Phòng livestream Âm Dương

Chương 13: LIVESTREAM BỊ NGUYỀN RỦA



Tôi từng nghĩ,

mạng internet chỉ là một công cụ.

Nhưng tôi đã quên mất một điều.

Ở thời đại này…

niềm tin, sợ hãi và lời nguyền

đều có thể truyền đi bằng sóng điện.

Ba ngày sau khi vụ sân trường kết thúc,

một video bắt đầu lan truyền.

Không phải trên trang chính thức.

Không hot search.

Chỉ là một đoạn clip ngắn

được chia sẻ trong các nhóm kín.

Nội dung rất đơn giản.

Một phòng livestream trống.

Không chủ phòng.

Không người nói.

Chỉ có một câu treo ở giữa màn hình:

“Đừng rời khỏi.”

Phía dưới, số người xem liên tục tăng.

Không ai biết ai là người mở phòng.

Không ai biết lúc nào bắt đầu.

Chỉ biết rằng…

những ai vào phòng đó

nếu rời đi giữa chừng

sẽ xảy ra chuyện.

Một người xem rời phòng,

vừa đứng dậy khỏi ghế

thì ngã gục.

Một người khác tắt máy,

nửa đêm bị phát hiện

đang ngồi trước màn hình đen

với ánh mắt trống rỗng.

Tôi nhìn đoạn video

rất lâu.

Không thấy âm khí.

Không thấy oán khí.

Không thấy dấu vết quỷ.

Nhưng tôi thấy…

một thứ còn đáng sợ hơn.

Kết giới.

Một kết giới được dựng…

trên mạng.

Tối hôm đó, tôi mở livestream.

Không phải để cảnh báo.

Mà để…

bước vào.

“Tôi biết các người đang xem,”

tôi nói thẳng vào camera.

“Phòng kia… không phải tai nạn.”

“Tôi sẽ vào đó.”

“Nhưng trước khi vào,”

tôi nhìn thẳng màn hình,

“tôi nói rõ một điều.”

“Nếu tôi không quay lại…”

“Đừng tìm tôi.”

Nói xong,

tôi gõ địa chỉ phòng livestream kia.

Màn hình chuyển sang một giao diện lạ.

Không logo.

Không tên nền tảng.

Chỉ có nền đen.

Và câu chữ trắng:

“Chào mừng.”

Số người xem: 1.

Là tôi.

Tôi chưa kịp nói gì,

trên màn hình đã hiện lên một dòng:

“Không được rời.”

Tôi ngồi yên.

Không động.

Không nói.

Một phút.

Hai phút.

Ba phút.

Không có gì xảy ra.

Cho đến khi…

màn hình bắt đầu hiện lên những hình ảnh.

Không phải video.

Mà là…

những đoạn ký ức.

Một người phụ nữ

đứng trên ban công tầng mười hai.

Một cậu bé

khóc trong phòng trọ tối.

Một người đàn ông

đứng trước gương vỡ.

Tôi nhận ra họ.

Họ đều là những người

từng xuất hiện trong phòng livestream của tôi.

Những vụ án cũ.

Những linh hồn cũ.

Những nỗi sợ cũ.

Tôi hiểu rồi.

Phòng livestream này…

đang thu thập.

Không phải linh hồn.

Mà là…

ký ức của nỗi sợ.

Một giọng nói vang lên.

Không rõ từ đâu.

Không rõ là nam hay nữ.

“Cô có thích món quà của tôi không?”

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.

Tôi không trả lời.

Tôi hỏi:

“Ngươi là ai?”

Giọng nói kia cười khẽ.

“Ta là người…

giúp những nỗi sợ của con người

không bị lãng quên.”

“Ngươi là kẻ tạo ra Phản Ảnh Thuật,” tôi nói.

“Ngươi đứng sau sân trường.”

“Và bây giờ…

ngươi dùng livestream để mở kết giới.”

Giọng nói kia im lặng vài giây.

Rồi nói:

“Cô rất thông minh.”

“Nhưng cô quên một điều.”

“Ở đây…

cô không có quyền tắt.”

Màn hình bỗng tối sầm.

Một dòng chữ đỏ hiện ra:

“Người xem thứ hai đã vào.”

Tim tôi đập mạnh.

Không phải vì sợ.

