Ngọn lửa trong phân xưởng cháy rừng rực, nổ lách tách vui tai. Từng đợt sóng nhiệt tràn qua khung cửa sổ ập vào Phòng Quản lý, tỏa ra tứ phía, khiến không khí như dao động méo mó.
Gã đàn ông bí ẩn ghé sát vào màn hình, để lộ một nửa khuôn mặt. Khóe miệng gã giật giật liên hồi vì không kìm nén nổi sự tức giận. Xuyên qua cặp kính phản quang là ánh nhìn độc ác, oán hận đến tột độ.
"Mày có biết mày đang làm cái trò gì không? Mày sẽ phải trả giá đắt cho những gì mày vừa làm..."
Gã nghiến răng trèo trẹo, hận không thể ăn tươi nuốt sống tôi ngay lập tức.
Tôi chẳng buồn nghe gã lải nhải, vớ luôn cái ghế nện ầm ầm vào màn hình giám sát.
Binh boong loảng xoảng, tia lửa điện xẹt tung tóe. Tất cả các màn hình bị tôi đập cho nát bươm.
"Cút mẹ mày đi!"
Vứt cái ghế sang một bên, tôi đi thẳng vào lối thoát.
Gió hiu hiu thổi trong đường hầm, mang lại chút hơi mát mẻ cho cơ thể đang nóng rực. Tôi rảo bước thật nhanh, trong lòng vẫn phập phồng lo sợ nhỡ đâu đây không phải là lối ra thực sự.
Đoạn đường từ chỗ bằng phẳng chuyển dần sang dốc ngược, càng lúc càng dốc, cuối cùng tôi cũng dừng lại ở điểm cuối.
Trần hầm là tấm bê tông cốt thép, chính giữa khoét một lỗ vuông vức đậy bằng ván gỗ.
Đẩy tay lên, tấm ván lật ra ngoài. Chờ bụi bặm rơi vãi hết, tôi mới thò đầu lên quan sát.
Trời vẫn nhờ nhờ xám xịt, chưa sáng hẳn.
Tôi cẩn thận soi đèn điện thoại ngó quanh. Nơi này chính là văn phòng Giám đốc của Xưởng điện tử Lục Thành, có điều tấm ván gỗ bị một tấm thảm cũ kỹ che khuất, không lật lên thì đúng là khó lòng phát hiện ra.
Hóa ra cái nhà máy ngầm đó lại nằm chễm chệ ngay dưới lòng xưởng hoang Lục Thành.
Hai tay bám vào sàn nhà đầy bụi bặm, tôi bò lên khỏi đường hầm. Không thèm đậy nắp ván lại, tôi liếc nhìn xuống hầm một cái rồi dứt khoát rời khỏi cái nhà máy tội ác này.
Về đến khu trọ, cả người tôi đã mệt mỏi rã rời đến tột cùng.
Thậm chí chẳng buồn xem phần thưởng nhiệm vụ, tôi chốt chặt cửa nẻo, ráng vắt kiệt chút sức tàn tắm rửa qua loa, tròng bộ quần áo sạch vào rồi chui tọt vào chăn.
Ngủ một giấc trời long đất lở.
Lúc tỉnh dậy, trời lại tối om.
Vượng Tài cuộn tròn ngay cạnh gối tôi, ngủ say sưa, phát ra tiếng ngáy khò khò khoan khoái.
Ngồi bật dậy khỏi giường, việc đầu tiên tôi làm là mở điện thoại, kiểm tra phần thưởng của nhiệm vụ lần này.
"Chúc mừng chủ phòng đã hoàn thành nhiệm vụ livestream! Nhận được tiền donate trị giá 18.600 Minh tệ."
"Tổng Minh tệ tích lũy hiện tại: 26.700. Khi Minh tệ đạt đến mốc nhất định, sẽ nhận được những bất ngờ thú vị."
"Phần thưởng tùy chọn: Một con Thiên Tàm Cổ, «Hỉ Thần Song Tu Tâm Kinh», Ba tấm bùa Hạ thừa ngẫu nhiên. (Chọn 1 trong 3)."
