Phòng livestream Âm Dương

Chương 14: LIVESTREAM BỊ NGUYỀN RỦA



Mà vì tôi biết —

mỗi lần một người biến mất,

nỗi sợ của hàng trăm người khác

sẽ tăng lên.

Và chính điều đó…

đang nuôi thứ này.

Tôi khép mắt.

“Nếu ngươi thật sự muốn chiến,”

tôi nói chậm rãi,

“thì đừng nhắm vào những người không biết gì.”

“Nhắm vào ta.”

Màn hình im lặng vài giây.

Rồi hiện lên một câu:

“Sẽ tới lúc.”

Phòng livestream đột ngột sập.

Màn hình trở lại giao diện bình thường.

Tôi ngồi bệt xuống ghế.

Mồ hôi lạnh ướt lưng.

Tôi biết —

từ giờ trở đi,

bất kỳ ai bước vào phòng livestream của tôi…

cũng có thể trở thành mục tiêu.

Không phải vì họ yếu.

Mà vì họ…

đang cùng tôi nhìn vào bóng tối.

Và bóng tối…

đã bắt đầu nhìn lại.

Tôi không chờ hắn tìm đến.

Tôi chủ động mở livestream.

Không thông báo.

Không tiêu đề.

Chỉ bật camera.

Phía sau tôi là bức tường trắng trơn,

không bát quái,

không phù chú,

không bất kỳ thứ gì có thể khiến người khác nghĩ

tôi đang “phòng thủ”.

Tôi muốn hắn thấy rõ.

Tôi không trốn.

Không đầy hai phút,

phòng livestream bắt đầu có người vào.

Không nhiều.

Nhưng đủ.

Tôi nhìn thẳng camera.

“Nếu ngươi đang ở đó,”

tôi nói chậm rãi,

“thì không cần ẩn mình nữa.”

Màn hình im lặng.

Ba giây.

Năm giây.

Rồi hình ảnh…

bỗng chia đôi.

Bên phải màn hình tôi,

xuất hiện một khung hình mới.

Không rõ mặt.

Chỉ thấy một người ngồi ngược sáng.

Phía sau hắn…

là rất nhiều màn hình.

Mỗi màn hình…

là một phòng livestream khác nhau.

“Tô Mộc Hàn,”

một giọng nói vang lên.

Không cao.

Không thấp.

Không già.

Không trẻ.

“Cuối cùng…

chúng ta cũng gặp nhau.”

Tôi không đáp.

Tôi nhìn chằm chằm vào phía sau hắn.

Những màn hình đó…

tôi nhận ra.

Là phòng livestream của tôi.

Và của…

những người từng biến mất.

“Ngươi theo dõi ta bao lâu rồi?” tôi hỏi.

“Từ trước khi cô mở phòng đầu tiên,”

hắn đáp.

“Từ khi cô…

bắt đầu cho con người nhìn thấy

những thứ họ không nên thấy.”

Tôi cười nhạt.

“Ngươi sợ.”

“Không,” hắn đáp.

“Ta thích.”

“Ta thích nhìn con người run rẩy.”

“Ta thích khi nỗi sợ của họ…

được phóng đại qua màn hình.”

“Và ta thích nhất…”

giọng hắn chậm lại,

“là nhìn cô cố gắng cứu họ.”

Tôi nghiêng đầu.

“Vậy thì ngươi chọn nhầm đối thủ rồi.”

“Không,” hắn nói.

“Ta chọn rất đúng.”

Màn hình phía sau hắn

đột ngột chuyển sang hình ảnh phòng tôi.

Không phải livestream.

Mà là…

camera trong phòng.

Tôi khựng lại.

Hắn đang nhìn tôi…

không qua livestream.

Mà qua chính không gian tôi đang đứng.

“Ngươi gắn camera trong phòng tôi?” tôi hỏi.

Hắn cười khẽ.

“Không cần.”

“Cô quên rồi sao?”

“Cô là người mở cửa.”

Tôi hít sâu.

“Ngươi muốn gì?”

“Ta muốn cô…

trở thành một phần của hệ thống.”

“Hệ thống gì?” tôi hỏi.

“Hệ thống nuôi dưỡng nỗi sợ.”

“Ta cần một biểu tượng.”

“Một người đủ mạnh…

để khiến mọi người tin.”

“Và cô,”

hắn nhìn thẳng vào tôi qua màn hình,

“là lựa chọn hoàn hảo.”

Tôi đứng dậy.

Bước sát camera.

“Ngươi không cần ta,” tôi nói lạnh lùng.

“Ngươi cần sự chú ý.”

