Nếu là thứ dơ bẩn bên ngoài bám đuôi vào đây, giải quyết xong là an toàn. Nhưng nếu ngay từ đầu cái homestay này đã có vấn đề, thì chuyện hơi bị rùng rợn rồi đấy.
Tôi lùi xa khỏi chiếc tivi, thở hắt ra để trấn tĩnh lại.
Cố vắt óc nhớ lại, tôi kinh hoàng nhận ra ký ức về việc mình bước chân vào cái homestay này thế nào giờ đây hoàn toàn trống rỗng!
Rào rào rào...
Trong nhà tắm đột nhiên vang lên tiếng nước chảy.
Tôi chạy tới xem, vòi sen và vòi bồn rửa tay đều đang mở hết cỡ. Nước chảy ra đỏ sẫm ngả đen, kèm theo từng mảng tóc hoa râm trôi lềnh bềnh xuống sàn.
Sàn gạch men trắng toát bị nhuộm đỏ lừ. Cả phòng tắm sặc sụa mùi tanh tưởi buồn nôn!
Cảnh tượng đập mạnh vào thị giác.
Tôi lùi lại hai bước, ra khỏi phòng tắm, đóng sầm cửa lại rồi quệt ngay một giọt máu ngón giữa lên đó.
Tiếng nước chảy róc rách vẫn không dừng. Xuyên qua lớp kính mờ, có thể thấy hơi nước đỏ lòm mịt mù bên trong. Mùi máu tanh rỉ ra từ khe cửa.
Bốp!
Một bàn tay máu lạnh lẽo đột ngột in hằn lên phần dưới của tấm cửa kính.
Tôi cúi xuống nhìn, một cái bóng quái dị hệt như con chuột khổng lồ đang ngồi xổm trước cửa, giơ cánh tay gầy guộc khô khốc đập liên hồi vào mặt kính.
Bùm bùm bùm!
Mỗi cú đập như giáng thẳng vào dây thần kinh sợ hãi của tôi.
Tấm kính rẻ tiền và giọt máu ngón giữa kia có vẻ như không cản nổi thứ quái dị sau cánh cửa.
"Hehe hehe!" Gã kia vừa đập cửa vừa phát ra tràng cười the thé chói tai.
Ngay sau đó, một cảnh tượng kinh hãi tột độ xảy ra.
Nó áp sát toàn thân vào cửa kính, đôi mắt xám ngoét trừng trừng nhìn tôi vài giây. Đột nhiên, cả cơ thể nó như tan chảy, chảy xệ dần xuống.
Đúng vậy, là tan chảy.
Dưới khe cửa, chất lỏng đỏ lòm rỉ ra, uốn lượn hệt như một con rắn trườn thẳng về phía chân tôi.
Dù đã kinh qua bốn lần livestream, tôi chưa bao giờ thấy thứ gì kinh dị và quái đản đến mức này.
Tôi lùi lại từng bước, túm vội cái ba lô rồi mở cửa phòng chạy tọt ra ngoài.
Ngoài sân vắng ngắt, âm u, không một bóng đèn. Chỉ có luồng ánh sáng vàng vọt ốm yếu hắt ra từ phòng tôi.
Gió đêm thổi qua lạnh toát sống lưng.
Cái homestay này có vấn đề nặng! Giờ không thể ở lại thêm một giây nào nữa!
Tôi bật đèn pin, vác ba lô cắm đầu cắm cổ đi ra ngoài.
Thế nhưng khi men theo hướng cổng chính, đập vào mắt tôi lại là một bức tường đen kịt.
Bức tường hòa lẫn vào màn đêm, chẳng thể nhìn ra nó cao đến đâu.
Tôi bám dọc theo chân tường, chạy từ đầu này sang đầu kia, tìm mỏi mắt cũng không thấy cái cổng treo đèn lồng đỏ đâu.
Lại là Quỷ che mắt?
Tôi dừng lại, vuốt ve nhịp tim đang nhảy loạn xạ. Những cú dọa nạt liên tiếp khiến não tôi đơ một nhịp. Con người ta càng hoảng thì càng dễ làm bậy.
Hít thật sâu vài hơi, cảm nhận không khí lạnh buốt tràn vào phổi, tôi dụi mắt, đầu óc tỉnh táo hơn hẳn.
Tôi lại quệt máu ngón giữa lên mí mắt một lần nữa.
Mở mắt.
Nhưng cái cổng có lồng đèn đỏ vẫn biệt tăm.
Bốn bề tối đen như mực, chỉ có duy nhất căn phòng tôi vừa ở là sáng đèn.
Sao lại mất linh thế này?
Đây là lần thứ ba trong ngày tôi dùng máu ngón giữa, có khi nào tinh lực đã cạn kiệt?
Dần lấy lại bình tĩnh, tôi lôi điện thoại livestream ra mở camera. Hình ảnh trên màn hình y hệt những gì tôi đang nhìn thấy bằng mắt thường.
Có vẻ điện thoại livestream chỉ soi được ma quỷ, không phá được ảo ảnh.
Đã vậy thì chẳng còn cách nào khác.
Tôi cầm chặt điện thoại, lấy hết can đảm quay lại phòng.
"Lý Vân Phong..."
Đi ngang qua khoảnh sân âm u, một tiếng gọi lọt vào tai tôi mờ ảo vô hình.
