Một người khác nhắn:
“Nhưng cảnh sát đâu có kết luận như vậy?”
Tôi đáp:
“Bởi vì hiện trường bị dàn dựng lại.”
Tôi nhìn sang “Người đã c.h.ế.t”:
“Cậu nói lúc c.h.ế.t nhìn thấy một chiếc đồng hồ dừng ở 1 giờ 17 phút.”
“Đúng.”
“Nhưng theo tin tức công bố, cậu c.h.ế.t lúc 2 giờ 40 phút.”
Tôi gõ nhẹ lên bàn:
“Vậy là có hơn một tiếng… bị ai đó ‘giữ lại’.”
Cư dân mạng bùng nổ:
“Giữ lại để làm gì?”
“Xóa dấu vết?”
“Hay chờ người khác tới?”
Tôi nheo mắt:
“Để khiến cái c.h.ế.t trông giống tự sát hơn.”
Một luồng gió lạnh chợt lướt qua cổ tôi.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
Tôi nhìn vào góc tối phía sau camera.
“Người đã c.h.ế.t, cậu có oán khí.”
“Nếu không trấn lại, cậu không thể rời khỏi phòng 404.”
“Tôi không muốn ở đó.”
“Vậy cậu phải cho tôi xem lại hiện trường.”
Phòng chat nổ ra:
“Chủ phòng định làm gì?”
“Không phải muốn gọi hồn chứ?”
“Ghê vậy!”
Tôi đáp:
“Không phải gọi hồn.”
“Là dẫn hồn quay về nơi c.h.ế.t.”
Tôi lấy ra một lá phù, dán lên mặt bàn.
“Nhưng chỉ trong mười phút.”
“Sau đó, cậu phải rời đi.”
“Được.”
Tôi nhắm mắt, đặt hai ngón tay lên lá phù.
Miệng khẽ niệm:
“Dĩ âm vi dẫn, dĩ khí vi lộ,
oan hồn quy vị, hiện!”
Đèn trong phòng chợt tối đi một chút.
Cư dân mạng nhốn nháo:
“Đèn kìa!”
“Không phải do hiệu ứng chứ?”
“Tôi bắt đầu thấy lạnh rồi!”
Tôi mở mắt.
Trên màn hình, góc trái bỗng hiện lên một hình ảnh mờ mờ.
Một căn phòng ký túc xá.
Bốn chiếc giường tầng.
Một sợi dây treo lủng lẳng trên xà nhà.
Tôi nghe thấy tiếng hít thở nặng nề.
“Người đã c.h.ế.t,” tôi nói khẽ,
“cậu đang ở đâu?”
“…Dưới sợi dây.”
Tôi nhìn kỹ hình ảnh mờ kia.
“Không phải.”
Tôi lắc đầu.
“Cậu đang đứng ở cửa.”
“…”
Tôi quay sang phòng chat:
“Các người thấy không?”
“Nếu là người treo cổ, linh hồn sẽ bị kéo lên cao.”
“Nhưng cậu ta lại đứng dưới đất.”
Một khán giả run run nhắn:
“Vậy nghĩa là…”
Tôi đáp:
“Cậu ta bị g.i.ế.c trước.”
“Sau đó mới bị treo lên.”
Không khí đông cứng.
Tôi tiếp tục:
“Người đã c.h.ế.t, cậu có nhớ bị ai chạm vào cổ không?”
“…Có.”
“Có người từ phía sau ghì c.h.ặ.t tôi.”
“Dùng tay?”
“…Không.”
“Là dây.”
Tôi khẽ hít sâu.
“Vậy thì hung thủ đã dùng dây siết cổ cậu từ phía sau, đến khi cậu ngạt thở.”
“Sau đó mới treo cậu lên xà nhà, tạo hiện trường giả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cư dân mạng bùng nổ:
“Trời ơi…”
“Cái này còn kinh hơn phim!”
“Chủ phòng thật sự đang phá án đó!”
Tôi nhìn lại hình ảnh phòng 404, ánh mắt dừng ở một góc rất nhỏ.
“Cậu thấy cái ghế đó không?”
“Ghế bị lệch vị trí.”
“…”
“Vì hung thủ đã kéo nó ra, để cậu không thể tự trèo lên.”
“Tự sát… sẽ không cần làm vậy.”
