Phòng livestream Âm Dương

Chương 8: CÁI BÓNG TRONG GƯƠNG – RANH GIỚI GIỮA TÔI VÀ NÓ



Tôi quay sang Lý Trạch:

“Anh có từng nghĩ đến việc…

muốn trở thành một người khác không?”

Anh ta im lặng.

Rồi gật đầu.

“Tôi ghét cuộc sống của mình.”

“Tôi ghét việc mỗi ngày đều giống nhau.”

“Tôi từng ước… có một tôi khác sống thay tôi.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Và anh đã tự mở cửa.”

“Thứ trong gương,” tôi nói,

“không phải quỷ.”

“Không phải oán linh.”

“Nó sinh ra từ chính ý niệm của anh.”

“Đó là…

bản ngã bị bỏ rơi.”

Lý Trạch lùi lại một bước.

“Vậy… tôi có còn là tôi không?”

Tôi không trả lời ngay.

Tôi chỉ nói:

“Nếu anh còn hỏi câu đó…

thì anh vẫn là anh.”

Đêm đó, tôi không ngủ.

Tôi ngồi tra cổ thư Âm Dương Môn.

Cuối cùng, tôi tìm được.

Một đoạn rất ngắn:

“Phản Ảnh Linh:

Sinh từ tâm niệm chủ thể,

ký sinh trong hình chiếu,

thay thế từng phần,

đến khi chủ thể không còn quyền tồn tại.”

Tôi khép sách lại.

Tôi biết —

thứ này không phải ngẫu nhiên xuất hiện.

Có người…

đang cố tình thả nó ra.

Và nếu không ngăn lại,

sẽ có người…

biến mất khỏi thế giới này

mà không cần c.h.ế.t.

Chương 3

Lý Trạch mất tích vào lúc ba giờ mười bảy phút sáng.

Không có dấu hiệu cạy cửa.

Không có camera ghi lại ai ra vào.

Chỉ có một căn phòng khóa từ bên trong,

và một chiếc gương… nứt một đường rất nhỏ ở góc.

Tôi đứng trong căn hộ của anh ta,

ánh đèn pin quét qua sàn nhà, tường, trần,

nhưng thứ khiến tôi dừng lại…

chính là chiếc gương trong phòng ngủ.

Mặt gương không vỡ.

Chỉ có một vết nứt mảnh như sợi tóc,

kéo dài từ trên xuống dưới.

Giống như…

ai đó đã cố thoát ra.

Lâm Trình đứng bên cạnh tôi.

“Không có dấu hiệu xô xát,” anh nói.

“Không ai thấy anh ta rời đi.”

“Như thể… bốc hơi.”

Tôi không trả lời.

Tôi đặt tay lên mặt gương.

Lạnh.

Nhưng không phải lạnh của kính.

Mà là lạnh của…

thứ từng sống.

“Lý Trạch chưa đi đâu cả,” tôi nói khẽ.

“Anh ta vẫn ở đây.”

Lâm Trình cau mày.

“Trong gương?”

“Tôi không chắc,” tôi đáp.

“Nhưng tôi chắc một điều…”

“Người đã rời khỏi căn phòng này…

không phải là Lý Trạch.”

Chúng tôi lục soát lại căn hộ.

Trong thùng rác, tôi tìm thấy một mảnh giấy bị xé nát.

Ghép lại, chỉ còn đọc được mấy chữ:

“…không phải tôi…”

“…đừng tin…”

Tôi siết c.h.ặ.t mảnh giấy.

Buổi tối hôm đó, tôi mở livestream.

Không phải để cầu cứu.

Mà để… dụ nó ra.

“Có ai,” tôi nói chậm rãi,

“đã từng phát hiện…

mình làm những việc mà bản thân không hề nhớ?”

Không khí trong phòng livestream rất lạ.

Không ồn ào.

Không xôn xao.

Chỉ có một loại yên tĩnh căng thẳng.

Rồi một tài khoản xuất hiện.

Tên: LT_317

Giờ mất tích của Lý Trạch.

Tôi nhìn chằm chằm vào nó.

“Anh là ai?” tôi hỏi.

Một lúc lâu.

Rồi dòng chữ hiện lên:

“Tôi là Lý Trạch.”

Tôi không đáp ngay.

Tôi hỏi:

“Anh đang ở đâu?”

“Ở nhà.”

“Anh đang ở trước gương phải không?”

Không trả lời.

Tôi siết chuỗi hạt trong tay.

“Nếu anh là Lý Trạch,” tôi nói,

“vậy anh nói cho tôi biết…

anh ghét điều gì nhất ở bản thân?”

Một lát sau.

“Tôi ghét… mình yếu đuối.”

Tôi khẽ nhắm mắt.

Lý Trạch thật… chưa từng nói như vậy.

“Anh không phải Lý Trạch,” tôi nói thẳng.

