Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 1: Người Phụ Nữ Bị Lãng Quên



"Điều đáng sợ nhất mà anh từng trải qua là gì?"

Khuôn mặt mặn mà, xinh đẹp của người phụ nữ trông nhợt nhạt đến lạ thường giữa không gian mờ tối của cửa tiệm.

Đối mặt với câu hỏi của chị ta, tôi hơi khựng lại. Trong đầu lướt qua đủ thứ tưởng tượng, nhưng chẳng có cái nào đáng sợ bằng tình cảnh của tôi lúc này.

Đó là hết tiền.

Tôi tên Lý Vân Phong, kiếm cơm nhờ tiệm phong thủy do ông bô để lại. Mang tiếng là xem bói, trừ tà, coi phong thủy, nhưng tôi làm gì có thực tài, toàn dựa vào cái miệng chém gió, đến hạng tay mơ cũng chẳng bằng.

Thế nên tiệm gần như không có khách, đã rất lâu rồi tôi chưa mở hàng.

Sinh tồn, trở thành bài toán hóc búa nhất của tôi lúc này.

"Đối với tôi, điều đáng sợ nhất là bị người khác lãng quên."

Người phụ nữ ngẩng đầu lên. Xuyên qua mái tóc rối bời là một con mắt hằn đầy tia máu. Chị ta cứ tự hỏi tự trả lời, dường như chẳng hề quan tâm xem tôi có định đáp lời hay không.

"Rõ ràng chị đang tồn tại trên cõi đời này, nhưng xung quanh lại chẳng có lấy một ai nhớ đến chị. Tất cả người thân, bạn bè, thậm chí là kẻ thù, đều mất sạch ký ức về chị."

"Rõ ràng chị đang sống, nhưng lại giống như đã chết."

"Đáng sợ nhất là, đến chính bản thân chị cũng quên mất mình là ai!"

"Ngại quá, ngắt lời chị một chút..." Tôi hắng giọng. "Bà chị này, xin hỏi những chuyện đó thì có liên quan gì đến việc chị tìm tôi?"

Tôi chẳng có chút hứng thú nào với mấy lời nói mớ kỳ quặc của chị ta.

Nếu không phải vì đã hai tháng nay chưa mở hàng, chắc chắn tôi sẽ không thèm tiếp lời một người trông có vẻ như đang mắc bệnh tâm thần thế này.

"Tôi muốn nhờ anh điều tra xem rốt cuộc chuyện này là thế nào. Và quan trọng nhất, tôi là ai." Người phụ nữ dùng đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn tôi.

"Bà chị à, mấy chuyện mất trí nhớ này chị nên đi tìm thám tử hoặc bác sĩ thì hơn! Phạm vi kinh doanh của tôi là: Xem bói, xem tướng, đoán cát hung!" Tôi chỉ tay lên tấm áp phích cũ đã bong mép trên tường.

"Tôi thử rồi, vô ích thôi. Bọn họ căn bản không nhìn thấy tôi." Người phụ nữ tuyệt vọng lắc đầu.

"Chị có phải là ma đâu, sao bọn họ lại không nhìn thấy chị được?" Tôi đã đinh ninh người phụ nữ này không bình thường. Trông rõ xinh đẹp, tiếc là đầu óc lại có vấn đề.

"Bà chị, về nhà uống thuốc sớm đi, tôi bận lắm."

Hôm nay trời quang mây tạnh, chính mắt tôi nhìn thấy chị ta đội cái nắng chói chang bước vào đây. Nếu chị ta mà là ma, tôi sẵn sàng biểu diễn màn trồng cây chuối đi tè.

"Tôi thực sự không điên! Tôi tìm đến anh vì chỉ có anh mới nhìn thấy tôi!" Người phụ nữ luống cuống, lao tới tóm chặt lấy tay tôi. Khuôn mặt gầy gò tiều tụy dí sát lại gần: "Chỉ cần anh giúp tôi, bao nhiêu tiền cũng được!"

Tay chị ta rất lạnh, không giống nhiệt độ của người sống.

"Chị có bao nhiêu tiền?" Nghe đến chữ tiền, thái độ của tôi dịu hẳn xuống, dù sao thì nghèo cũng hèn mà. "Chỗ tôi phải trả tiền cọc trước đấy nhé. Năm trăm, miễn mặc cả."

