Phòng livestream Âm Dương

Chương 10: MỒ TẬP THỂ DƯỚI SÂN TRƯỜNG



Tôi luôn cho rằng,

những nơi đông người nhất…

thường là nơi chôn giấu nhiều bí mật nhất.

Trường Trung học số 3 thành phố Nam Giang

là một nơi như vậy.

Một buổi sáng đầu thu,

khi công nhân đang cải tạo sân trường cũ,

máy khoan bất ngờ dừng lại.

Không phải vì hỏng.

Mà vì khoan trúng…

một thứ không nên tồn tại dưới nền bê tông.

Mùi tanh rất nhạt.

Không rõ ràng.

Nhưng đủ khiến người ta buồn nôn.

Người công nhân đầu tiên phát hiện ra nó

đã bỏ việc ngay trong ngày.

Người thứ hai…

phải nhập viện vì nôn mửa liên tục.

Không ai dám đào tiếp.

Và thế là…

tôi được mời tới.

Tôi đứng giữa sân trường.

Học sinh vẫn đi lại xung quanh.

Cười nói.

Chạy nhảy.

Không ai biết rằng,

ngay dưới chân họ…

là một thứ đã chờ rất lâu

để được nhìn thấy ánh sáng.

Tôi quỳ xuống.

Đặt tay lên nền bê tông nứt vỡ.

Không lạnh.

Mà ấm.

Một loại ấm…

chỉ xuất hiện khi bên dưới

đã từng có rất nhiều người.

Rất nhiều.

“Không phải một người,” tôi nói khẽ.

“Không phải hai người.”

“Là rất nhiều.”

Hiệu trưởng đứng cạnh tôi.

Giọng ông khô khốc.

“Cô nói… bên dưới là gì?”

Tôi không trả lời ngay.

Tôi lấy từ túi áo ra một lá phù mỏng.

Đặt lên nền đất.

Gió bỗng ngừng thổi.

Lá phù khẽ rung.

Rồi…

cháy.

Không có lửa.

Chỉ hóa tro.

“Ở đây,” tôi nói chậm rãi,

“là mồ tập thể.”

Không khí xung quanh như bị rút cạn.

Một giáo viên lùi lại một bước.

“Không thể nào,” ông lẩm bẩm.

“Trường này xây từ năm 1998…”

Tôi nhìn ông.

“Vậy trước năm 1998,”

tôi hỏi,

“nơi này là gì?”

Hiệu trưởng im lặng.

Rất lâu.

Rồi nói:

“Là… trại cải tạo cũ.”

Tôi khép mắt.

Câu trả lời đó…

đã đủ.

Tôi đứng dậy, nhìn quanh sân trường.

Trẻ con vẫn cười.

Không khí vẫn trong.

Nhưng tôi nghe thấy…

rất nhiều hơi thở chồng lên nhau.

Rất nhẹ.

Rất xa.

Nhưng chưa từng rời đi.

Buổi tối hôm đó,

tôi mở livestream ngay tại sân trường.

Không phải để thu hút người xem.

Mà để…

ghi lại những gì không thể bị quên.

“Tôi đang đứng ở sân trường Trung học số 3,”

tôi nói chậm rãi.

“Bên dưới lớp bê tông này…

là một mồ tập thể.”

“Những người c.h.ế.t ở đây,”

tôi dừng một nhịp,

“chưa từng được gọi tên.”

Không có gió.

Không có mưa.

Nhưng trong ống kính…

ánh đèn bỗng mờ đi một chút.

Một học sinh đứng phía sau tôi.

Cậu ta không nhìn tôi.

Mà nhìn…

mặt đất.

“Chủ phòng,” cậu ta hỏi nhỏ,

“cô có nghe thấy không?”

“Nghe thấy gì?”

“Tiếng gọi tên.”

Tôi quay lại.

Không có ai.

Chỉ có một vệt nước rất mỏng

trên mặt bê tông khô.

Giống như…

nước mắt.

Tôi cúi xuống.

Đặt tay lên đó.

Trong đầu tôi,

bỗng vang lên rất nhiều giọng nói.

Không rõ ràng.

Không cụ thể.

Chỉ là…

những tiếng thì thầm chồng chéo.

