Phòng livestream Âm Dương

Chương 11: MỒ TẬP THỂ DƯỚI SÂN TRƯỜNG



“Ta không thể đưa các người đi ngay,” tôi nói.

“Nhưng ta có thể…

để các người được gọi tên.”

Ngay khi tôi nói xong câu đó…

đèn pin trong tay tôi tắt phụt.

Xung quanh tối đen.

Trong bóng tối,

tôi nghe thấy tiếng rất nhỏ.

Như có ai đó thì thầm:

“…tên…”

“…tên của chúng ta…”

Tôi rút ra chuỗi hạt đào.

Niệm chú rất khẽ.

Ánh sáng bỗng trở lại.

Nhưng…

sân trường đã thay đổi.

Không còn bóng người.

Không còn đất đỏ.

Không còn xương trắng.

Chỉ còn lại lớp bê tông cũ kỹ

và những vết nứt.

Nhưng tôi biết —

chúng không biến mất.

Chúng chỉ…

rút lại.

Như thủy triều chờ thời điểm dâng lên.

Tôi quay người rời đi.

Trước khi bước khỏi sân,

tôi nghe thấy sau lưng mình

một câu nói rất nhỏ:

“Đừng để chúng ta… bị chôn thêm lần nữa.”

Tôi dừng lại.

Không quay đầu.

“Ta hứa,” tôi nói.

“Lần này…

sẽ không ai được phép lấp các người lại bằng im lặng.”

Tôi bước ra khỏi cổng trường.

Ngoài kia, thành phố vẫn sáng.

Xe cộ chạy.

Người qua lại.

Không ai biết rằng

chỉ cách họ vài bức tường…

có một nơi

không có ban đêm.

Chỉ có quá khứ

đang chờ được gọi tên.

Có những linh hồn không cần được siêu độ ngay.

Thứ chúng cần trước tiên…

là được gọi tên.

Sáng hôm sau, tôi tới phòng lưu trữ hồ sơ cũ của thành phố.

Tòa nhà thấp, tường loang lổ,

mùi giấy ẩm và mực cũ hòa vào nhau,

như thể thời gian đã bị nhốt ở đây rất lâu

mà không ai muốn mở ra.

Người quản lý hồ sơ đưa tôi một chìa khóa.

“Phòng B3,” ông nói.

“Hồ sơ trại cải tạo cũ… không ai động tới hơn hai mươi năm rồi.”

Cửa phòng mở ra.

Bên trong tối.

Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ một cửa sổ nhỏ.

Từng kệ sắt xếp hàng dài,

trên đó là những thùng hồ sơ phủ đầy bụi.

Tôi kéo ra một thùng.

Trên nắp viết:

“Cơ sở cải tạo Nam Giang – giai đoạn 1972–1978.”

Tôi mở nắp.

Bên trong…

không phải danh sách phạm nhân.

Mà là…

hồ sơ trẻ em.

Tuổi: 6 – 15.

Không quê quán.

Không người giám hộ.

Không lý do bị đưa vào.

Chỉ có một dòng chung:

“Cải tạo tư tưởng.”

Tôi lật từng trang.

Tên họ không đầy đủ.

Có người chỉ có một chữ.

Có người… không có tên.

Chỉ là:

Số 27. Số 42. Số 61.

Những con số.

Những con người…

bị xóa tên ngay từ lúc còn sống.

Tôi khép mắt lại.

Tôi hiểu rồi.

Mồ tập thể dưới sân trường

không phải của tù nhân trưởng thành.

Mà là…

những đứa trẻ.

Những đứa trẻ không được phép tồn tại

trong một thời đại muốn xóa bỏ “sai lầm”.

Một tiếng động nhỏ vang lên sau lưng tôi.

Tôi quay lại.

Không có ai.

Chỉ có một tờ hồ sơ rơi khỏi kệ.

Tôi nhặt lên.

Tên trên đó… bị gạch đi.

Chỉ còn lại hai chữ mờ mờ:

“A Ninh.”

Tuổi: 9.

Nguyên nhân t.ử vong:

Không ghi.

Tôi đặt tay lên tờ giấy.

Một luồng lạnh rất nhẹ chạy dọc sống lưng.

Không phải oán khí.

Mà là…

nỗi buồn.

Buổi tối hôm đó, tôi quay lại sân trường.

Không bật livestream.

Chỉ đứng giữa sân.

Gió thổi.

Lá cây xào xạc.

Tôi đọc to từng cái tên còn sót lại trong hồ sơ.

Từng cái.

Từng cái một.

Những cái tên không ai từng gọi

trong suốt mấy chục năm.