"Lý Vân Phong..." Giọng gọi the thé, âm cuối kéo dài lê thê, như vọng lại từ một thế giới khác.
Âm thanh này nghe quen lắm.
Cả người tôi chấn động, bước chân khựng lại.
Là giọng của ông già!
Lý trí bảo tôi rằng ông già không thể nào xuất hiện ở đây, nhưng tôi vẫn không nhịn được mà quay đầu nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Phía rìa sân, lẩn khuất giữa hàng cây rung rinh, một cái bóng mờ mờ ảo ảo đang đứng đó. Nó từ từ giơ tay lên, vẫy vẫy về phía tôi.
"Lý Vân Phong..."
"Lý Vân Phong..."
Hai chân không nghe theo sự điều khiển nữa, đầu óc tôi quay cuồng mụ mị. Cứ như bị ma làm, tôi lững thững bước về phía cái bóng đó.
Nỗi sợ hãi tột cùng bủa vây.
Đây chính là Ma gọi hồn. Nửa đêm bỗng nghe có người gọi tên mình, tuyệt đối không được quay đầu lại, bằng không sẽ giống y chang tôi lúc này, bản thân không tự chủ được nữa.
Cơ thể tôi càng lúc càng nhẹ hẫng, bước đi mà như gót chân không chạm đất.
Mắt thấy khoảng cách với cái bóng ngày càng thu hẹp, tôi vội nhẩm khẩu quyết Chưởng tâm lôi, dồn chút chân khí mỏng manh ở đan điền lên.
Lòng bàn tay nóng dần lên.
Tụ lôi!
Khi những tia điện li ti xẹt qua kẽ tay, cả cơ thể bỗng chốc nhẹ tênh, thứ sức mạnh thao túng tôi hoàn toàn tan biến.
Cách cái bóng mờ ảo kia đúng ba mét, tôi dừng lại.
Dù đã đứng gần thế này, tôi vẫn không nhìn rõ mặt mũi nó. Trông nó vốn dĩ đã là một mớ hỗn độn, mờ ảo như vậy rồi.
Tia điện xẹt xẹt trong tay, nhưng tôi không đánh lôi ý ra ngoài.
Thứ dơ bẩn ở đây không chỉ có một. Giết con này lại mọc ra con khác, trong khi Chưởng tâm lôi của tôi đâu phải dùng vô tận. Cứ giữ trong tay thế này, bọn chúng có cho vàng cũng chẳng dám lại gần.
Cái bóng nhìn tôi chằm chằm vài giây, rồi từ từ tan biến.
Tôi không dây dưa thêm, quay lưng bước tiếp về phòng.
Trong lòng uất ức không để đâu cho hết. Rõ ràng muốn tìm chỗ tịnh tâm vài ngày, ai dè lại rúc ngay vào hang quỷ, xui xẻo đến thế là cùng!
Nghĩ đến đây, tôi thò tay kia vào túi áo, không sờ thấy bùa tăng vận đâu, chỉ rút ra được một nắm tro tàn.
Lẽ nào bùa tăng vận hết hạn, tôi bắt đầu xui xẻo rồi?
Tôi cười khổ thở dài.
Vừa đến gần phòng, nhìn qua cánh cửa hé mở, tôi lập tức thấy một cái bóng với tư thế quái dị đang đung đưa bên trong. Tôi nhón chân bước nhẹ, cẩn thận đẩy cửa vào.
Kẻ đó như cảm nhận được, ngoắt đầu lại. Khuôn mặt méo mó xấu xí đập thẳng vào mắt tôi.
Là cậu ta!
Tôi giật thót, giấu vội bàn tay đang xẹt điện ra sau lưng.
"Thằng Ngốc, cậu vào phòng tôi làm gì?"
"Anh trai, cái đó, đẹp quá... hehe..." Thằng Ngốc toét miệng cười, nước dãi lại chảy dài. Những ngón tay co quắp như chân gà chỉ thẳng lên giường.
Rõ ràng trên giường chẳng có cái gì sất.
"Cái gì đẹp?"
Dưới ánh đèn vàng vọt, bóng thằng Ngốc đổ dài rõ nét trên sàn. Tôi vừa dùng điện thoại livestream lẫn Thiên nhãn kiểm tra, chắc chắn đây là người sống trăm phần trăm.
"Hehe, chị gái kia... đẹp quá, hehehe..." Thằng Ngốc cười hềnh hệch.
Điệu cười của cậu ta làm tôi sởn tóc gáy. Từ lúc tôi quay lại homestay, cậu ta cứ lẩm bẩm khen đẹp mãi. Chắc hẳn từ lúc đó đã có thứ gì bám theo tôi rồi.
Nhưng thứ tôi thấy trong phòng rõ ràng là một bà lão già nua gớm ghiếc, tên ngốc này đâu đến nỗi không phân biệt được xấu đẹp chứ?
"Chị gái nào, ở đâu?" Tôi dùng điện thoại dò xét lại lần nữa. Không chỉ trên giường mà cả phòng chẳng có ma nào.
"Đi, đi rồi." Thằng Ngốc vụng về chỉ tay ra cửa sổ.
Tôi quay ngoắt lại nhìn. Cánh cửa sổ tôi đã khóa chặt lúc nãy lại mở tung, rèm cửa bay phần phật trong gió đêm.