Tôi luôn tin rằng, trong thế giới này, thứ đáng sợ nhất không phải là quỷ.
Mà là… khi ta nhìn thấy chính mình, nhưng lại không chắc đó có thật sự là “mình” hay không.
Đêm đó, tôi mở livestream như thường lệ.
Không thông báo.
Không quảng bá.
Chỉ lặng lẽ bật camera.
Chưa đầy năm phút, đã có hơn một nghìn người vào phòng.
Tôi còn chưa kịp nói gì, đã có người gửi yêu cầu kết nối.
Tôi đồng ý.
Màn hình chia đôi.
Một cô gái trẻ xuất hiện.
Tóc đen xõa, sắc mặt trắng bệch, mắt đỏ hoe, phía sau là phòng ngủ nhỏ, đèn mờ.
Cô ta không chào.
Không khóc.
Chỉ nhìn tôi, nói rất khẽ:
“Chủ phòng… trong gương của tôi… có một người khác.”
Tôi không hỏi ngay.
Tôi quan sát.
Khí quanh cô ấy không nặng, không loạn, không giống người bị quỷ theo.
Mà giống… người đang đứng trước một thứ không nên tồn tại.
“Cô nhìn thấy gì?” tôi hỏi.
“Cô ta giống tôi.”
“Nhưng không phải tôi.”
“Khác chỗ nào?”
“Cô ta luôn mỉm cười,” cô gái nói “khi tôi không cười.”
Tôi hạ giọng:
“Cô quay camera về phía gương.”
Cô ta chần chừ một chút, rồi xoay điện thoại.
Chiếc gương treo trên tường hiện lên.
Cô gái đứng trước gương.
Trong gương, cũng là cô.
Nhưng…
Tôi nheo mắt.
Cô gái ngoài đời đang cau mày.
Nhưng “cô gái trong gương”…lại đang mỉm cười.
Rất nhẹ.
Rất chậm.
Không phải nụ cười phản xạ.
Mà là…một nụ cười có chủ ý.
Tôi lạnh sống lưng.
“Cô có thấy không?” cô gái thì thào.
“Tôi thấy” tôi đáp.
“Cô đứng yên.”
Cô gái ngoài đời đứng yên.
Nhưng bóng trong gương… chậm hơn nửa nhịp.
Rồi, khi tôi còn chưa kịp thở ra, bóng trong gương bỗng…nhúc nhích trước.
Nó nâng tay lên.
Cô gái ngoài đời… chưa kịp nâng tay.
Cư dân mạng trong phòng livestream c.h.ế.t lặng.
Tôi siết chuỗi hạt trong tay.
“Cô tắt đèn phòng đi” tôi nói.
“Nhưng giữ đèn bàn.”
Cô gái run run làm theo.
Phòng tối đi một nửa.
Chỉ còn ánh sáng chiếu lên gương.
Trong ánh sáng đó, bóng trong gương… rõ hơn người thật.
“Cô có từng,” tôi hỏi “Cảm thấy mình sống không phải là chính mình không?”
Cô gái im lặng.
Rồi khẽ gật đầu.
“Tôi luôn phải làm theo ý gia đình.”
“Luôn cười khi không muốn cười.”
Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.
“Luôn nói ‘tôi ổn’… khi tôi không ổn.”
Tôi khép mắt.
“Vậy thì,” tôi nói chậm rãi, “Thứ trong gương… chính là phần ‘cô’ chưa từng được sống.”
Cô gái bật khóc.
“Vậy… cô ta là tôi sao?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Cô ta sinh ra từ cô.”
“Nhưng không phải cô.”
Tôi nhìn thẳng vào bóng trong gương.
“Ngươi muốn gì?” tôi nói.
Bóng trong gương không trả lời.
Nhưng nụ cười… rộng hơn một chút.
“Cô rời khỏi phòng ngay” tôi nói nhanh.
“Đừng nhìn lại.”
Cô gái sững sờ.
“Tại sao?”
“Bởi vì,” tôi đáp “Thứ đó… đang học cách trở thành cô.”
Cô gái lùi lại một bước.
Rồi hai bước.
