Cất kỹ mọi thứ xong xuôi, tôi liếc nhìn Vượng Tài đang nằm trên giường.
Con mèo thối này vẫn đang ngủ say sưa, gọi thế nào cũng không tỉnh. Thấy nhịp thở của nó vẫn đều đặn nên tôi cũng không quá lo lắng, bèn tự mình đi ra ngoài kiếm gì đó bỏ bụng.
Bụng réo ầm ĩ, tôi đã đói đến mức lưng dán vào bụng từ lâu rồi. Đúng vậy, việc quan trọng nhất lúc này không phải là luyện công, mà là ăn.
Có thực mới vực được đạo! Ăn no rồi mới có sức mà tu luyện. Đời người ngắn ngủi phải biết tận hưởng, đại nạn không chết, kiểu gì cũng phải tự thưởng cho mình một bữa ra trò.
Đi dọc theo con phố xập xệ trong khu làng giữa phố, nương theo mùi thơm quen thuộc, tôi tìm đến quán đồ nướng hay ăn.
"Ông chủ Lý, nay không đi cùng ông Vương à, nay ăn gì đây?" Ông chủ Lưu Phi cười hề hề chào hỏi.
"Như cũ nhé."
Tôi xua tay, quen cửa quen nẻo tìm một bàn trống ngồi xuống. Trời nóng nực thế này, đồ nướng với bia lạnh đúng là chân ái.
Lúc này tôi mới để ý điện thoại có rất nhiều cuộc gọi nhỡ. Ngoài Chiến Lam ra thì còn hai số lạ.
Một số từng gọi cho tôi rồi. Ngồi nhớ lại thời gian một lúc, tôi mới nhận ra đó có lẽ là của cô bạn học Lưu Giai Kỳ, cái cô nàng ồn ào ấy. Cô ta tìm tôi làm gì nữa? Tôi chả buồn để ý, cũng lười gọi lại.
Số còn lại thì chịu, không biết của ai. Nhưng nhỡ đâu lại là khách tìm đến cửa thì sao? Tuy dạo này tôi không phải lo chuyện tiền bạc, nhưng có ai chê tiền nhiều bao giờ?
Tôi bấm gọi lại, một lúc lâu sau đầu dây bên kia mới nhấc máy.
"Chào bạn, tôi là Lý Vân Phong, xin hỏi ai tìm tôi vậy?"
Bên kia im lặng chừng hai giây, rồi vang lên tiếng cười khẩy của một người phụ nữ.
"Hehe, Lý Vân Phong, anh cũng chảnh gớm nhỉ, gọi bao nhiêu cuộc giờ mới thèm gọi lại." Giọng nghe cũng êm tai đấy, nhưng thái độ thì thật sự khiến người ta chướng mắt.
"Lâm Vũ Thuần?" Tôi nhíu mày. "Cô tìm tôi có việc gì?"
"Muốn mời anh bữa cơm, ôn lại chuyện cũ thôi. Những chuyện trước kia có lẽ chúng ta có chút hiểu lầm."
"Tôi không nghĩ giữa chúng ta có chuyện gì để nói đâu, Lâm đại mỹ nữ. Nếu cô rảnh rỗi sinh nông nổi thế thì đi làm từ thiện đi, quyên tiền cho mấy dự án hy vọng mà giúp đỡ người khó khăn ấy."
Nói xong, tôi cúp máy thẳng thừng.
Tôi với Lâm Vũ Thuần chẳng có giao tình gì mấy. Đẹp thì đẹp thật, nhưng trong mắt cô ta giấu quá nhiều thứ. Thể loại người này, bạn sẽ chẳng bao giờ biết họ đang toan tính điều gì. Cách tốt nhất là cứ tránh xa ra cho lành.
Vừa cúp điện thoại chưa được bao lâu, quán nướng đột nhiên xuất hiện dăm ba gã đàn ông ăn mặc lố lăng. Bọn chúng nghênh ngang kéo ghế ngồi phịch xuống.
"Chủ quán, lên đồ nướng đi!"
"À, vâng, có ngay đây."
Năm gã này là lưu manh có tiếng ở khu này, suốt ngày đánh lộn gây sự chẳng làm gì nên hồn. Ỷ vào sức vóc to khỏe để bắt nạt người khác, chuyện ăn quỵt lấy đồ không trả tiền xảy ra như cơm bữa.
Lưu Phi vừa nhìn thấy bọn chúng, mặt mày đã nhăn nhó khổ sở nhưng lại không dám đắc tội.
Năm tên này chẳng nể nang gì, trực tiếp mở tủ lạnh xách ra hai thùng bia. Bọn chúng dô hò ầm ĩ, dọa những vị khách đang ngồi ăn chạy sạch.
Lưu Phi giận mà không dám nói, chọc vào bọn này thì xác định dẹp tiệm. Cách trả thù duy nhất của lão là nhân lúc bọn chúng không để ý, lén nhổ bọt vào mấy xiên thịt nướng.
Tôi cũng ăn hòm hòm rồi, chuẩn bị tính tiền rời đi. Lúc đi ngang qua bàn bọn chúng, một tên tóc vàng đột nhiên thò chân ra ngáng đường.
Mắt tôi tinh như cú, chỉ cần nhấc chân là né được. Tên tóc vàng lại ôm lấy chân kêu oai oái, biểu cảm khoa trương đến mức đứa lên ba cũng nhìn ra gã đang diễn kịch.
