻ mơ hồ say rượu dần biến mất, thay vào đó là sự sắc bén như lưỡi dao.
Mị Cơ nghi hoặc ngẩng đầu, khẽ gọi, “Chủ nhân…”

Cửa ra của Hoa Cốc.
Một cây mai, dưới gốc mai cánh hoa rơi như tuyết, hương thơm thanh khiết.
Dưới cây mai là hai bóng người.
Liên Hoa một thân bạch y bay theo gió, dải lụa trong tay nàng như chuỗi bạc sáng rực dưới ánh trăng, bên cạnh nàng Trạm Vũ cầm Thanh Minh kiếm, kiếm pháp như gió, trên gương mặt tuấn tú của hắn lại có một tia ôn hòa hiếm thấy.
Diệp Sơ Hàn đột nhiên đẩy Mị Cơ ra.
Hắn đứng đó, áo hồ cừu trắng bay theo gió, nhìn hai người ở xa, đôi mắt dài hẹp lặng lẽ nheo lại, trong đó lộ ra ánh sáng lạnh như kim châm.

Hoa như tuyết, bay lả tả khắp nơi.
Chỉ thấy Trạm Vũ cùng Liên Hoa qua chiêu phá chiêu, trong chớp mắt đã quá trăm chiêu, thân hình hai người biến ảo giữa không trung, tựa như du long kinh phượng, tư thế tuyệt mỹ vô cùng, phương vị ra chiêu cùng lực đạo nắm giữ chuẩn xác đến từng phân hào, nếu trong lòng không có ngàn vạn phần ăn ý, khi phá giải tuyệt đối sẽ không thể kín kẽ từng mối như vậy, cùng tiến cùng lui.
Dưới cây mai.
Bỗng một bóng trắng lóe qua, xông thẳng vào giữa Trạm Vũ và Liên Hoa, Trạm Vũ chỉ cảm thấy chưởng phong sắc bén lướt qua bên má mình, ánh mắt hắn trong nháy mắt trở nên lạnh lẽo, Thanh Minh kiếm một tiếng ngân dài, đã quét ngang mà ra.
Bóng trắng kia lại dễ dàng tránh được một kích của Thanh Minh kiếm, giữa không trung khẽ xoay người, chỉ nghe cây mai vang lên một trận xào xạc, bóng người ấy đã hạ xuống dưới gốc mai.
Đợi nhìn rõ người đến, ánh mắt Trạm Vũ khẽ động, nhanh chóng thu kiếm rồi quỳ một gối xuống, giọng trầm ổn như trước, “Môn chủ.”
Diệp Sơ Hàn một thân tuyết cừu, ung dung đứng dưới gốc mai, trong tay vân vê một cành mai vừa bẻ xuống, nơi khóe môi là một ý cười.
“Đêm thanh như thế, trăng sáng treo cao, giai nhân bên cạnh, Trạm đường chủ thật có nhã hứng a.”
Trạm Vũ dung mạo bình tĩnh, không chút gợn sóng, “Trạm Vũ không dám.”
Liên Hoa lặng lẽ đứng đó.

 “Có gì mà không dám…”
Diệp Sơ Hàn vân vê cành mai kia, cười mà như không cười, dường như hắn vẫn chưa tỉnh rượu, trong đôi mắt vốn sáng như gương lại là một mảnh mơ hồ mê mang, như làn sương trắng phiêu miểu như mây sa.
“Chỉ là lúc này trời đã khuya, đợi ngày khác đạp tuyết tìm mai, lại tụ họp, thế nào?”
Ngữ khí của hắn thoải mái vô cùng.
Trạm Vũ lưng thẳng tắp, thần sắc không đổi, “Vâng, thuộc hạ xin cáo lui.”