Ngay khi cô quay người, trong gương, “cô gái kia”… đã bước ra khỏi vị trí cũ.
Không còn đứng đối diện nữa.
Mà đứng… nghiêng sang một bên.
Như thể…chuẩn bị bước ra khỏi gương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đi!” tôi quát.
Cô gái bỏ chạy.
Camera rung mạnh.
Hình ảnh mất ổn định.
Rồi… mất kết nối.
Phòng livestream im phăng phắc.
Tôi nhìn màn hình đen, rất lâu.
Rồi khẽ thở ra.
“Đây không phải quỷ.”
Tôi nói với những người còn lại.
“Cũng không phải oán linh.”
“Đây là…thứ sinh ra từ chính con người.”
“Và nếu không ngăn lại…”tôi nhìn thẳng camera “chúng sẽ không chỉ ở trong gương nữa.”
Tôi tắt livestream.
Ngoài cửa sổ, trời tối dần.
Chương 2
Tôi từng nghĩ, thứ trong gương chỉ có thể tồn tại bên trong gương.
Nhưng tôi đã sai.
Ba ngày sau vụ cô gái kia, tôi nhận được một cuộc gọi.
Là một người đàn ông.
Giọng anh ta rất khàn, như thể đã nhiều đêm không ngủ.
“Chủ phòng… tôi nghĩ tôi sắp bị thay thế rồi.”
Tôi không hỏi anh ta đang nói gì.
Tôi chỉ hỏi:
“Anh đã nhìn thấy gì?”
“Không phải thấy,”
anh ta đáp,
“mà là… tôi đã không còn chắc mình là ai nữa.”
Tôi yêu cầu anh ta đến gặp trực tiếp.
Buổi tối hôm đó, anh ta ngồi đối diện tôi trong căn phòng nhỏ.
Tên anh ta là Lý Trạch.
Ba mươi hai tuổi.
Nhân viên văn phòng.
Trông hoàn toàn bình thường.
Quá bình thường.
Đó chính là điều khiến tôi để ý.
“Anh bắt đầu thấy bất thường từ khi nào?” tôi hỏi.
“Một tuần trước,” anh ta nói.
“Tôi phát hiện điện thoại mình có tin nhắn đã gửi… mà tôi không nhớ từng gửi.”
“Gửi cho ai?”
“Cho đồng nghiệp. Cho bạn gái.”
“Những nội dung rất kỳ lạ.”
“Như thể… một tôi khác đang nói chuyện thay tôi.”
“Anh có xem camera không?”
“Có.”
“Có những đoạn tôi về nhà… nhưng tôi không nhớ mình đã về.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Anh có từng đứng trước gương và cảm thấy… nó không phản chiếu đúng anh không?”
Lý Trạch sững lại.
Rồi gật đầu rất chậm.
“Có một lần,” anh ta thì thào,
“tôi thấy nó chớp mắt… trước tôi.”
Tôi đứng dậy, kéo rèm phòng lại, chỉ để lại ánh đèn bàn.
“Anh đứng trước gương,” tôi nói,
“nhưng đừng nhìn thẳng.”
“Vì sao?” anh ta hỏi.
“Vì nếu anh nhìn quá lâu,”
tôi đáp,
“nó sẽ nghĩ anh đang mời nó tới.”
Lý Trạch đứng trước gương.
Tôi đứng sau lưng anh ta.
“Anh giơ tay phải,” tôi nói.
Anh ta giơ tay phải.
Trong gương, tay phải cũng giơ lên.
Nhưng…
chậm hơn nửa nhịp.
“Anh mỉm cười.”
Anh ta mỉm cười.
Trong gương…
nụ cười rộng hơn một chút.
Không giống phản xạ.
Giống… chủ động.
Tôi lạnh sống lưng.
“Anh quay người lại,” tôi nói nhanh.
Lý Trạch quay lại.
Gương phía sau…
trống rỗng.
Không có ai.
Không có phản chiếu.
Chỉ là một mặt kính tối đen.
“Cái gì…”
anh ta run rẩy.
Tôi bước tới trước gương.
Dán một lá phù lên mặt kính.
Gương khẽ rung lên, phát ra tiếng rất nhỏ, như tiếng móng tay cào.