Mà vì tôi biết —

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

cuộc chơi thực sự

đã bắt đầu.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

Và hiểu rằng…

Từ giờ trở đi,

livestream của tôi

không còn là nơi tôi kiểm soát.

Mà là…

chiến trường.

Khi màn hình hiện lên dòng chữ

“Người xem thứ hai đã vào”,

tôi không nhìn thấy ai.

Không có camera.

Không có tên tài khoản.

Chỉ có…

một cảm giác rất rõ ràng:

Không gian này

không còn chỉ có mình tôi nữa.

Tôi ngồi trước màn hình,

ánh sáng xanh chiếu lên gương mặt.

Không có tiếng động.

Không có hình ảnh.

Nhưng tôi biết —

có người đang ở đây.

“Ngươi muốn ta thấy gì?” tôi hỏi.

Không có câu trả lời.

Nhưng trên màn hình…

một hình ảnh hiện ra.

Một căn phòng rất quen.

Là phòng của một cô gái

từng xuất hiện trong livestream của tôi

vài tháng trước.

Cô ấy từng nói:

“Em luôn có cảm giác…

có người đang nhìn em qua màn hình.”

Khi đó, tôi cho rằng

chỉ là lo âu.

Bây giờ, hình ảnh kia…

chính là căn phòng đó.

Cô gái ngồi trước máy tính.

Màn hình trước mặt cô…

là phòng livestream kia.

Câu chữ quen thuộc:

“Đừng rời khỏi.”

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình.

Rất lâu.

Rồi từ từ…

đưa tay chạm vào nó.

Khoảnh khắc ngón tay cô chạm vào màn hình,

hình ảnh đột ngột méo đi.

Như thể…

mặt nước bị khuấy động.

Rồi cô gái…

biến mất.

Không tiếng kêu.

Không giằng co.

Không dấu vết.

Chỉ còn lại chiếc ghế trống

và màn hình đen.

Tôi nắm c.h.ặ.t t.a.y.

“Ngươi đang cho ta xem… cái gì?” tôi hỏi.

Giọng nói kia vang lên rất nhẹ:

“Là thứ cô vẫn luôn làm.”

Tôi im lặng.

“Cô cho họ nhìn thấy nỗi sợ của mình,”

giọng nói tiếp tục,

“còn ta…

cho nỗi sợ nhìn thấy họ.”

Tôi đứng bật dậy.

“Ngươi đang biến họ thành vật hiến tế!”

“Không,”

giọng nói cười khẽ,

“ta chỉ mở một cánh cửa.”

“Bước vào hay không…

là do chính họ.”

Tôi hít sâu.

“Nỗi sợ tập thể,” tôi nói chậm rãi,

“ngươi đang gom nó lại.”

“Vì sao?”

Giọng nói im lặng rất lâu.

Rồi đáp:

“Vì nỗi sợ…

là thứ duy nhất

khiến con người không nói dối.”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

“Ngươi không cần linh hồn,” tôi nói.

“Ngươi cần…

niềm tin.”

“Đúng,” giọng nói đáp.

“Và cô…

đã giúp ta gom nó.”

Tôi cười nhạt.

“Vậy thì,” tôi nói,

“ngươi cũng nên biết…”

“Người có thể gom nỗi sợ,”

“cũng có thể…

phá nó.”

Màn hình rung nhẹ.

Như thể có thứ gì đó…

bị chạm vào.

Tôi nhìn thẳng vào camera.

“Nếu còn ai đang xem phòng livestream kia,”

tôi nói lớn,

“nghe rõ đây.”

“Các người không bị ép ở lại.”

“Các người ở lại…

vì các người sợ rời đi.”

“Nhưng nỗi sợ đó…

không phải của các người.”

“Là thứ bị gieo vào.”

Ngay lúc đó,

số người xem trong phòng kia…

giảm đi một.

Rồi một nữa.

Rồi thêm một.

Giọng nói kia trở nên lạnh hơn.

“Cô đang làm gì vậy?”

“Tôi đang nhắc họ,” tôi đáp,

“họ vẫn là con người.”

“Không phải vật hiến tế.”

Màn hình bỗng tối sầm.

Một dòng chữ đỏ hiện ra:

“Người xem thứ ba đã biến mất.”

Tim tôi thắt lại.

Không phải vì sợ.