"Thằng ranh, mày tông trúng người ta rồi định chuồn à?"
"Mày thấy tao tông người bằng con mắt nào?" Tôi nhíu mày.
"Năm người bọn tao, mười con mắt đều nhìn thấy! Thằng kia, mày tông anh em tao thành ra thế này, không đền tiền thì đừng hòng đi!" Tên đại ca liếc mắt nhìn tôi đầy vẻ hung hăng.
Hắn ta có biệt danh là Trương Đầu To vì cái đầu quá khổ. Mặt mũi đầy thịt, làm việc thì tàn nhẫn. Nhóm này rõ ràng là đang muốn ăn vạ tống tiền tôi.
"Người tao không tông, tiền tao cũng không đền!" Tôi lạnh lùng đáp.
"Không muốn đền tiền à?" Trương Đầu To cười gằn, gằn giọng. "Thế thì để lại một cái chân!"
Nói đoạn, mấy tên lưu manh bên cạnh đã xắn tay áo, xoa tay chuẩn bị lao vào.
"Ấy, đừng đừng! Các đại ca bớt giận!" Ông chủ Lưu Phi vội vàng chạy ra can ngăn. Để bọn chúng đánh nhau ở đây thì tối nay lão khỏi buôn bán gì nữa.
"Ông chủ Lý, thôi bỏ đi, đừng cãi cọ với họ. Hạng người này mình không dây vào được đâu, coi như của đi thay người..."
"Lão Lưu, ông không cần phải sợ chúng. Bọn chúng sắp chết đến nơi rồi, sống không quá ba ngày nữa đâu." Tôi chằm chằm nhìn đám người đó một lúc rồi bỗng bật cười.
Tên nào tên nấy mặt mũi ám đầy hắc khí, thần sắc xám xịt, rõ ràng là điềm báo của kẻ sắp chết.
"Đù má, dám trù ẻo bọn tao à! Ông mày thấy hôm nay mày chán sống rồi!"
"Để tao dạy mày cách ăn nói!"
Ngay lập tức, hai tên lưu manh điên tiết đập vỡ vỏ chai bia, hùng hổ lao về phía tôi. Mặt Lưu Phi thoắt cái trắng bệch.
"Các đại ca ơi, cậu ấy không biết ăn nói, người lớn không chấp kẻ tiểu nhân, các anh đừng chấp nhặt cậu ấy! Hôm nay các anh ăn bao nhiêu cứ để tôi bao..."
"Mày là cái thá gì, cút ra chỗ khác!"
Lưu Phi bị gã lưu manh đẩy mạnh một cái, lảo đảo ngã nhào ra đất.
Vỏ chai bia sắc nhọn đâm thẳng tới. Tôi lách người né tránh, nghiêng mình tóm gọn cổ tay của một tên, sau đó đẩy mạnh. Vỏ chai trong tay gã lập tức rạch một đường dài tóe máu lên mặt tên còn lại.
"Mẹ kiếp, thằng chó mày..."
"Dám đánh người của tao! Anh em, lên hết cho tao! Hôm nay không phế cái chân của thằng ranh này, tao không mang họ Trương!"
Ba tên còn lại hung hăng ùa lên.
Sau khi được thanh lọc cơ thể, thân thủ của tôi đã linh hoạt và dẻo dai hơn trước rất nhiều, giải quyết mấy gã này chẳng có gì khó khăn.
Nhưng trong lòng tôi lại thấy rất kỳ lạ.
Năm tên này tìm một cái cớ vô căn cứ rồi bám riết lấy tôi không buông, có vẻ như không đơn thuần chỉ là để tống tiền. Có bao nhiêu người đi ngang qua chỗ chúng, tại sao chúng lại chỉ nhắm vào tôi?
Từ lúc chúng ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt đã cố tình hay vô ý liếc về phía tôi. Miệng còn lầm bầm nhỏ to xem "có đúng là nó không". Rõ ràng là chúng đã nhắm vào tôi ngay từ đầu.
Tôi và bọn chúng không hề có ân oán. Thể loại này thường là nhận tiền làm việc, chẳng lẽ có ai đó thuê chúng đến đối phó tôi?
Một mình tôi chấp năm, tuy không chịu thiệt thòi gì nhưng lại làm khổ quán nướng của Lưu Phi. Bàn ghế đổ ngổn ngang, đồ đạc rơi vãi khắp sàn, lộn xộn vô cùng. Mắt lão đỏ hoe vì xót của.
Năm tên lưu manh hiển nhiên cũng không ngờ một kẻ trông bình thường như tôi lại giỏi đánh đấm đến vậy. Một lúc lâu mà chúng vẫn không làm gì được tôi.
"Mẹ kiếp, thằng bịp bợm mở tiệm ở đằng kia tên Lý Vân Phong phải không? Tao sẽ không tha cho mày đâu! Mày cứ đợi đấy!" Mấy gã chửi bới ầm ĩ rồi bỏ đi, có vẻ như định đi gọi thêm người.
Bọn chúng biết cả tên tôi, càng chứng minh rõ ràng là chúng nhắm vào tôi. Chuyện này chưa xong đâu. Nhưng thế cũng tốt, tôi cũng muốn xem kẻ nào đang nhắm vào mình.
Chắc chắn không phải là lão già bán bánh bao, vì lão toàn dùng những chiêu trò không tầm thường. Lão sẽ chẳng rảnh rỗi mà đi tìm mấy tên lưu manh chỉ biết dùng nắm đấm dọa người thế này.