0 giờ.
Giờ Tý.
Thời điểm âm khí nặng nhất trong ngày.
Tôi bật đèn bàn, ngồi xuống trước chiếc bàn gỗ cũ, ánh sáng vàng nhạt rọi lên bề mặt lồi lõm vì thời gian. Sau lưng tôi, bát quái bằng đồng khẽ rung, phát ra một tiếng rất nhỏ như kim loại chạm gió.
Tôi mở máy tính, đăng nhập tài khoản livestream.
Tên phòng hiện lên:
Âm Dương Trực Phòng – chỉ xem mệnh, không xem người tốt.
Không nhạc nền, không filter, không hiệu ứng.
Tôi nhìn thẳng camera, nói một câu rất đơn giản:
“Chào buổi tối.”
Ba phút trôi qua.
Không một ai vào.
Tôi nhấc chén trà, lẩm bẩm:
“Xem ra hôm nay lại là một đêm yên tĩnh…”
Chưa dứt lời, góc màn hình nhảy lên một cái.
1 người đang xem.
ID: Người đã c.h.ế.t
Tôi đặt mạnh chén trà xuống bàn.
“…Cái tên này thật không kiêng kỵ.”
Phòng chat xuất hiện dòng chữ:
“Chủ phòng, cô nhìn thấy tôi không?”
Tôi nhìn thẳng vào màn hình:
“Tôi thấy. Nhưng người c.h.ế.t thì không nên xuất hiện ở đây.”
Vài khán giả lác đác khác bắt đầu vào phòng.
“Ha ha, ID ghê vậy.”
“Giả ma giả quỷ à?”
“Chủ phòng này bán gì vậy?”
Tôi không để ý, chỉ hỏi tiếp:
“Cậu c.h.ế.t bao lâu rồi?”
“Ba ngày.”
“Nguyên nhân?”
“Bị treo cổ trong ký túc xá.”
Một người xem gửi bình luận:
“Ba ngày trước trường tôi có vụ treo cổ thật đó!”
“Đông khu phòng 404!”
Tôi hạ giọng:
“Phòng 404?”
“Đúng.”
Tôi nheo mắt:
“Vậy thì không phải tự sát.”
Cư dân mạng xôn xao:
“Không phải tự sát là sao?”
“Chủ phòng biết gì à?”
“Nói nghe coi!”
Tôi hỏi thẳng:
“Lúc c.h.ế.t, cậu có một mình không?”
“Không.”
“Ai ở đó?”
“…bạn cùng phòng.”
Tôi gõ nhẹ lên bàn:
“Vậy cậu bị g.i.ế.c rồi.”
Một khán giả bật cười:
“Kịch bản ghê vậy?”
“Chủ phòng nói như phim.”
Tôi nhìn thẳng camera:
“Người c.h.ế.t không cần diễn kịch.”
Tôi tiếp tục hỏi:
“Cậu còn nhớ cảm giác lúc đó không?”
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
“Có.”
“Tôi bị ai đó kéo từ phía sau.”
“Không thở được.”
Không khí phòng livestream đột nhiên yên tĩnh.
Một lúc sau có người nhắn:
“Nếu là thật thì… hơi rợn đó.”
“Chủ phòng, cô có giúp được không?”
Tôi đáp ngay:
“Giúp được. Nhưng cậu phải rời khỏi đây ngay sau khi xong việc.”
“Vì sao?”
“Vì cậu không còn thuộc về nhân gian.”
“Nếu ở lại quá lâu, cậu sẽ biến thành thứ mà chính cậu cũng ghét.”
Cậu ta im lặng vài giây.
“Được.”
Tôi hỏi tiếp:
“Cậu muốn gì?”
“Tôi muốn biết ai g.i.ế.c tôi.”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Cậu muốn được minh oan.”
“…Phải.”
Một cư dân mạng hỏi:
“Chủ phòng định làm sao?”
Tôi nhìn camera, nói chậm rãi:
“Tôi sẽ giúp cậu ta mở lại hiện trường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cả phòng sôi lên:
“Trời ơi, livestream phá án à?”
“Cái này kích thích nè!”
“Có thật không vậy?”
Tôi không để ý họ.
Tôi quay lại phía “Người đã c.h.ế.t”:
“Lúc c.h.ế.t, cậu có thấy gì đặc biệt không?”