Dưới cây mai, Diệp Sơ Hàn nhìn theo bóng lưng Trạm Vũ rời đi từ xa, khẽ cười nhạt, “Trạm đường chủ tuổi trẻ tài cao, danh động thiên hạ, ta vì hai người các ngươi tác thành chuyện tốt, thế nào?”
Ý tứ trong lời hắn, lại là muốn đem Liên Hoa gả cho Trạm Vũ.
Liên Hoa khựng lại một chút, nàng nhìn Diệp Sơ Hàn đang mỉm cười, gợn sóng trong đôi mắt nàng lặng lẽ đông cứng lại, “Môn chủ nói lời say? Hay là lời thật lòng?”
Gương mặt nàng lạnh như băng.
Trong lòng Diệp Sơ Hàn bất giác nhẹ đi một chút, nơi khóe mắt hắn mang ý cười, đưa cành mai tới trước mắt nàng, “Đương nhiên là lời say, đem nàng gả cho Trạm Vũ, ta sao nỡ chứ.”
Liên Hoa nhận lấy cành mai.
Diệp Sơ Hàn nắm lấy ngón tay nàng, chút hơi lạnh nơi tay nàng truyền tới lòng bàn tay hắn, hắn khẽ thở dài, “Thì ra ba năm thời gian, ta vẫn không thể làm ấm tay nàng.”
Liên Hoa khẽ nói: “Liên Hoa trời sinh sợ lạnh.”
Diệp Sơ Hàn cười khẽ, “Ta vốn tưởng nàng là đóa tuyết liên không tì vết trên Thiên Sơn này, nào ngờ nàng lại là đóa thủy liên trong mưa khói Giang Nam, mọc từ bùn mà không nhiễm.”
Hắn nắm tay nàng, bước về phía trong Hoa Cốc.
Bên cạnh hồ suối nước nóng mây trắng lượn quanh, ấm áp như xuân, đủ loại kỳ hoa tranh nhau nở rộ, nhưng lại không có Giang Nam liên hoa, Thiên Sơn Tây Vực lạnh giá này, cho dù có suối nóng tuôn trào, cuối cùng cũng không phải nơi Giang Nam liên sinh trưởng.

“Ta sẽ ở đây…” Diệp Sơ Hàn một tay nắm tay Liên Hoa, ngón tay thon dài chỉ về phía hồ nước nhỏ bên cạnh suối nóng kia, “Trong hồ nước này, vì nàng mà trồng đầy Giang Nam liên hoa.”
Liên Hoa nắm cành mai, đáp lời, “Giang Nam liên hoa, sẽ không nở trên Thiên Sơn Tây Vực.”
Trong nụ cười của Diệp Sơ Hàn mang theo vẻ kiêu ngạo coi thường thiên hạ, “Trên đời này, há có chuyện ta Thiên Sơn Tuyết Môn Diệp Sơ Hàn làm không được.”
Ánh mắt Liên Hoa nhìn về hồ nước tĩnh lặng kia, “Môn chủ hà tất phải cưỡng cầu?”
Diệp Sơ Hàn cười nhạt không tiếng, “Lời nàng nói thật oan cho ta, nếu ta thật sự cưỡng cầu nàng, thì đâu cần mở miệng bảo nàng chờ hồ nước này nở đầy liên hoa.”

Trong lòng trong khoảnh khắc đã hiểu rõ.
Ngón tay Liên Hoa khẽ run.
Diệp Sơ Hàn lại siết chặt tay nàng, trong mắt vẫn là ý cười kiêu ngạo nắm chắc tất cả, ngữ điệu lại đặc biệt dịu dàng.
“Đợi đến ngày hồ nước này liên hoa nở rộ, nàng có nguyện ý giống như nữ tử bình thường nhất trên thế gian này, phượng quan khăn hỷ, che khăn xuất giá, trong động phòng ánh nến đỏ lay động, dịu dàng hạnh phúc chờ người trong lòng trở về không?”
Hắn mỉm cười, phác họa ra một bức tranh đẹp đẽ như thế.

Bên hồ suối nước nóng.
Một hồi tĩnh lặng kéo dài.
Liên Hoa bỗng khẽ nói: “Môn chủ còn nhớ một câu nói không?”
Diệp Sơ Hàn mỉm cười, “Câu gì? Chỉ cần là lời nàng từng nói, ta nghĩ ta nhất định đều nhớ.”

