Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 107: Công ty Tùy Ý Tồn



Sảnh tầng trệt tối tăm, kéo theo nhiệt độ cũng lạnh đi vài phần.

Đưa mắt nhìn quanh, cuối cùng tôi cũng tìm thấy bảng tên công ty dán cạnh thang máy.

Đa số các tầng trong tòa nhà đều bỏ trống. Lướt qua vài cái tên thưa thớt, tôi thấy số tầng của Công ty Tùy Ý Tồn.

Tầng 14, tầng trên cùng.

Chiếc thang máy rệu rã rung bần bật khi đi lên, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "két" chát chúa. Đứng bên trong mà tôi thót tim, chỉ sợ giây tiếp theo đứt cáp rơi tự do.

Cả tầng 14 chỉ có mỗi Công ty Tùy Ý Tồn, vừa bước ra khỏi thang máy là thấy ngay tấm biển hiệu treo trước cửa.

Phong cách trang trí mang hơi hướm cổ kính, chữ viết trên biển hiệu uốn lượn như rồng bay phượng múa bằng bút lông, nhìn rất nhuốm màu thời gian.

Cả tầng im ắng như tờ. Nếu không phải cửa chính đang mở toang, tôi còn tưởng chỗ này đã ngừng kinh doanh.

Bước vào trong, tôi ngửi thấy một mùi hương trầm dễ chịu.

Ngay cửa có một quầy lễ tân khá cao, che khuất hoàn toàn tầm nhìn, không thể thấy được tình hình bên trong.

Quầy làm bằng gỗ thịt, có vẻ là gỗ lê thượng hạng. Những đường vân gỗ đốm lốm đốm toát lên vẻ phong trần của năm tháng. Trên quầy đặt một lư hương nhỏ, làn khói mỏng manh bay lượn. Mùi hương trầm phát ra từ chính chỗ này.

"Khách quan, xin hỏi ngài muốn gửi hay lấy đồ?"

Tôi vừa định cất tiếng gọi xem có ai không thì một khuôn mặt nhợt nhạt từ sau quầy đột ngột thò lên, dọa tôi giật thót mình.

Đó là một người phụ nữ có nét mặt đoan trang, mái tóc đen nhánh búi gọn sau gáy, trên người mặc sườn xám đỏ. Cô ta cúi nhìn tôi với nụ cười lễ phép đúng chuẩn mực.

Đẹp thì đẹp thật, nhưng cứ thấy quái dị thế nào ấy.

"Bên cô nhận ký gửi đồ thế nào?"

"Chỉ cần ngài đưa ra thứ chúng tôi cần, vạn vật trên thế gian đều có thể gửi." Cô lễ tân vẫn giữ nguyên nụ cười tiêu chuẩn ấy khi nói chuyện.

Vạn vật trên thế gian đều có thể gửi? Mạnh miệng gớm.

Hơn nữa lại không cần tiền?

Tôi nhướn mày: "Vậy các người cần thứ gì?"

"Khách quan có định ký gửi đồ ngay bây giờ không? Chỉ khi ngài chính thức ký gửi, chúng tôi mới có thể tiết lộ."

"Tôi cân nhắc thêm đã! Đồ gì các người cũng nhận, vậy gửi đồ quý giá ở đây có an toàn không?"

"Bản hiệu là nơi an toàn nhất thế gian. Đồ đạc ký gửi chưa từng bị thất lạc, khách quan cứ yên tâm."

Ngũ quan trên mặt cô ta chuẩn xác như được vẽ ra, tỷ lệ hoàn hảo, nhưng ráp lại với nhau lại mang đến cảm giác cứng đơ.

Toàn bộ con người cô ta chỉ lộ mỗi cái đầu trên quầy, không thấy thân mình hay tay chân đâu. Cảm giác ảo ma cứ như thể tôi đang nói chuyện với một cái thủ cấp vậy.

"Thế tôi lấy đồ kiểu gì?"

"Có chìa khóa là được."

"Chỉ cần chìa khóa là lấy được, không cần mật mã hay xác minh danh tính gì sao? Làm ăn cẩu thả vậy!"

"Chìa khóa của bản hiệu không thể sao chép, chìa khóa chính là minh chứng danh tính tốt nhất."

Đến lúc này, tôi mới phát hiện ra điểm bất thường của cô lễ tân.

Suốt quá trình trò chuyện, biên độ nụ cười của cô ta không hề thay đổi dù chỉ một milimet, cứ như thể khuôn mặt đó bị đông cứng lại vậy. Người bình thường không thể làm được chuyện này.

Hơn nữa, trong mắt cô ta không có hồn, nhìn giống hệt một con ma-nơ-canh.

"Chìa khóa này là của bên cô đúng không?" Tôi ngẫm nghĩ một lát rồi rút chiếc chìa khóa Tống Nhã Lan đưa cho, giơ lên trước mặt cô ta.

Chìa khóa thiết kế rất độc đáo, đúc bằng đồng nguyên khối, nhìn giống kiểu dáng thời cổ đại.

"Đúng vậy, xin hỏi khách quan có muốn lấy đồ ngay bây giờ không? Một khi đã lấy đi, món đồ đó không thể gửi lại được nữa. Cơ hội chỉ có một, xin ngài suy nghĩ kỹ." Cô lễ tân vặn cổ, liếc nhìn chiếc chìa khóa trên tay tôi.

