Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 138: Bar Dạ Sắc



Mảnh vảy rắn to thế này, lẽ nào chính là vảy rắn thần mà bọn họ nhắc tới?

Tôi ngẩn ngơ nhìn miếng vảy lạnh toát trong tay, không tài nào đoán được nó bị nhét vào balo từ lúc nào. Không khó để suy luận, chắc chắn là do bà ngoại Mục Bạch tặng, chỉ bà ta mới có đủ bản lĩnh đó.

Mọi ân oán ở thôn Trăng Tròn đều bắt nguồn từ con rắn thần này, sao bà ta lại giao thứ quý giá như vậy cho tôi? Tôi thừa biết bà ta chẳng tốt bụng đến mức tạ ơn tôi vì đã bảo vệ Mục Bạch.

Thôi bỏ đi, tìm cơ hội trả lại cho Mục Bạch sau vậy.

Lúc bấy giờ tôi vẫn chưa biết rằng, từ đó về sau, trong phòng livestream của tôi không bao giờ xuất hiện cái ID "Hái Nấm Nhỏ" nữa, và tôi cũng không bao giờ gặp lại cậu thanh niên có nụ cười tỏa nắng ấy.

Tôi cất vảy rắn đi, lái xe rời khỏi ngôi làng nhỏ trên núi.

Về đến nhà, việc đầu tiên đương nhiên là tắm rửa gột sạch xui xẻo rồi lăn ra ngủ một giấc thật đã. Tỉnh dậy, thao tác theo phản xạ là mở app livestream kiểm tra thu hoạch của nhiệm vụ lần này.

"Chúc mừng streamer, nhiệm vụ livestream đã hoàn thành! Thu được 12.300 minh tệ tiền thưởng.

Minh tệ tích lũy hiện tại: 39.000. Đạt mốc minh tệ nhất định sẽ nhận được phần thưởng bất ngờ.

Tùy chọn phần thưởng nhiệm vụ (Chọn 1 trong 3): Hoa Bỉ Ngạn Hoàng Tuyền, [Âm Dương Chú Thuật], hoặc 3 lá bùa chú cấp trung ngẫu nhiên."

Lần này tiền donate hơi hẻo, chắc tại tôi ít tương tác với khán giả quá. Nhưng bù lại, tôi lờ mờ ngộ ra một chuyện. Khán giả chết không nhất thiết liên quan đến phòng livestream. Vụ tai nạn của anh chàng Dấu Chấm Hỏi kia chắc chỉ là sự cố tình cờ mà tôi vớ phải. Vì sau khi chết, anh ta vẫn xem stream và ném tiền donate rầm rầm cơ mà.

Nếu mục đích của phòng livestream là đoạt mạng khán giả, thì người chết rồi làm sao xuất hiện được nữa? Vậy rốt cuộc cái app này tồn tại để làm gì? Nó muốn lấy thứ gì từ tôi và đám khán giả kia?

Nghĩ nát óc cũng không ra, tôi lười vắt óc thêm, chuyển sang đọc thông tin phần thưởng.

Hoa Bỉ Ngạn Hoàng Tuyền: Loài hoa đến từ một thế giới khác, có thể kết nối âm dương. Sử dụng một lần để có cơ hội gặp lại người đã khuất.

[Âm Dương Chú Thuật]: Bách khoa toàn thư về bùa ngải, bao gồm giải thích mọi loại chú thuật trên thế gian và cách hóa giải.

3 lá bùa cấp trung ngẫu nhiên: Hên xui, bốc trúng gì nhận nấy.

Đọc xong, tôi rơi vào trầm tư.

Bùa ngải tôi không hứng thú. Định chọn bùa chú ngẫu nhiên, nhưng Hoa Bỉ Ngạn Hoàng Tuyền lại khiến tôi chần chừ. Chức năng của đóa hoa này quá sức kỳ diệu. Bùa thì lúc nào rút chẳng được, nhưng lỡ mất đóa hoa này thì tiếc hùi hụi.

Cuối cùng, tôi quyết định chọn Hoa Bỉ Ngạn Hoàng Tuyền.

Bỏ điện thoại xuống chưa đầy 5 phút, shipper đã gõ cửa. Mở hộp giấy ra, bên trong là một đóa hoa khô. Cuống hoa thon dài nâng đỡ những cánh hoa đã phai màu, bung nở, ngưng đọng mãi mãi ở khoảnh khắc rực rỡ nhất, như kể lại một nỗi buồn vĩnh cửu.

Hoa nở ngàn năm, hoa tàn ngàn năm. Hoa và lá đời đời kiếp kiếp không bao giờ gặp nhau.

Lục lọi trong tiệm nửa ngày, tôi mới tìm được cái vỏ chai rượu nhỏ làm bình cắm hoa. Đặt cành hoa Bỉ Ngạn lên bàn làm việc, tự nhiên cái ổ chuột lụp xụp của tôi lại có thêm chút điểm nhấn.

Nhận thưởng xong, việc hệ trọng tiếp theo là lấp đầy cái dạ dày đang biểu tình.

Phủi tay, tôi xách mông ra khỏi nhà. Trời đã tối mịt, đường phố bắt đầu lên đèn. Con phố nơi tôi ở vẫn vắng vẻ đìu hiu như mọi khi. Dưới cột đèn đường chập chờn trước ngõ, dường như có bóng dáng một đứa trẻ da dẻ xám xịt đang ngồi đó.