Liên Hoa chăm chú nhìn hắn, trong đôi mắt trong như nước dường như chứa đựng ngàn lời vạn ý, cuối cùng lại chỉ hóa thành một câu, “Bên nhau đến bạc đầu, vĩnh viễn không rời…”

 “Nàng muốn cùng ta lập lời thề như vậy sao?”
Diệp Sơ Hàn lại ngoài dự liệu mỉm cười, trên gương mặt tuấn mỹ có biểu tình ấm áp như gió xuân, hắn giơ bàn tay mình lên, làm ra dáng lập thề.
“Liên Hoa, chúng ta có thể vỗ tay ba cái làm thề, bên nhau đến bạc đầu, vĩnh viễn không…”
Lời của Diệp Sơ Hàn còn chưa nói hết.
Thân thể Liên Hoa lại cứng lại, bỗng nhiên hạ mắt xuống, che giấu sự thất vọng và đau lòng thoáng qua trong mắt, từ tay Diệp Sơ Hàn chậm rãi rút ra bàn tay nhỏ hơi lạnh của mình, lặng lẽ nhìn hồ nước phẳng lặng kia.
“Cả đời Liên Hoa, e rằng đều không có phúc khí như vậy.”
Trong mắt Diệp Sơ Hàn, một tia sáng phức tạp khác thường thoáng lóe qua, tia sáng đó lóe rất nhanh, nhanh đến mức chưa kịp bắt lấy đã biến mất không dấu vết.
Diệp Sơ Hàn của Thiên Sơn Tuyết Môn, mãi mãi mỉm cười như gió xuân, Diệp Sơ Hàn không lộ thanh sắc, lại sao có thể không kìm nổi cơn giận thoáng qua trong lòng!

“Xem ra ta say rồi, ta thật sự say rồi…”
Hắn cười khẽ, lẩm bẩm một mình, thân thể lại bắt đầu khẽ lay động, áo hồ cừu trắng lay theo gió đêm, trong đôi mắt dài hẹp ẩn chứa vô số phong tình mê hoặc mơ hồ.
Liên Hoa nói: “Ta đi gọi Mị Cơ đến hầu hạ môn chủ.”
Diệp Sơ Hàn dựa vào người nàng, trên mặt đất đầy hoa rơi, bóng dáng cao dài của hắn đã phủ lên thân hình thướt tha của nàng, hắn khẽ nhắm mắt, hơi thở thở ra mang theo mùi rượu nhàn nhạt.
“Nàng đỡ ta về.”

Diệp Sơ Hàn ở Đông Uyển.
Đông Uyển hoa rơi đầy đất, hơi ấm suối nóng lan tỏa, trong phòng rộng lớn, mấy tầng giá sách, mà ở cuối giá sách, trên nhuyễn tháp, trải chính là gấm mây xa hoa nhất.
Diệp Sơ Hàn một thân hồ cừu trắng như tuyết, mềm mại ngã xuống nhuyễn tháp, hắn nhắm mắt lại, nhưng vẫn nắm tay Liên Hoa không buông, Liên Hoa bình tĩnh rút tay mình ra khỏi tay hắn.
Khóe môi mỏng của Diệp Sơ Hàn bỗng thoáng qua một nụ cười dịu nhẹ.
Bàn tay hắn thuận thế kéo một cái, đã kéo Liên Hoa đang đứng bên cạnh lên nhuyễn tháp, trong khoảnh khắc nàng ngã vào lòng hắn, hồ cừu tuyết trắng như mây phủ xuống, đem hắn và nàng quấn chặt vào nhau.
Trong lòng Liên Hoa căng thẳng, chỉ cảm thấy mình đã bị Diệp Sơ Hàn ôm vào lòng, hai má nàng trong nháy mắt nóng bừng như lửa.
Nàng giãy một cái, lại không giãy ra.