Một người nhắn:
“Vậy hung thủ là ai?”
Tôi lắc đầu:
“Chưa đủ manh mối.”
“Nhưng ta biết… hắn là người duy nhất ở lại phòng đêm đó.”
Tôi nhìn “Người đã c.h.ế.t”:
“Cậu muốn ta tiếp tục không?”
“Muốn.”
“Vậy thì,” tôi nói chậm rãi,
“từ ngày mai… tôi sẽ bắt đầu từ người sống.”
“Bởi vì đôi khi…” tôi nhìn thẳng camera,
“người sống… mới là thứ đáng sợ hơn ma.”
Hình ảnh phòng 404 mờ dần.
Đèn trong phòng tôi sáng trở lại.
Phòng chat vẫn chưa hoàn hồn.
Còn tôi biết — cuộc chơi này… mới chỉ bắt đầu.
Sau khi hình ảnh phòng 404 biến mất khỏi màn hình, phòng livestream của tôi vẫn chưa kịp yên tĩnh trở lại.
Hơn một nghìn người xem chen chúc trong căn phòng ảo nhỏ bé, nhưng tôi lại cảm thấy lạnh lẽo hơn bao giờ hết.
Tôi tắt chức năng bình luận, chỉ để lại màn hình và chính mình.
Không phải vì tôi sợ lời bàn tán.
Mà vì từ giờ trở đi, thứ tôi sắp đối mặt… không còn là linh hồn.
Mà là người sống.
Tôi hạ giọng, nói với khoảng không trước mặt:
“Người đã c.h.ế.t, cậu hãy tạm thời rời khỏi phòng livestream.”
Một lát sau, khí lạnh quanh màn hình nhạt dần, không gian trở lại trạng thái bình thường.
Tôi dựa lưng vào ghế, nhắm mắt vài giây.
Sư phụ từng nói với tôi:
Muốn phá một vụ án có oan khí, trước tiên phải cắt liên hệ giữa âm và dương, nếu không, người sống sẽ bị oán niệm che mắt.
Tôi mở mắt, bật máy tính bảng, truy cập trang tin tức địa phương.
Dòng tít vẫn còn treo trên trang chủ:
“Sinh viên năm hai treo cổ trong ký túc xá, cảnh sát kết luận tự sát.”
Tôi khẽ cười lạnh.
Nếu là tự sát, thì vì sao cả phòng ký túc xá hôm đó… chỉ có một người ở lại?
Tôi gõ nhẹ ngón tay lên bàn, đọc lại hồ sơ nạn nhân.
Tên: Lý Dịch.
Tuổi: 19.
Khoa: Khoa học máy tính.
Bạn cùng phòng: Trần Hạo, Triệu Tường, Chu Ninh.
Ba cái tên.
Ba người sống sót.
Và một người c.h.ế.t.
Tôi nhắm mắt, nhớ lại hình ảnh mờ mờ trong lúc dẫn hồn.
Cửa phòng 404 khép hờ.
Một bóng người đứng ở đó.
Không tiến vào, cũng không rời đi.
Chỉ đứng nhìn.
“Người đó… đang do dự,” tôi lẩm bẩm.
“Do dự giữa cứu người và g.i.ế.c người.”
Tôi cầm điện thoại, gọi cho một người.
Lâm Trình – cảnh sát hình sự, cũng là người duy nhất trong đồn tin vào những thứ tôi làm.
Chuông reo ba tiếng thì có người bắt máy.
“Tô Mộc Hàn?”
Giọng anh ta có chút ngạc nhiên.
“Giờ này gọi tôi, chắc không phải hỏi thăm sức khỏe đâu nhỉ?”
“Anh còn nhớ vụ sinh viên treo cổ ở Đông khu không?”
Tôi hỏi thẳng.
Bên kia im lặng hai giây.
“Cô cũng quan tâm vụ đó à?”
Anh ta đáp.
“Đã kết án tự sát rồi.”
“Anh tin à?” tôi hỏi lại.
Lâm Trình cười khẽ:
“Tôi tin báo cáo, nhưng… không tin hoàn toàn.”
Tôi gật đầu.
“Tôi cần hồ sơ bạn cùng phòng của nạn nhân.”
“Đặc biệt là người ở lại ký túc xá đêm đó.”