Bên kia trầm mặc một lúc.
“Tô Mộc Hàn,” anh ta hạ giọng,
“cô lại dùng phương pháp của cô à?”
“Không.”
Tôi đáp.
“Lần này tôi dùng logic.”
Một lát sau, Lâm Trình nói:
“Tôi gửi cô bản tóm tắt, nhưng đừng để lộ nguồn.”
Tôi cúp máy, dựa người vào ghế.
Trên màn hình, phòng livestream vẫn mở, nhưng không còn tiếng người.
Tôi thích cảm giác yên tĩnh này.
Vì trong im lặng, chân tướng thường lộ ra rõ ràng nhất.
Vài phút sau, điện thoại rung lên.
Tôi mở tin nhắn.
Ba bản hồ sơ hiện ra.
Trần Hạo: học lực trung bình, từng cãi nhau với Lý Dịch vì chuyện tiền bạc.
Triệu Tường: tính tình trầm lặng, ít giao tiếp, gần đây từng xin chuyển phòng.
Chu Ninh: thành tích xuất sắc, được khen thưởng, là lớp trưởng ký túc xá.
Tôi nhìn chằm chằm vào cái tên cuối cùng.
Chu Ninh.
Người hoàn hảo nhất… thường là người đáng nghi nhất.
Tôi nhắm mắt, lần theo khí vận của từng người trong đầu.
Trần Hạo: khí tán, không tụ, không đủ quyết đoán để g.i.ế.c người.
Triệu Tường: khí u uất, nhưng thiên về sợ hãi, không phải sát khí.
Chu Ninh…
Khí của hắn rất ổn định.
Quá ổn định.
Một người vừa chứng kiến cái c.h.ế.t của bạn cùng phòng mà khí không loạn… chỉ có hai khả năng.
Một là vô cùng lạnh lùng.
Hai là… đã sớm chuẩn bị tâm lý.
Tôi mở lại livestream.
Giọng nói vang lên trong căn phòng trống:
“Nếu có ai quen biết Chu Ninh, lớp trưởng phòng 404, xin để lại lời nhắn.”
Không quá mười phút, đã có phản hồi.
Một tài khoản lạ xuất hiện.
“Chủ phòng, tôi học cùng khoa với Chu Ninh. Người này… rất kỳ lạ.”
Tôi ngẩng đầu.
“Kỳ lạ thế nào?”
“Hắn luôn là người cuối cùng rời phòng học, rất hay về muộn, và đặc biệt ghét ai động vào đồ của hắn.”
Tôi hỏi tiếp:
“Cậu có từng thấy hắn và Lý Dịch cãi nhau không?”
“Có. Ba ngày trước khi Lý Dịch c.h.ế.t, hai người từng cãi nhau ở hành lang. Nội dung… hình như liên quan đến một đoạn video.”
Tôi khựng lại.
“Video gì?”
“Tôi không rõ. Chỉ nghe loáng thoáng Lý Dịch nói: ‘Tôi sẽ không xóa.’”
Tôi tắt mic, dựa lưng vào ghế.
Video.
Một thứ có thể g.i.ế.c người… mà không cần d.a.o.
Tôi hít sâu.
“Nếu đúng như vậy,” tôi lẩm bẩm,
“thì không phải là g.i.ế.c người trong lúc nóng giận.”
“Mà là g.i.ế.c người… để diệt khẩu.”
Ngoài cửa sổ, gió thổi mạnh.
Tôi biết — bước tiếp theo của vụ án phòng 404 sẽ không còn thuộc về âm giới.
Mà là nơi người sống dùng bóng tối che giấu tội ác của mình.
Sau khi tắt livestream, tôi thay áo khoác đen, nhét vài lá phù vào túi trong, cầm theo một chiếc đèn pin nhỏ.
Không có việc gì điều tra người sống lại nên làm trước mặt quá nhiều người.
Nhất là khi thứ tôi sắp đối mặt… có thể không chỉ là người.