“Không cần sợ, ta sẽ không làm gì… không làm gì cả…” hắn cười khẽ, chỉ vươn tay ôm chặt nàng vào lòng, không buông chút nào.
“Ta tưởng nàng là một khối băng, lại không ngờ khi ôm nàng, sẽ ấm như vậy…”
Liên Hoa cứng đờ nằm đó.
Đầu nàng tựa vào ngực hắn, vậy mà có thể nghe rõ ràng tiếng tim hắn đập, từng nhịp nối tiếp từng nhịp, tiết tấu lại càng lúc càng nhanh…
Nhưng tiếng tim như vậy, lại rất ấm.
Trong hồ cừu trắng, nhiệt độ của hai người lặng lẽ lan tỏa, Diệp Sơ Hàn nhắm mắt, dung mạo tuyệt mỹ lộ ra một nét âm nhu kiên cường.
“Nàng nhất định biết… người trong giang hồ… đều nói ta giết cha giết đệ… ta Diệp Sơ Hàn chính là tội nhân lớn nhất thiên hạ… nàng vậy mà còn dám ở bên cạnh ta…”
Hắn ôm Liên Hoa, giọng nói dần dần thấp xuống, mang theo sự mơ hồ như trong mộng, “Liên Hoa, nàng rốt cuộc vì sao mà đến… vì sao… xuất hiện trước mặt ta…”
Liên Hoa từ đầu đến cuối không động.
Thời gian từng chút trôi qua, hơi thở Diệp Sơ Hàn dần trầm xuống, vậy mà ôm nàng, mơ hồ ngủ thiếp đi.

Liên Hoa khẽ nghiêng đầu, ánh mắt trong vắt nhìn Diệp Sơ Hàn đang ngủ.
Nàng chăm chú nhìn gương mặt tuấn mỹ của hắn, ánh mắt nàng trong suốt long lanh, tựa như một giấc mộng dài vĩnh hằng, nhìn hắn, nàng bỗng khẽ nói:
“Chẳng lẽ chàng thật sự không biết… ta vì sao mà đến sao?”
Chàng sao có thể không biết…
Chẳng lẽ…
Chàng thật sự đều đã quên rồi…

Ngoài cửa sổ, bầu trời đêm sâu thẳm, ánh trăng như nước, hoa cỏ sum suê, khắp cốc tràn đầy hương thơm say lòng, tiếng nước chảy róc rách kéo dài không dứt, hoa rơi như mưa phủ kín mặt đất.
Liên Hoa khẽ nhắm mắt.
Trong đầu nàng, trong nháy mắt hiện ra vô số cảnh tượng…
……
……
Ngoại ô Giang Nam, ao sen hoang dã…
Những đóa sen nở rộ…
Lá sen xanh biếc, trên lá có những giọt nước long lanh, dưới lá sen, một hồ nước… sắc máu…
Một bé gái toàn thân đẫm máu, run rẩy ôm thi thể mẫu thân, nước mắt đầy mặt, kinh hoàng nhìn cỗ kiệu tôn quý trước mắt.
Rèm kiệu vén lên, thiếu niên công tử ngồi trong kiệu một thân áo trắng như sương, trong đôi mắt dịu dàng như nước có sự đồng tình và thương tiếc sâu sắc, hắn nhìn bé gái đang khóc, dịu giọng nói: “Đã không sao rồi, đừng khóc.”

Hắn cứu mạng nàng.
Hắn chôn cất mẫu thân đã chết của nàng, không để thi thể mẫu thân phơi nơi hoang dã. Mưa khói Giang Nam mơ hồ dịu nhẹ, trước mộ bia của mẫu thân, bạch y của thiếu niên công tử không nhiễm một hạt bụi, hắn nhìn bé gái co ro run rẩy, ôn văn nho nhã, cao quý rực rỡ.
“Nếu nàng cô khổ không nơi nương tựa, ta có thể đưa nàng về Thiên Sơn Tuyết Môn, ta sẽ chăm sóc nàng thật tốt, chỉ cần có ta ở đây, trên đời này sẽ không còn ai ức h**p nàng nữa.”
……
……
Ngoài cửa sổ, vẫn là tiếng nước chảy róc rách.
Đêm đã rất sâu.
Liên Hoa nhắm mắt, hơi thở nàng đều đặn yên tĩnh, tựa như đã chìm vào mộng.
Dưới lớp tuyết cừu ấm áp, họ ôm nhau mà ngủ, cuối cùng cũng có thể sưởi ấm lẫn nhau, ngoài cửa sổ, hoa rơi hết sạch, sương khói phủ lầu gác, tiếng canh đêm từng hồi…
Đêm ấy, vậy mà một đêm không lạnh…