“Ngươi cần…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

có người tin rằng

nỗi sợ của họ là thật.”

“Nhưng ngươi quên một điều.”

“Ngươi có thể kiểm soát màn hình.”

“Nhưng không kiểm soát được…

ý chí.”

Màn hình phía sau hắn bỗng chớp tắt.

Một số phòng livestream…

mất tín hiệu.

Hắn nhíu mày.

“Cô đã làm gì?”

“Ta không phá hệ thống của ngươi,” tôi đáp.

“Ta chỉ…

đánh thức những người đang xem.”

“Ta nói cho họ biết…”

“ngươi không phải thần.”

“Ngươi chỉ là một kẻ đứng sau camera.”

Giọng hắn trầm xuống.

“Cô nghĩ vậy là thắng sao?”

Hắn giơ tay.

Một màn hình phía sau hắn

hiện lên hình ảnh một cô gái.

Tôi nhận ra.

Là người từng nhắn cho tôi tuần trước.

“Cô ta đang xem livestream của cô,”

hắn nói.

“Nếu ta tắt kết nối của cô…”

“Cô đoán xem điều gì sẽ xảy ra?”

Tôi nhìn chằm chằm màn hình.

Tôi không run.

Không hét.

Tôi chỉ nói một câu:

“Ngươi đang dùng con người…

làm con tin.”

Hắn cười.

“Không.”

“Ta đang dùng niềm tin của họ.”

Tôi bước thêm một bước.

“Vậy thì,” tôi nói chậm rãi,

“ta sẽ khiến họ…

không còn tin ngươi nữa.”

Tôi giơ tay.

Rút bùa trấn hồn.

Không dán lên màn hình.

Mà…

dán lên chính webcam của tôi.

“Ngươi muốn đấu,” tôi nói.

“Thì đấu ở đây.”

“Trước mặt tất cả.”

Màn hình chớp mạnh.

Kết nối rung dữ dội.

Hình ảnh của hắn méo mó.

“Ngươi không hiểu,”

giọng hắn vang lên,

lần đầu tiên có chút d.a.o động.

“Cô đang phá một trật tự.”

Tôi nhìn thẳng.

“Có những trật tự,” tôi nói,

“chỉ tồn tại nhờ sự sợ hãi.”

“Và những trật tự đó…”

“nên bị phá.”

Kết nối đột ngột ngắt.

Phòng livestream của tôi…

trở lại bình thường.

Tôi đứng một mình trước camera.

Tim đập rất chậm.

Rất rõ.

Tôi biết —

từ giờ trở đi…

hắn sẽ không còn trốn nữa.

Và tôi…

đã chính thức bước vào cuộc chiến

không còn lối lùi.

Nếu hắn thích nỗi sợ…

Vậy tôi sẽ cho hắn một thứ

hấp dẫn hơn cả nỗi sợ.

Tôi tắt toàn bộ bảo mật trên tài khoản livestream của mình.

Không đổi IP.

Không che dấu hiệu truy cập.

Không bật tường lửa phụ.

Tôi để lại một dấu hiệu rất rõ ràng:

Tôi đang chờ.

Lâm Trình gọi cho tôi.

“Cô điên rồi sao?”

“Cô vừa tự biến mình thành mục tiêu.”

Tôi cười khẽ.

“Không.”

“Tôi biến mình thành… mồi.”

Đêm đó, tôi mở livestream.

Tiêu đề rất đơn giản:

‘Đêm nay tôi ở một mình.’

Không nói thêm.

Không giải thích.

Số người xem tăng rất nhanh.

Nhưng tôi không nhìn họ.

Tôi nhìn vào khoảng không sau camera.

“Ta biết ngươi đang xem,” tôi nói.

Không có hình ảnh hắn.

Nhưng tôi cảm nhận rất rõ…

một luồng chú ý nặng nề.

Tôi lấy ra một chiếc gương nhỏ.

Không phải để soi.

Mà để…

dò kết giới.

Mặt gương rung rất nhẹ.

Rồi…

nóng lên.

Hắn đã vào.

Không qua giao diện.

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.

Mà trực tiếp qua…

luồng dữ liệu.

Màn hình sau lưng tôi bỗng đổi màu.

Từng dòng mã chạy qua.

Rất nhanh.

Rất lạ.

Một mạng lưới.

Hắn không chỉ có một phòng livestream.

Hắn có…

một hệ thống.

Hệ thống gom nỗi sợ.

Hệ thống giữ người xem lại.

Hệ thống khiến người biến mất.

Tôi đứng dậy.

Cầm điện thoại.

Rời khỏi phòng.

Camera vẫn bật.

Livestream vẫn mở.