"Bây giờ trên người tôi chỉ có chừng này thôi." Người phụ nữ bối rối lục lọi khắp người, cuối cùng chỉ moi ra được ba tờ tiền giấy nhăn nhúm.

Tôi liếc nhìn, khóe miệng bất giác giật giật.

Tổng cộng hai trăm rưỡi!

"Anh yên tâm, đợi tìm ra tôi là ai, tôi sẽ giao mọi thứ của mình cho anh!" Người phụ nữ cam đoan hết lần này đến lần khác. Chị ta căng thẳng nhìn tôi, cứ như thể tôi là cọng rơm cứu mạng cuối cùng vậy.

Hai trăm rưỡi thì hai trăm rưỡi, muỗi nhỏ cũng là thịt, ít ra thì cũng đủ tiền cơm cho tuần này.

Nhét tiền vào túi, tôi hơi đau đầu đánh giá người phụ nữ này.

Tầm ba mươi tuổi, tướng mạo rất đẹp. Chiếc váy dài màu đỏ tôn lên vóc dáng lồi lõm rành rọt, chỉ có điều quầng mắt đen kịt, mặt mũi tiều tụy, trông có vẻ như sắp suy sụp đến nơi.

Về mấy cái bệnh tâm thần này tôi mù tịt, nhất thời không biết bắt đầu từ đâu. Nghĩ ngợi một lúc, tôi hỏi: "Gần đây chị có gặp người hay chuyện gì kỳ lạ không?"

"Tôi chỉ có ký ức về một thứ duy nhất, chính là chiếc điện thoại này." Người phụ nữ lấy ra một chiếc điện thoại màu đen đặt lên quầy, đáy mắt giấu một nỗi sợ hãi sâu thẳm.

Điện thoại màn hình lớn 7.9 inch, bề ngoài không có gì đặc biệt, nhưng cầm trên tay lại giống như một tảng băng, lạnh buốt thấu xương.

Không có mật khẩu, màn hình khóa mở ra ngay lập tức.

Trên cái màn hình to đùng trống trơn, có duy nhất một cái App nằm trơ trọi.

Biểu tượng là một khung viền đen trắng, nhìn giống hệt khung ảnh thờ, trông rợn cả tóc gáy. Nhưng bên trong khung ảnh lại trống rỗng, bên dưới có dòng chữ nhỏ: Phòng Livestream Chuyện Ma.

App Livestream à?

Nghe tên là biết mấy dạng livestream thám hiểm linh dị câu view rồi. Có khi nào bà chị này xem ba cái live này nhiều quá nên tự dọa mình đến phát điên không?

Nội dung trong đó đáng sợ đến mức nào cơ chứ?

Tôi hơi tò mò, định mở ứng dụng lên xem thử.

Ngay khoảnh khắc ngón tay chạm vào biểu tượng, tôi có cảm giác như bị thứ gì đó cắn nhẹ một cái, nhói đau. Nhưng cảm giác ấy thoáng qua rất nhanh nên tôi không bận tâm.

Bấm mấy lần liền mà ứng dụng vẫn không mở lên được, có vẻ như bị lỗi gì đó.

"Bà chị, điện thoại của chị..." Tôi ngẩng đầu lên nhưng khựng lại. Người phụ nữ vừa ngồi đối diện quầy thu ngân đã biến mất tăm, chiếc ghế trống trơn.

Lẻn đi rồi à?

"Đúng là đồ thần kinh!" Tôi lầm bầm một câu, ném chiếc điện thoại đen vào ngăn kéo.

Nhưng mà, có hai trăm rưỡi bỏ túi là tâm trạng tôi lại phơi phới, chuẩn bị ra ngoài đánh chén một bữa no nê.

Kéo cửa cuốn xuống, tôi đi thẳng đến quán cơm gà om nấm quen thuộc.

"Mấy ông nghe gì chưa, cái nhà trọ ở Tiệm bánh bao Bát Tiên lại có người chết rồi! Cách thức y hệt mấy người trước, đều bị cắt cổ, chảy cạn máu mà chết."

"Lão Trương to gan chạy qua nghía thử, bảo là máu me be bét khắp nơi. Không những chăn nệm trên giường ướt sũng, mà tường với sàn nhà cũng toàn là máu..."

"Đệt! Đang ăn cơm, đừng có kể mấy chuyện máu me gớm ghiếc đó..."