Như thể có ai đó

đã chờ rất lâu

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

để được nói ra.

Tôi hít sâu.

“Các người,” tôi nói nhỏ,

“ta nghe rồi.”

Đêm đó,

toàn bộ sân trường bị phong tỏa.

Học sinh được cho nghỉ học tạm thời.

Công nhân không dám quay lại.

Chỉ có tôi…

đứng giữa khoảng sân trống.

Nhìn lớp bê tông lạnh lẽo.

Và biết rằng —

nơi này

sắp không còn yên tĩnh nữa.

Bởi vì một khi sự thật

đã bắt đầu trồi lên khỏi mặt đất…

thì những thứ bị chôn vùi

sẽ không bao giờ chịu im lặng.

Có những nơi…

ban ngày thuộc về người sống,

nhưng ban đêm…

lại thuộc về những kẻ chưa từng được rời đi.

Sân trường Trung học số 3

là một nơi như vậy.

Đêm đầu tiên phong tỏa,

tôi ở lại.

Không phải vì tò mò.

Mà vì tôi biết —

một khi sự thật đã bị đào lên,

thì những thứ bị chôn vùi…

sẽ không chịu nằm yên.

Mười hai giờ đúng.

Đèn đường trong sân trường đồng loạt tắt.

Không phải do mất điện.

Mà như thể…

có ai đó không muốn ánh sáng tồn tại.

Tôi đứng giữa sân.

Xung quanh im phăng phắc.

Không tiếng côn trùng.

Không tiếng gió.

Chỉ có một sự yên tĩnh…

dày đặc đến mức khiến tai tôi ù đi.

Tôi bước một bước.

Tiếng giày vang lên.

Rất rõ.

Rõ đến mức…

giống như có rất nhiều bước chân khác

đang đi cùng tôi.

Nhưng tôi quay đầu lại…

không có ai.

Tôi bật đèn pin.

Ánh sáng quét qua sân trường trống rỗng.

Bóng cột đèn kéo dài trên mặt đất,

cong cong, méo mó,

như những cánh tay gầy guộc đang bò ra khỏi nền bê tông.

Tôi tiến về phía khu đất đang đào dở.

Một mùi rất nhạt…

thoang thoảng trong không khí.

Không phải mùi x.á.c c.h.ế.t.

Mà là mùi đất ẩm trộn lẫn kim loại rỉ.

Mùi của quá khứ.

Tôi dừng lại.

Đặt tay lên mặt đất.

Trong khoảnh khắc đó…

âm thanh bỗng ập tới.

Không phải tiếng gào khóc.

Không phải tiếng kêu cứu.

Mà là…

tiếng bước chân hàng loạt.

Rất đều.

Rất chậm.

Như thể có một đội người…

đang bị ép đi.

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.

Tôi nhắm mắt.

Những hình ảnh không thuộc về hiện tại

tràn vào đầu tôi.

Một bức tường cao.

Dây thép gai.

Những bóng người gầy gò

xếp hàng dưới ánh đèn vàng.

Trại cải tạo.

Không có bảng tên.

Không có biển hiệu.

Chỉ có những con số.

Và những con người…

bị xóa tên.

Tôi mở mắt.

Sân trường trước mặt tôi

đã không còn như ban nãy.

Bê tông nứt ra.

Cỏ dại không mọc.

Mà là…

đất đỏ trộn lẫn xương trắng.

Không phải thật.

Nhưng đủ khiến người ta không thể thở.

“Các người,” tôi nói nhỏ,

“đã chờ rất lâu rồi, phải không?”

Không có tiếng trả lời.

Nhưng ở phía xa…

một bóng người xuất hiện.

Rất mờ.

Rất gầy.

Mặc áo xám cũ kỹ.

Không có mặt.

Chỉ có một khoảng tối mơ hồ.

Rồi một bóng khác.

Rồi một nữa.

Rất nhiều.

Họ đứng im.

Không tiến lại.

Không rời đi.

Chỉ đứng đó.

Như đang nhìn tôi.

Hoặc…

nhìn qua tôi.

Nhìn về phía ánh sáng xa xôi

mà họ chưa từng được chạm tới.

Tôi hít sâu.