"Hoàn thành ba nhiệm vụ cấp 9, thăng hạng lên Streamer cấp 8, nhận được phần thưởng đặc biệt: Một lần quay số trúng thưởng ngẫu nhiên."
Phần thưởng đặc biệt?
Mắt tôi sáng rực lên, vội ấn nút vào trang vòng quay may mắn.
Một vòng quay khổng lồ hiện ra trên màn hình, kim chỉ nam ở giữa là một ngón tay khô cốt trắng ởn.
Vòng quay chia làm hai nửa đỏ đen, mỗi nửa có ba ô tùy chọn.
Màu đỏ: Bùa Thượng thừa ngẫu nhiên, Bùa Phật, Mặt Nạ Da Người.
Màu đen: Dây thắt cổ của quỷ treo cổ, Dầu thi thể, Gương âm dương.
Trừ Bùa Thượng thừa ra, mấy thứ còn lại nhìn kiểu gì cũng thấy rợn tóc gáy.
Tôi thấy hơi xúi quẩy.
Nhưng dù sao cũng là hàng tặng kèm, tội gì không lấy. Nếu quay trúng Bùa Thượng thừa thì đúng là trúng mánh.
Tuy nhiên tôi không vội quay ngay, mà lục lọi trong balo một hồi, lôi tấm bùa Tăng vận ra.
Từ bé đến lớn, tay tôi đen như nhọ nồi.
Mua vé số chưa bao giờ trúng nổi năm ngàn, chơi game chưa từng nhặt được đồ xịn, bốc thăm chắc ăn 100% thì cũng vớt được cái giải chót.
Chắp hai tay lại ép tấm bùa Tăng vận vào giữa, tôi lầm rầm khấn vái vài câu, hà một hơi vào lòng bàn tay rồi mới rụt rè bấm vào ngón tay xương xẩu giữa vòng quay.
Cạch cạch cạch...
Ngón tay trắng bệch bắt đầu xoay tròn, tốc độ chậm dần.
Tâm trạng tôi vừa hồi hộp vừa kích động.
Tốc độ xoay của ngón tay xương càng lúc càng chậm, từ từ nhích về phía ô Bùa Thượng thừa.
Tôi không dám chớp mắt, tim tưởng chừng nhảy ra ngoài lồng ngực.
Đáng tiếc, ngay trước khi dừng hẳn, ngón tay lại trượt lên trước một ô, đỗ ngay tắp lự ở ô màu đen ngay sát ô Bùa Thượng thừa.
"Chúc mừng chủ phòng, nhận được một Dây thắt cổ của quỷ treo cổ."
Tôi tụt cả hứng.
Cái của nợ này thì dùng làm gì cơ chứ?
Cạn lời thì cạn lời, nhưng tôi vẫn bấm vào xem phần hướng dẫn sử dụng của sợi dây thắt cổ.
"Dây thắt cổ của quỷ treo cổ, pháp khí dùng một lần. Bám đầy oán khí của quỷ thắt cổ. Dùng dây này thòng vào mục tiêu sẽ khiến kẻ đó mất đi ý thức tạm thời, răm rắp nghe theo lệnh của người sử dụng trong vòng mười phút."
Nghe cũng có vẻ xịn sò đấy chứ. Đọc xong hướng dẫn, tâm trạng tôi mới vớt vát lại được đôi chút.
Bấm nút nhận thưởng, tôi lưu luyến liếc nhìn ô Bùa Thượng thừa một lần cuối rồi tắt bảng vòng quay.
Mỗi lần thăng cấp đều được một lần quay thưởng. Xem ra muốn hốt được Bùa Thượng thừa, đành phải chờ đến lần thăng cấp sau vậy.
Tiếp tục xem xét các phần thưởng của nhiệm vụ lần này.