Cái nhà mà mấy người khách đang bàn tán tôi cũng biết. Đó là một khu trọ ngắn ngày, nằm tít ngoài rìa khu ổ chuột của chúng tôi, do một cặp vợ chồng già tự xây để cho thuê, khá là có tiếng tăm quanh vùng này.

Hai vợ chồng già vốn mở tiệm bán bánh bao. Nghe đồn ngày xưa buôn bán đắt hàng lắm, nhưng về sau có người ăn bánh bao cắn phải ngón tay người, thế là không ai dám bén mảng đến nữa.

Tiệm bánh bao dẹp tiệm, hai vợ chồng già bèn sửa lại căn nhà làm phòng trọ ngắn ngày.

Nhưng quái gở ở chỗ, cứ cách nửa năm lại có một nữ khách trọ bỏ mạng. Nghe nói đều là những cô gái trẻ, tóc đen dài, mặc váy đỏ, và toàn thuê đúng căn phòng số 4.

Lẽ ra, xảy ra mấy vụ án mạng thê thảm như vậy thì chẳng ai dám đến cái nhà trọ đó nữa mới phải, hoặc bét nhất cũng phải cạch mặt cái phòng số 4 ra.

Nhưng kỳ lạ thay, cứ nửa năm lại có một người phụ nữ chết thảm trong căn phòng đó.

Hai vợ chồng già kia bình thường cũng rất bí ẩn, ít khi qua lại với ai. Đặc biệt là bà lão, từ hồi dẹp tiệm bánh bao đến giờ, chẳng ai nhìn thấy mặt bà ta nữa.

Có người bảo, chính họ là hung thủ. Họ chuyên dụ dỗ những người phụ nữ tóc đen mặc váy đỏ đến thuê phòng rồi ra tay tàn độc.

Tuy nhiên, phía cảnh sát đã phủ định điều này, bởi vì kết quả điều tra cho thấy, tất cả những người phụ nữ đó đều tự sát, tự tay dùng dao cắt cổ mình.

Cũng có người đồn, tiệm bánh bao đó có dớp, cứ nửa năm lại phải mượn mạng một người phụ nữ xinh đẹp...

Thật giả lẫn lộn, lời đồn đại bay khắp nơi, chẳng ai có câu trả lời chính xác.

Ban đầu tôi còn định chạy qua đó xem phong thủy kiếm chút tiền cò, nhưng sau cũng dập tắt luôn ý định này. Tại vì mấy lần đến gần căn nhà đó, tôi đều thấy lạnh lẽo vô cùng, mí mắt thì cứ giật liên hồi.

Dân làm nghề như chúng tôi, rất tín mấy chuyện tâm linh, chuyện gì mờ ám kỳ quái thì tránh càng xa càng tốt.

Đêm đến, khu ổ chuột ồn ào náo nhiệt cả ngày cũng dần chìm vào tĩnh lặng.

Tôi đóng cửa, giống như mọi ngày, ngồi một mình trong tiệm lướt điện thoại xem livestream game.

Vài ván game kết thúc, trời đã khuya.

Tôi vươn vai định đi ngủ. Đúng lúc đó, giữa không gian vắng lặng của cửa tiệm, chợt vang lên tiếng điện thoại rung bần bật.

Rè rè rè...

Tôi nổi hết cả da gà. Điện thoại của tôi vẫn đang cầm trên tay, vậy tiếng rung này từ đâu ra?

Tim đập loạn nhịp mất nửa giây, tôi thấy khe ngăn kéo quầy thu ngân đang nhấp nháy ánh sáng. Lúc này tôi mới nhớ ra, chiếc điện thoại của người phụ nữ dở hơi kia vẫn bị tôi vứt trong đó.

Lẽ nào chị ta nhớ ra để quên điện thoại ở chỗ tôi nên định quay lại lấy?

Tôi kéo ngăn kéo, cầm chiếc điện thoại lên xem, sững sờ.

"Thân phận Streamer đã được liên kết. Địa điểm livestream đầu tiên: Tiệm bánh bao Bát Tiên. Bạn có muốn mở phòng livestream không?" Điện thoại rung bần bật, trên màn hình là một dòng chữ màu máu nhấp nháy liên tục.

Bên dưới dòng chữ máu là hai lựa chọn.

Có. Không.