Quán thịt nướng đầu hẻm đã dọn hàng, nhưng Lão Lưu không còn đon đả chào mời tôi như trước, chỉ cắm mặt quét dầu lên thịt, cứ như sợ tôi mò tới quán ông ta vậy.

Tôi cười nhạt, ra khỏi khu lao động, tấp đại vào một quán ăn nhỏ gọi ba lạng mì.

Ăn no, hai tay đút túi quần, tôi thong dong tản bộ trên con phố sầm uất. Gió đêm mang theo hơi nóng của thành phố. Nhìn dòng người qua lại tấp nập, tôi cũng chẳng biết mình đang nghĩ gì.

Đi lang thang không mục đích một hồi lâu, tôi chợt nhớ ra một chuyện, vội vã quay lại khu lao động tìm Vương Què. Lần trước đi livestream, tôi gửi thẻ ngân hàng cho ông ta giữ, đến giờ vẫn chưa lấy lại. Đương nhiên không phải tôi sợ ông ta cuỗm tiền chạy mất, mà vì tôi còn chuyện khác muốn nhờ ông ta giúp.

Tầm này chắc ông ta đã dọn hàng. Lượn một vòng quanh khu ổ chuột không thấy bóng dáng, tôi đành tạt qua quán thịt nướng hỏi Lão Lưu.

"Lão Lưu, mấy nay anh có thấy Vương Què đâu không?"

"Không, từ hôm hai cậu ăn ở đây, tôi chẳng thấy mặt mũi lão đâu nữa."

"Thế nếu anh gặp, phiền anh nhắn lão một tiếng là tôi có việc gấp tìm lão nhé, cám ơn anh."

"Được rồi." Dù chung một xóm, nhưng Lão Lưu nhận lời có vẻ hơi miễn cưỡng.

Tôi rảo bước lững thững về tiệm của mình. Dưới ánh đèn đường chập chờn, cái bóng đứa trẻ xám ngoét lúc ẩn lúc hiện, đôi mắt đen ngòm trống rỗng đong đầy sự oán độc.

"Mày bảo mày cứ bám theo tao làm gì cơ chứ? Tao có hại mày đâu."

Tôi liếc nhìn cái bóng rợn tóc gáy ấy từ xa, lắc ngán ngẩm.

Ngay lúc đó, điện thoại réo vang dồn dập. Là Tống Trúc Quân gọi. Hơi bất ngờ, nhưng tôi vẫn bấm nút nghe.

"Chào chị Tống."

"Anh Lý, xin lỗi đã làm phiền. Anh rảnh không? Tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp." Giọng Tống Trúc Quân có vẻ gấp gáp.

"Rảnh, chị nói đi."

"Dạo này con bé Lam Lam nhà tôi không biết bị sao, tâm trạng tệ lắm. Hôm nay nó ra ngoài một mình, đến giờ chưa về. Tôi gọi điện thì có một giọng nam bắt máy. Tôi sợ con bé gặp chuyện, phiền anh qua đón nó một chuyến được không?"

"Biết đâu cô ấy đang đi cùng bạn trai, tôi qua đó có tiện không?"

"Lam Lam chưa có bạn trai đâu. Chỗ nó đến hình như là quán bar, tôi nghe tiếng nhạc xập xình ồn lắm, hình như tên là bar Dạ Sắc thì phải." Tống Trúc Quân khẩn khoản. "Tôi lo cho con bé quá, nhưng sức khỏe của tôi thì anh biết đấy... Anh Lý, trăm sự nhờ anh!"

"Thôi được, tôi qua ngay."

Cúp máy, tôi không tự lái xe mà bắt taxi.

"Tài xế, cho đến bar Dạ Sắc."

"Ái chà, cậu em biết chơi đấy. Tầm này qua Dạ Sắc là đúng bài luôn." Gã tài xế đầu hói trung niên vừa nghe địa chỉ đã ném lại một nụ cười cực kỳ dâm đãng.

Tôi chỉ gật đầu cho có lệ.

"Nghe nói bên đó gái xinh nhiều lắm, đi nhặt xác chứ gì?" Gã hất hàm, nháy mắt đầy ẩn ý.

Khái niệm "nhặt xác" ở quán bar nghĩa là gì, người bình thường dư sức hiểu. Tôi khẽ chau mày, lắc đầu. "Không, tôi đi gặp bạn."

"Vẽ chuyện, có gì mà phải ngại. Đàn ông con trai, lúc còn trẻ khỏe thì phải chơi cho đã, chờ đến lúc già yếu lại ngồi đấy mà hối tiếc." Gã tài xế thao thao bất tuyệt, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt khinh khỉnh của tôi. "Nếu cho tôi quay lại thời bằng tuổi cậu, tôi thề sẽ lấy lại bằng sạch những cơ hội đã bỏ lỡ lúc trước..."

Chiếc taxi dừng lại trước khu phố bar ở phía Bắc thành phố. Phố bar là phố đi bộ, ô tô không vào được. Mấy quán lớn sẽ có bãi gửi xe riêng với đội nhân viên giữ xe phục vụ tận tình. Siêu xe xếp hàng dài dằng dặc, nam thanh nữ tú ăn mặc bốc lửa lượn lờ ra vào tấp nập. Ánh đèn neon rực rỡ chớp nháy sáng lòa cả một góc trời.

Đây đích thực là tụ điểm ăn chơi không ngủ của thành phố Đông Châu.