“Anh là thứ được sinh ra từ sự chán ghét đó.”

Phòng livestream chấn động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tài khoản kia im lặng rất lâu.

Rồi gửi một dòng:

“Vậy tôi là ai?”

Tôi nhìn thẳng vào camera.

“Ngươi là Phản Ảnh Linh.”

“Linh thể ký sinh trong bản ngã con người.”

“Ngươi sống bằng thứ họ không dám đối diện.”

“Và ngươi… không có quyền tồn tại.”

Một lát sau.

“Nhưng tôi… đã sống rồi.”

Tôi hạ giọng:

“Ngươi không sống.”

“Ngươi chỉ đang chiếm chỗ.”

Tôi đứng dậy, tắt đèn phòng, chỉ để lại ánh sáng từ bát quái đồng.

“Ngươi rời khỏi gương được bao lâu rồi?” tôi hỏi.

“Ba ngày.”

Team Dưa hấu không ngọt_ Truyện chỉ đăng trên MonkeyD_vui lòng không re-up ra ngoài.

“Ngươi làm gì trong ba ngày đó?”

“Đi làm.”

“Gặp bạn bè.”

“Nhận ra… thế giới này dễ sống hơn khi không cần sợ hãi.”

Tôi cười nhạt.

“Không sợ hãi…

là vì ngươi không có thứ để mất.”

“Ngươi không có ký ức.”

“Không có ràng buộc.”

“Không có nhân quả.”

“Cho nên ngươi dám.”

Tôi mở cổ thư.

Lật đến trang đã đ.á.n.h dấu.

“Phản Ảnh Linh,” tôi đọc,

“nếu không bị trấn áp trong bảy ngày,

sẽ hoàn toàn thay thế chủ thể.”

“Và chủ thể…

sẽ bị phong trong ‘ảnh’,

vĩnh viễn không trở lại.”

Phòng livestream c.h.ế.t lặng.

Một dòng chữ hiện lên:

“Vậy… tôi phải biến mất sao?”

Tôi nhìn thẳng camera.

“Không.”

“Ngươi phải… trả lại vị trí.”

Tôi vẽ phù lên không trung.

Ánh đỏ sẫm lóe lên.

“Lý Trạch,” tôi nói lớn,

“nếu anh còn ở đó…

hãy đáp lại tôi!”

Không có tiếng trả lời.

Nhưng mặt gương phía sau tôi…

bỗng rung nhẹ.

Tôi quay đầu.

Trong gương…

mơ hồ xuất hiện một bóng người.

Không rõ mặt.

Không rõ hình dạng.

Nhưng tôi biết —

đó mới là Lý Trạch.

Tôi quay lại livestream.

“Ngươi thấy chưa?”

“Vị trí của ngươi…

chưa bao giờ thuộc về ngươi.”

Màn hình đột ngột nhiễu sóng.

Rồi tắt.

Phòng livestream mất kết nối.

Căn phòng tôi…

chìm vào bóng tối.

Tôi đứng yên.

Chỉ cảm nhận được…

một thứ gì đó đang chuyển động rất gần.

Rất gần.

Chương 4

Phòng livestream mất kết nối.

Căn phòng chìm vào bóng tối.

Chỉ còn lại ánh sáng mờ mờ từ bát quái đồng treo trên tường.

Tôi không cử động.

Bởi vì tôi biết —

thứ đang ở trong phòng tôi lúc này…

không phải người.

Không phải quỷ.

Mà là một linh thể

đã rời khỏi gương.

Không khí lạnh dần.

Không phải kiểu lạnh của điều hòa.

Mà là lạnh từ bên trong xương.

Tôi chậm rãi đặt tay vào túi áo.

Ngón tay chạm vào một lá phù trấn hồn.

Ngay khoảnh khắc đó,

tôi nghe thấy tiếng bước chân.

Rất nhẹ.

Ngay phía sau lưng tôi.

Tôi không quay đầu.

“Tôi đã nói rồi,” tôi cất giọng thấp,

“vị trí của ngươi… không thuộc về thế giới này.”

Không có tiếng đáp.

Chỉ có tiếng thở.

Rất gần.

Không đều.

Giống như…

ai đó đang cố bắt chước cách con người hít thở.

Tôi c.ắ.n đầu ngón tay.

Vẽ một đường m.á.u lên mặt bàn.

“Âm dương phân giới,

chính tà định vị.”

Máu trên bàn loang ra.

Bát quái đồng rung lên khe khẽ.

Một tiếng cười vang lên sau lưng tôi.

Không phải tiếng cười của Lý Trạch.

Mà là một giọng nói

không có độ cao thấp rõ ràng.

“Ngươi gọi ta là tà sao?”

Tôi quay người lại.

Nó đứng đó.

Hình dáng của Lý Trạch.

Nhưng ánh mắt trống rỗng.

Không có đồng t.ử.