Ký túc xá Đông khu nằm ở phía bắc trường, ban ngày ồn ào náo nhiệt, nhưng đêm xuống lại tĩnh lặng đến đáng sợ. Đèn hành lang chỉ sáng lác đác vài bóng, ánh sáng vàng vọt kéo dài bóng người trên nền gạch, trông như những vết nứt chảy dài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tôi đứng trước cửa tòa nhà, ngẩng đầu nhìn lên tầng bốn.
Cửa sổ phòng 404 tối om.
Không một ánh đèn.
Nhưng tôi biết… trong bóng tối kia, vẫn còn thứ gì đó chưa chịu rời đi.
Tôi bước vào.
Hành lang trống rỗng, tiếng bước chân tôi vang lên rõ mồn một.
Mỗi bước đi đều như giẫm lên một lớp không khí lạnh lẽo, mỏng manh, khiến tôi có cảm giác chỉ cần thở mạnh một chút cũng sẽ phá vỡ sự yên tĩnh c.h.ế.t ch.óc này.
Tầng bốn.
Biển số phòng 404 nghiêng lệch, như vừa bị ai đó va phải.
Tôi đứng trước cửa phòng, rút từ túi áo ra một lá phù nhỏ, dán lên cổ tay.
Phù trấn tà, để đề phòng bất trắc.
Tôi đặt tay lên nắm cửa.
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
Lạnh.
Một loại lạnh không giống kim loại, mà giống… da người đã mất nhiệt.
Tôi đẩy cửa.
Cánh cửa kêu lên một tiếng “kẹt” rất nhỏ, rồi mở ra.
Mùi ẩm mốc và mùi kim loại nhàn nhạt lập tức tràn vào mũi tôi.
Tôi bật đèn pin.
Ánh sáng quét qua căn phòng.
Bốn chiếc giường tầng, bàn học, tủ quần áo, mọi thứ vẫn như cũ, không có dấu hiệu bị lục lọi nhiều. Trên xà nhà, sợi dây thừng vẫn còn đó, lặng lẽ buông xuống, giống như một con rắn c.h.ế.t treo giữa không trung.
Tôi không nhìn lên nó ngay.
Thứ cần nhìn… luôn nằm ở nơi ít ai để ý nhất.
Tôi cúi xuống, soi đèn pin vào sàn nhà.
Không có vết m.á.u.
Nhưng ở gần bàn học của Lý Dịch, tôi thấy một vệt xước rất mờ.
Không phải kéo ghế.
Mà là vật gì đó bị lê đi.
Tôi đi lại gần, quỳ xuống.
Dấu xước hướng thẳng về phía cửa.
“Không phải kéo ra để treo cổ,” tôi lẩm bẩm,
“mà là kéo ra… sau khi đã c.h.ế.t.”
Một cơn gió lạnh thổi qua cổ tôi.
Đèn pin khẽ rung.
Tôi đứng dậy, chậm rãi quay đầu.
Căn phòng vẫn trống.
Nhưng tôi cảm giác rất rõ —
không chỉ có mình tôi ở đây.
Tôi rút ra một lá phù, kẹp giữa hai ngón tay.
“Nếu còn ở đây,” tôi nói nhỏ,
“đừng để ta phải tiễn ngươi đi bằng cách không dễ chịu.”
Không có tiếng đáp.
Chỉ có sợi dây trên xà nhà khẽ lay nhẹ.
Tôi ngẩng đầu.
Ánh đèn pin chiếu lên sợi dây.
Trên đó… có dấu vết cũ.
Không phải dấu treo cổ.
Mà là dấu siết từ phía sau.
Rất nhiều vòng chồng lên nhau, không đều, chứng tỏ lúc đó người dùng lực không ổn định, tay run.
“Tâm lý không vững,” tôi khẽ nói,
“lần đầu g.i.ế.c người.”
Tôi bước tới bàn học của Chu Ninh.
Ngăn kéo khóa.
Tôi không phá.
Chỉ đặt tay lên mặt bàn, nhắm mắt.
Dưới lòng bàn tay tôi, khí lạnh lan ra rất nhanh, tụ thành một luồng nhỏ, hướng về phía tủ quần áo.
Tôi mở tủ.
Bên trong, quần áo gọn gàng.
Nhưng ở góc trong cùng, có một chiếc hộp kim loại nhỏ.
Tôi lấy ra.