Khi tôi đọc đến cái tên cuối cùng,

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

một cơn gió lạnh thổi qua.

Không mạnh.

Nhưng rất rõ.

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.

Giống như…

một lời đáp.

Tôi ngẩng đầu.

Ở rìa sân trường,

tôi thấy một bóng nhỏ.

Không cao.

Không rõ mặt.

Mặc áo cũ.

Nó không nhìn tôi.

Mà nhìn…

tòa nhà lớp học.

Nơi bây giờ

trẻ con học bài, chơi đùa, cười nói.

Tôi bước tới.

“Nếu em còn ở đây,” tôi nói khẽ,

“em có hận không?”

Bóng nhỏ im lặng.

Rồi…

lắc đầu.

“Tại sao?” tôi hỏi.

Một giọng nói rất nhỏ vang lên.

“Chỉ muốn…

được nhớ.”

Tôi đứng lặng.

Tôi hiểu rồi.

Những linh hồn dưới sân trường

không cần báo thù.

Không cần m.á.u.

Chúng chỉ cần…

một chỗ trong ký ức của thế giới này.

Ngày hôm sau, tôi đề nghị với nhà trường:

Dựng một bia tưởng niệm.

Không lớn.

Không phô trương.

Chỉ cần có những cái tên.

Hiệu trưởng im lặng rất lâu.

Cuối cùng…

gật đầu.

Đêm đó, tôi mơ.

Tôi mơ thấy sân trường.

Không còn bê tông.

Không còn dây thép gai.

Chỉ có một khoảng đất trống

và rất nhiều đứa trẻ ngồi đó.

Không nói gì.

Chỉ nhìn tôi.

Rồi quay lưng…

bước về phía ánh sáng.

Khi tôi tỉnh dậy,

trời đã sáng.

Tôi biết —

Phần này chưa kết thúc.

Bởi vì có kẻ…

không muốn những cái tên đó

được tồn tại.

Và nếu chúng được gọi tên…

thì sẽ có những thứ khác

bị lôi ra khỏi bóng tối.

Chương 4

Tôi từng nghĩ,

chỉ cần những cái tên được gọi ra,

những linh hồn bị chôn vùi kia

sẽ có thể yên nghỉ.

Nhưng tôi đã quên một điều.

Có những kẻ…

không muốn lịch sử được nhớ tới.

Chỉ ba ngày sau khi tôi công bố việc dựng bia tưởng niệm,

tai nạn bắt đầu xảy ra trong trường.

Không ồn ào.

Không rầm rộ.

Nhưng rất đều đặn.

Một học sinh trượt ngã từ cầu thang tầng ba,

nói rằng… có người đẩy phía sau.

Camera không ghi được ai.

Một giáo viên dạy thể d.ụ.c bất ngờ ngất xỉu giữa sân,

trước khi ngất đi chỉ kịp nói:

“Tôi nghe thấy… tiếng khóc.”

Rồi đến một bảo vệ ca đêm,

bị phát hiện nằm bất tỉnh cạnh khu đào dở,

trên cổ có một vết bầm hình bàn tay trẻ con.

Không ai c.h.ế.t.

Nhưng không ai còn dám nói đó là trùng hợp.

Tôi đứng trong phòng hiệu trưởng,

nhìn bản báo cáo t.a.i n.ạ.n đặt trên bàn.

Hiệu trưởng thở dài.

“Cô Tô,” ông nói,

“có lẽ… chúng ta không nên tiếp tục chuyện này nữa.”

Tôi ngẩng đầu.

“Ông sợ?”

“Tôi sợ học sinh gặp nguy hiểm.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.

“Nguy hiểm không đến từ những đứa trẻ dưới đất,” tôi nói.

“Nguy hiểm đến từ việc có kẻ…

không muốn chúng được yên nghỉ.”

Đêm đó, tôi quay lại sân trường.

Không bật đèn.

Không mang theo nhiều phù chú.

Chỉ mang theo…

một cảm giác rất rõ ràng:

Có ai đó đang thao túng thứ này.

Tôi đứng giữa sân.

Gió thổi.

Nhẹ.

Nhưng mang theo mùi rất lạ.

Không phải mùi đất.

Không phải mùi m.á.u.

Mà là mùi…

hương.

Hương trấn tà.

Một loại hương…

chỉ người trong giới mới dùng.

Tôi nhíu mày.

“Nếu đã tới,” tôi nói lớn,

“thì không cần trốn.”

Không có tiếng trả lời.

Nhưng ở rìa sân trường,

một bóng người xuất hiện.

Không rõ mặt.