Thiên Tàm Cổ: Một trong ba loại cổ độc đáng sợ nhất vùng Miêu Cương, thích cắn nuốt các loại cổ trùng khác. Phải nhỏ máu để đánh thức mới sử dụng được. Sau khi tỉnh dậy, bắt buộc phải cho ăn trong vòng hai canh giờ, nếu không nó sẽ chết đói.
«Hỉ Thần Song Tu Tâm Kinh»: Tâm pháp tu luyện của Mật Tông, thông qua việc nam nữ song tu để đạt đến cảnh giới âm dương hòa hợp.
Ba tấm bùa Hạ thừa ngẫu nhiên: Rút thăm ngẫu nhiên, xui chịu hên nhờ.
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cuối cùng tôi quyết định chọn Thiên Tàm Cổ.
Phần giới thiệu tuy ngắn gọn nhưng nghe rất bá đạo. Có thể cắn nuốt các loại cổ trùng khác, thế thì sau này lỡ gặp phải mấy thứ tà môn tương tự, tôi có phải sợ nữa đâu?
Ngón tay tôi dứt khoát bấm nút nhận.
"Chỉ tiếc cuốn «Hỉ Thần Song Tu Tâm Kinh» này quá..."
Năm phút sau, tôi nhận được bưu kiện đúng giờ.
Mở hộp ra, bên trong có hai món đồ.
Một món là sợi dây thắt cổ trông nát bươm. Tò mò, tôi dùng Thuật Thiên Nhãn Quan Khí nhìn thử, thấy hắc khí bao phủ quanh sợi dây, một khuôn mặt quỷ dữ tợn lúc ẩn lúc hiện.
Cất sợi dây thắt cổ đi, tôi dồn sự chú ý vào món đồ còn lại.
Một chiếc bình sứ trắng nhỏ xíu cỡ lòng bàn tay, không hề có hoa văn trang trí, miệng bình được niêm phong bằng sáp, trông vô cùng bí ẩn.
Giờ chưa thể đánh thức nó được, nếu không tôi cũng muốn tận mắt xem thử Thiên Tàm Cổ trông ngang dọc thế nào.
Nói tóm lại, mặc dù chuyến livestream này cửu tử nhất sinh, nhưng đổi lại được những phần thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Tôi có linh cảm, hai thứ này chắc chắn sẽ có lúc dùng đến.
Ngắm nghía thêm một lúc, tôi cẩn thận cất hai món quà vào chỗ kín.
Lần này tuy không chạm trán bức Tranh Quỷ thần chẳng ra thần Phật chẳng ra Phật kia, nhưng dính líu đến Trương Kiến Minh thì hiển nhiên không thoát khỏi liên hệ với Nhị thập bát tú.
Tôi lấy đĩa kim loại khắc hình các chòm sao và hoa sen ra xem. Vẫn như cũ, chỉ có duy nhất ngôi sao ứng với sao Cơ là đang sáng.
Buổi livestream này diễn ra ở khu vực ngoại ô phía Bắc. Phương Bắc thuộc chòm sao Huyền Vũ, còn cụ thể nằm ở ngôi sao nào thì tôi chịu.
Gã đàn ông bí ẩn trên màn hình giám sát chắc chắn cùng một giuộc với lão già ở quán bánh bao. Tôi đã phá hỏng âm mưu của chúng, e là kiểu gì chúng cũng sẽ trả thù.
Nhưng nếu tôi chuyển nhà đi, ngộ nhỡ ông già trở về lại không tìm thấy tôi thì sao.
Thôi bỏ đi.
Là phúc thì không phải họa, là họa thì tránh không khỏi.
Trực giác mách bảo tôi, chuỗi sự kiện vừa qua mới chỉ là sự khởi đầu, sau này kiểu gì tôi cũng còn chạm trán với bọn chúng.
Sợ hãi là thứ cảm xúc vô dụng nhất, thà tranh thủ thời gian tự làm bản thân mạnh mẽ lên còn hơn. Những phần thưởng từ phòng livestream chính là cơ hội của tôi.
Tuy nhiên, trước khi bắt đầu luyện công, tôi có một việc quan trọng hơn cần phải làm ngay lúc này.