Tròng mắt cô ta hình như không biết đảo, chỉ có thể vặn đầu từng chút một giống như con cú mèo. Động tác cứng nhắc kết hợp với nụ cười hoàn hảo kia khiến cô ta trông càng thêm quỷ dị.

"Thôi, cảm ơn, để tôi suy nghĩ thêm." Tôi ớn lạnh sống lưng, nhanh chóng chuồn khỏi tòa nhà.

Đứng dưới sảnh, tôi ngước nhìn lên tầng 14.

Ô cửa sổ tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì bên trong.

Nghĩ ngợi một lát, tôi lẩm nhẩm khẩu quyết, mở Thiên nhãn để quan sát tòa nhà này.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là tòa nhà này hoàn toàn không có màu sắc gì. Nó chập chờn, mờ ảo mang lại cảm giác không chân thực, như thể không thuộc về thế giới này.

Tống Nhã Lan chọn gửi manh mối quan trọng ở đây, chắc chắn là vì chỗ này không hề tầm thường.

Vạn vật trên thế gian đều có thể gửi?

Trên đường về, tôi cứ lẩm nhẩm câu nói này mãi, cân nhắc xem mình có nên mang vài thứ đồ quan trọng đến đây gửi hay không.

Nhưng cô lễ tân quái dị kia lại không nói rõ họ cần trả công bằng thứ gì. Rõ ràng không phải là tiền bạc phàm tục, vậy thì là gì?

Vì chưa biết phải trả cái giá nào, tôi đành dập tắt ý định đó.

Tôi không về khu dân cư nữa mà bắt taxi thẳng ra vùng ngoại ô, tìm một khu homestay sinh thái định ở tạm hai ngày. Đợi qua cái hạn của tên Trương Đầu To rồi hẵng về.

Chỗ này non nước hữu tình, môi trường trong lành, lại chẳng ai quấy rầy, vừa hay để tôi tịnh tâm vài hôm luyện Chưởng tâm lôi.

Chưởng tâm lôi lúc linh lúc xịt là do chân khí của tôi quá cạn kiệt.

Nói dễ hiểu thì giống như chơi game vậy, không đủ mana thì làm sao mà tung skill được.

Hy vọng buổi livestream lần sau, phần thưởng sẽ là một cuốn bí kíp luyện khí.

Cười khổ một tiếng, tôi ngồi xếp bằng trên giường luyện công suốt cả ngày, mãi đến tận lúc chạng vạng mới dừng lại.

Ăn qua loa bữa tối tại homestay xong, tôi tranh thủ lúc mặt trời chưa lặn hẳn ra ngoài đi dạo giãn gân cốt.

Vừa đi, tôi vừa vắt óc suy nghĩ xem Đao gia ở khu Bắc rốt cuộc là ai.

Bình thường tôi đâu có lăn lộn giang hồ, chưa từng giao du với hạng người này, lấy đâu ra chuyện đắc tội?

Muốn biết nguyên do, trước hết phải nắm rõ gốc gác của ông ta.

Kiếm một tảng đá tương đối sạch sẽ ven đường ngồi xuống, tôi dùng điện thoại tìm kiếm thám tử tư quanh đây, chọn đại một chỗ trông có vẻ uy tín.

Sau khi cọc tiền, chưa đầy mười phút sau tài liệu về Đao gia đã được gửi tới. Tốc độ nhanh đến mức làm tôi bất ngờ.

Nhưng đọc xong hồ sơ, tôi mới hiểu vì sao lại nhanh đến vậy.

Đao gia khu Bắc, tên thật là Thạch Lỗi, là nhân vật máu mặt có số có má ở Đông Châu. Những năm đầu từng bóc lịch, nổi tiếng với thủ đoạn tàn độc. Trên mặt có một vết sẹo dài do dao chém nên dân giang hồ gọi là Đao gia.

Khu Bắc là địa bàn của ông ta. Tuy nhiên mấy năm gần đây ông ta rất ít khi lộ diện, nghe đâu đã rửa tay gác kiếm, chuyển hướng sang làm doanh nhân tử tế. Vài quán bar xịn nhất ở phố bar đều là của ông ta.

Chắc vì quá nổi tiếng nên tay thám tử tư nào cũng có sẵn hồ sơ.

Phố bar khu Bắc?

Tôi mới đến đó đúng một lần, là lúc giúp Hàn Văn Sơn điều tra hình xăm kỳ dị trên người con trai ông ta.

Lẽ nào Đao Kim Phượng quen biết với vị Đao gia này, ả mượn tay ông ta để trả thù tôi? Không nhằn được cái gai nhà họ Hàn nên trút hết sự hận thù lên đầu tôi?

Nhưng cũng không đúng. Tôi không chỉ phá nát giấc mộng làm dâu hào môn của ả, mà còn thiêu rụi Phệ Tâm Cổ. Đáng lý ra ả phải hận không thể lột da tôi, làm sao có chuyện chỉ gọi dăm ba thằng lưu manh đến dằn mặt nhẹ nhàng thế được?

Không phải cô ta.

Tôi với cái cỡ như Đao gia chẳng có dây mơ rễ má gì. Kẻ tôi đắc tội chắc chắn không phải là ông ta, mà là một người nào đó có quan hệ với ông ta.

Ông ta cũng tính là một thế lực, kẻ đủ sức sai khiến ông ta ra tay với tôi chắc chắn phải là nhân vật khét tiếng hơn ở Đông Châu này.