“Tôi thấy một chiếc đồng hồ dừng ở 1 giờ 17 phút.”
Tôi khựng lại.
“…Không phải lúc đó cậu c.h.ế.t sao?”
“Không.”
“Vậy thì…”
Tôi hạ giọng:
“Cậu c.h.ế.t sớm hơn thời gian được ghi nhận.”
Phòng chat nổ ra:
“Có nghĩa là hiện trường bị làm giả?”
“Có người sửa lại thời gian?”
Tôi gật đầu:
“Đúng.”
Tôi đứng dậy, lấy giấy vàng ra bàn.
Một khán giả nhắn:
“Chủ phòng chuẩn bị làm gì vậy?”
“Lập phù truy hồn.”
“Nếu còn oan khí, tôi có thể dẫn cậu ta quay lại nơi c.h.ế.t.”
Một người khác hoảng hốt:
“Đừng làm mấy cái đó chứ!”
“Nghe ghê quá!”
Tôi nhìn thẳng camera:
“Nếu sợ, các người có thể rời đi.”
“Nhưng người c.h.ế.t… thì không.”
Tôi cầm b.út chu sa, vẽ từng nét phù đỏ sẫm.
“Cảm ơn.” – Người đã c.h.ế.t nhắn.
Tôi đáp:
“Đừng cảm ơn vội.”
“Còn phải xem… sự thật có chịu xuất hiện hay không.”
Đúng lúc ấy, đèn trong phòng tôi chớp nhẹ một cái.
Bát quái đồng rung lên.
Một cơn gió lạnh quét qua.
Cư dân mạng bắt đầu loạn lên:
“Đèn kìa!”
“Không phải hiệu ứng chứ?”
“Tôi bắt đầu thấy sợ rồi đó…”
Tôi nhìn thẳng vào màn hình:
“Âm Dương Trực Phòng từ hôm nay chính thức mở cửa.”
“Nếu không đủ gan…”
“Đừng bước vào.”
Danh sách người xem không ngừng tăng.
Còn tôi biết — những thứ tìm đến đây… sẽ không chỉ là người sống.
Phòng livestream của tôi sau mười phút đã tăng lên hơn ba trăm người xem.
Tôi nhìn con số không ngừng nhảy lên ở góc màn hình, khẽ cười:
“Xem ra chuyện người c.h.ế.t… lúc nào cũng thu hút hơn chuyện người sống.”
Một khán giả lập tức nhắn:
“Chủ phòng, thật sự có oan hồn à?”
“Cô không sợ bị phong sát à?”
“Vụ phòng 404 kia rốt cuộc là sao?”
Tôi không trả lời ngay, chỉ xoay chuỗi hạt trong tay, hỏi vào màn hình:
“Người đã c.h.ế.t, cậu còn ở đó không?”
Một giây sau, dòng chữ quen thuộc xuất hiện:
“Tôi ở đây.”
Không khí phòng livestream bỗng trầm xuống.
Tôi gật đầu:
“Được, vậy chúng ta nói rõ ràng một chút.”
Tôi nhìn thẳng camera:
“Vụ treo cổ ở phòng 404, mọi người đều nghĩ là tự sát. Nhưng người c.h.ế.t không nghĩ vậy.”
Cư dân mạng bắt đầu xôn xao:
“Chủ phòng có bằng chứng không?”
“Không thể chỉ dựa vào lời hồn ma được chứ?”
Tôi bình tĩnh nói:
“Cho nên… tôi mới cần manh mối.”
Tôi quay sang hỏi:
“Người đã c.h.ế.t, lúc cậu tỉnh lại lần cuối, cậu thấy ai?”
“…Tôi thấy bạn cùng phòng.”
“Cụ thể?”
“Hắn đứng bên cửa, không nói gì.”
Một khán giả bật cười:
“Đứng đó thì liên quan gì?”
Tôi lắc đầu:
“Có liên quan. Rất lớn.”
Tôi tiếp tục:
“Nếu là tự sát, bạn cùng phòng sẽ không có lý do ở đó.”
“Nếu là tai nạn, càng không thể im lặng.”
“Chỉ khi là hung thủ… mới đứng đó không nói gì.”
Phòng chat yên lặng hẳn.