Cái gì đẹp quá?
Quần áo của tôi, hay là chính tôi?
Ban ngày đâu thấy cậu ta hứng thú với tôi đến thế... Thôi bỏ đi, tư duy của người ngốc đâu giống người bình thường, dùng cách của tôi để suy đoán thì sao mà ra được.
Tôi đóng cửa, định kéo rèm đi ngủ thì thấy thằng Ngốc vẫn đứng chôn chân giữa sân, lẩm bẩm gì đó với một cái cây nhỏ cao chừng bằng người cậu ta.
Vốn dĩ mặt mũi cậu ta đã rợn người sẵn, bị ánh đèn pin hắt ngược lên cằm, khuôn mặt đó lại càng trắng toát và quái đản hơn.
Khu homestay này quy mô không lớn, trong sân chỉ trồng vài khóm hoa cỏ đơn sơ. Ban ngày thì thấy bình thường, nhưng đến tối, mấy cái cây lơ thơ ấy trông hệt như những bóng người chết đứng trên mặt đất.
Thằng Ngốc nói chuyện với cái cây, cứ như đang nói chuyện với ai đó, chỉ là "người" đó không thể đáp lại.
Khung cảnh quái dị không tả nổi.
Thằng Ngốc vừa lẩm bẩm vừa ngoái nhìn phòng tôi, thỉnh thoảng lại cười ngu ngơ, mãi một lúc lâu sau mới ưỡn ẹo bỏ đi.
Lúc này tôi mới kéo rèm lại.
Mồ hôi lạnh ướt đẫm áo, dính bết vào người cực kỳ khó chịu. Tôi mở vòi sen trong nhà tắm, định tắm nước nóng cho thoải mái rồi ngủ.
Ào ào ào...
Tôi cởi áo, quấn khăn tắm bước vào thì khựng lại.
Nước chảy ra từ vòi sen đục ngầu, còn xộc lên mùi tanh tưởi, xả một lúc lâu vẫn y nguyên.
Nhưng khi tắt vòi sen, mở vòi bồn rửa mặt thì nước chảy ra lại trong vắt.
Chắc đường ống bên đó có vấn đề, mai bảo chủ nhà kiểm tra vậy.
Tôi cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, vớ lấy cốc định hứng nước đánh răng. Nước đang xối xả bỗng ri rỉ dần, hình như vòi bị cái gì đó làm nghẹt.
Hứng nửa ngày trời vẫn không đầy nổi nửa cốc.
Tôi cau mày, đập mạnh mấy cái vào vòi nước.
"Rào" một tiếng, nước bắn tung tóe. Thứ làm nghẹt vòi nước bị đẩy vọt ra ngoài, lộn nhào trong chiếc bồn rửa trắng toát.
Đó là...
Tay tôi run rẩy, chiếc cốc rơi thẳng xuống đất.
Thứ chui ra từ vòi nước là một nhúm tóc!
Những sợi tóc hoa râm lềnh bềnh trong nước. Với độ dài này, rõ ràng là tóc phụ nữ.
Cơn ớn lạnh ập đến, da gà da vịt nổi cục khắp người. Điều kiện vệ sinh của cái homestay này tệ hại thật, ngày mai không thể ở đây tiếp được.
Ban đêm thì không ra ngoài được, đêm nay đành tạm bợ vậy.
May mà trong ba lô vẫn còn một chai nước suối. Tôi dùng nửa chai nước còn lại để lau mặt súc miệng, mặc quần áo vào rồi ngả lưng xuống giường.
Chăn mền nhìn thì sạch, nhưng cứ đưa lên mũi là tôi ngửi thấy mùi bụi mốc meo.
Nằm trên giường nghe tiếng gió rít gào bên ngoài, chẳng hiểu sao trong lòng tôi cứ cồn cào không yên.
Tôi nhớ lại lý do mình chọn cái homestay này, nhưng ký ức lại mờ mịt hẳn đi. Hình như đang đi trên đường núi, thấy có nhà trọ nên tôi tấp vào?
Trong lòng bất an nên trằn trọc mãi không ngủ được, tôi dứt khoát bò dậy bật tivi.
Rào rào rào...
Màn hình toàn hột é. Bấm rát cả tay mới mò được một kênh, nhưng không có tiếng. Trên hình là một bà lão mặt đầy nếp nhăn, vẻ mặt vô cảm nhìn chằm chằm vào ống kính.
Đôi mắt đục ngầu ấy như thể có thể xuyên qua màn hình để nhìn thấy tôi.
Sởn gai ốc, tôi tắt phụt tivi.
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng. Tôi chưa kịp thở phào thì một tiếng "két" vang lên...
Cửa sổ bị ai đẩy từ bên ngoài. Gió lạnh luồn qua khe cửa, khiến căn phòng vốn dĩ đã thiếu hơi ấm nay lại càng thêm buốt giá.
Rõ ràng tôi nhớ đã chốt cửa sổ rồi mà.
Cau mày, tôi đứng dậy bước tới, kéo cửa sổ nhìn ra ngoài.
Ngoài sân chỉ có những hàng cây nhỏ như bóng người đung đưa trong gió, xa xa là những dãy núi đen kịt. Quanh đây hình như chẳng có hộ dân nào khác.
Đóng chặt cửa sổ lại một lần nữa, cẩn thận kiểm tra chốt khóa xong xuôi, tôi không định ngủ nữa.
Cái homestay này ban ngày không sao, cứ đến đêm là mọi thứ bắt đầu có vấn đề.
Gió âm gõ cửa, bóng cây ma quái đung đưa, ánh đèn trong phòng lại leo lét tối tăm. Qua đêm ở cái chốn này đúng là một cực hình.
Rào rào rào...
Tivi đột ngột tự bật. Màn hình toàn hột é chớp nháy vài cái, khuôn mặt quái dị của bà lão kia lại xuất hiện.
Chỉ là lần này, mặt bà ta có vẻ dí sát vào màn hình hơn.
Nếp nhăn chằng chịt như vỏ cây khô, tròng mắt đục ngầu khẽ run rẩy.
Da đầu tôi tê dại, vớ lấy remote tắt tivi. Nhưng chưa đầy hai giây sau, tivi lại tự bật lên. Mặt bà lão lúc này còn phóng to hơn nữa, gần như choán hết cả màn hình.
Bà ta trừng trừng nhìn tôi, đôi môi nhăn nheo chợt nhếch lên, nở một nụ cười rùng rợn.
"Hehe hehe!"
Tiếng cười the thé như chuột kêu phát ra từ tivi. Bà lão cười đến mức cả khuôn mặt run bần bật. Cái miệng móm mém rụng sạch răng ngoác ra, để lộ phần lợi gớm ghiếc. Biểu cảm càng lúc càng vặn vẹo, dữ tợn.
Mặt bà ta ép sát vào màn hình, như thể giây tiếp theo sẽ thò đầu chui ra ngoài.
Đầu tôi như muốn nổ tung, nhưng cả cơ thể cứ như bị đóng đinh trên giường, không nhúc nhích nổi một li.
Bà lão từ từ lách người chui ra khỏi tivi, tứ chi chạm đất bò lổm ngổm về phía tôi y hệt loài vật.
Mái tóc hoa râm lơ thơ xõa rủ xuống hai bên khuôn mặt gớm ghiếc. Thân hình gầy gò, còng rạp như con chuột khổng lồ, da thịt trên người đang thối rữa.
Mỗi bước bò, một mảng thịt thối lại rơi lả tả.
Mùi hôi thối nồng nặc sặc sụa khắp phòng. Tôi vùng vẫy trong tuyệt vọng, trơ mắt nhìn bà lão bò lại gần.
"Hehe hehe!"
Tiếng cười the thé chọc thủng màng nhĩ. Mùi thối rữa phả thẳng vào mặt. Bà lão há ngoác cái mồm lở loét, đớp thẳng một cú vào người tôi.
Á!
Tôi thét lên kinh hãi, hai tay quơ loạn xạ nhưng chỉ túm được không khí.
Mở mắt ra, tôi đờ người.
Hiện tại tôi đang nằm trên giường, mồ hôi lạnh ướt đẫm. Căn phòng im ắng, chẳng có tiếng cười quái dị nào của bà lão.
Vừa rồi chỉ là ác mộng sao?
Tôi hoảng hồn ngồi bật dậy. Chưa kịp hoàn hồn, máu huyết toàn thân lại một lần nữa đông cứng.
Trên màn hình tivi, bà lão y hệt trong giấc mơ đang dùng đôi mắt đục ngầu, trắng dã nhìn tôi chằm chằm xuyên qua lớp kính.
Tim đập thình thịch, tôi nhảy dựng xuống giường.
Vết cắn trên ngón giữa vẫn chưa lành. Tôi gồng mình nặn ra một giọt máu tươi, cố nén cơn giật liên hồi ở thái dương, lấy hết can đảm bước từng bước đến chỗ chiếc tivi.
Mỗi lần chớp mắt, khuôn mặt gớm ghiếc kia lại nhích gần hơn về phía màn hình. Rất nhanh, mặt bà ta gần như ép dẹt vào lớp kính, đầu mũi đã chọc cả ra ngoài.
Đồng tử co rút, tôi mặc kệ tất cả, lao lên trước vài bước.
Bốp.
Ngón tay giữa rỉ máu ấn mạnh lên màn hình tivi.
Khuôn mặt già nua gớm ghiếc biến mất tức khắc, tiếng cười quái dị cũng im bặt.
Căn phòng trở lại vẻ tĩnh lặng, chỉ còn tiếng thở dốc ồ ồ của tôi.
Nhưng lòng tôi chẳng thể nào bình tĩnh nổi, cả trái tim thắt chặt.
Không biết là thứ dơ bẩn bên ngoài bám theo tôi vào đây, hay là bản thân cái homestay này vốn dĩ đã có vấn đề.