Bà lão ngước nhìn bầu trời xám xịt.
"Không còn nhiều thời gian nữa, chúng ta vừa đi vừa nói. Tiểu Bạch, để bà tiễn cháu một đoạn."
"Bà ngoại, cháu không đi, cháu phải ở lại làng với bà!" Mục Bạch lắc đầu nguầy nguậy.
"Tiểu Bạch, cháu từ nhỏ đã là đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện, nghe lời bà lần cuối cùng này được không?" Bà lão trìu mến nói, nở nụ cười hiền hậu mà xót xa.
"Không, bà ngoại, cháu không đi được. Cháu chỉ còn mỗi bà là người thân... bà nỡ lòng nào vứt bỏ cháu một mình sao?" Mục Bạch khóc nấc lên. "Bà từng nói, sẽ nhìn cháu lớn lên, lấy vợ, sinh con, nối dõi tông đường cho nhà họ Mục cơ mà..."
"Đứa trẻ ngốc." Bà lão lắc đầu. "Sau này cháu sẽ hiểu, thế giới rộng lớn lắm, sẽ có người đồng hành cùng cháu trong quãng đời còn lại. Bà có được đứa cháu hiếu thảo như cháu, kiếp này mãn nguyện rồi."
"Đừng kéo dài thời gian nữa, đi mau!" Bà lão nháy mắt ra hiệu cho tôi.
"Vừa đi vừa nói." Tôi kéo Mục Bạch đi về phía cổng làng.
Giếng nước cách cổng làng không xa, đứng đây đã có thể thấy bóng dáng cây hòe cổ thụ khổng lồ đang đung đưa dưới bầu trời u ám. Chỉ có điều, cây hòe vốn dĩ cành lá sum suê tràn đầy sức sống, mới qua một đêm mà lá đã rụng gần hết.
"Hai cậu cứ nghe là được."
Bà lão đi theo sau chúng tôi, hay nói đúng hơn là trôi lơ lửng.
"Dân làng quyết định giết xà tiên, nhưng không dám tự mình mạo hiểm, bèn xúi giục gã lạ mặt kia ra tay. Trùng hợp thay, gã này cũng vì xà tiên mà đến, nên rất dễ dàng sập bẫy của đám dân làng có vẻ ngoài chất phác.
Họ tưởng kế hoạch không một kẽ hở, ai ngờ lại xảy ra biến cố. Biến cố nằm ở chính con gái của họ.
Hai cô gái đem lòng yêu gã người lạ, không muốn hắn bị dân làng lợi dụng nên đã kể hết mọi chuyện, thậm chí tình nguyện bỏ trốn cùng hắn. Tiếc thay, gã kia không chịu rời đi, dường như có nỗi khổ tâm. Hết cách, hai cô gái đành liều mạng bám đuôi gã vào núi.
Cảnh này tình cờ bị một thiếu niên trong làng bắt gặp. Cậu ta vội báo cho bố của các cô gái, nhưng ông ta lại chửi cậu ta nói hươu nói vượn, khăng khăng con gái mình đang dưỡng bệnh ở nhà. Rồi sau lưng, đám người ấy lại rủ nhau đuổi theo vào tận rừng sâu, bắt trói hai cô con gái mang về.
Phẫn uất tột cùng, hai cô gái đã gieo mình xuống giếng nước giữa làng. Gã lạ mặt kia cũng một đi không trở lại, sống chết không rõ."
Kể đến đây, chúng tôi đã ra đến cổng làng, dừng bước ngay dưới tán cây hòe cổ thụ. Gió rít qua, lá cây rụng lả tả như mưa rơi. Bốn bề xám xịt mờ sương, phương Đông đã hửng sáng.
Trời sắp sáng rồi.
Trong lòng tôi cồn cào sốt ruột.
"Mục Bạch, sống cho tốt nhé." Mái tóc hoa râm của bà lão bay bay trong gió, bà nheo mắt nhìn cháu trai, ánh mắt chất chứa vạn phần lưu luyến.
"Năm xưa, bà không bảo vệ tốt cho mẹ cháu, để mẹ cháu bị gã lạ mặt kia lừa gạt, lúc bà về đến nơi thì mọi chuyện đã muộn. Bà không muốn cháu đi vào vết xe đổ đó. Cháu ngoan, nhất định phải sống thật tốt!"
Bà lão vươn ngón tay gần như trong suốt, khẽ điểm nhẹ lên trán Mục Bạch.
Mục Bạch như bị điện giật, cả người co giật mấy cái rồi mới đứng yên, nhưng ánh mắt lờ đờ, đờ đẫn không chút tiêu cự, như bị ai đó điểm huyệt.
"Đưa nó đi." Bà lão liếc nhìn tôi. "Ngôi làng bị nguyền rủa này, sắp bị hủy diệt rồi."
"Được."
Dự cảm bà lão sắp ra tay, tôi vội xốc Mục Bạch lên lưng, cắm đầu chạy ra khỏi làng.
"Nhất định phải sống cho thật tốt."
Bà lão đứng dưới gốc hòe cổ thụ, chậm rãi vẫy tay chào chúng tôi, nụ cười trên môi càng thêm bi thương.
Vô số hình nhân giấy nhỏ xíu nhảy khỏi tay bà, lao thẳng vào trong làng như những vệt sao băng, mang theo đốm lửa rực rỡ đột ngột giáng xuống. Những đốm lửa ấy vừa chạm đất là bùng nổ, hóa thành ngọn lửa khổng lồ rực cháy.
Chỉ trong chớp mắt, cả ngôi làng biến thành biển lửa. Ẩn hiện trong đó, dường như có tiếng gào thét thảm thiết vọng ra.
Ting!
Điện thoại vang lên một tiếng giòn giã. Tôi khựng lại, dừng bước. Đặt Mục Bạch xuống, rút điện thoại ra xem: Livestream đã tự động kết thúc.
Nhiệm vụ hoàn thành!
Trái tim đang treo lơ lửng cuối cùng cũng được hạ xuống. Tôi cũng không ngờ, không cần tự tay giết người mà vẫn tính là hoàn thành nhiệm vụ. Nghĩ kỹ lại, yêu cầu của livestream chỉ là trước khi trời sáng, giết chết người thực sự bị nguyền rủa, chứ không hề bắt buộc ai phải ra tay.
Trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Tôi quay đầu nhìn lại. Cây hòe cổ thụ ở cổng làng đã trụi lủi lá, thân cây đen kịt cháy xém chĩa thẳng lên trời như một bàn tay không cam chịu. Bóng dáng bà lão đã biến mất.
Ngọn lửa hừng hực nuốt trọn ngôi làng nhuộm đỏ cả một góc trời, khói đen cuồn cuộn bốc lên che khuất cả ánh nắng ban mai.
"GÀO!"
Một tiếng gầm trầm đục và uy dũng của dã thú vọng lại từ tận cùng núi sâu, mang theo nỗi uất hận và không cam lòng tột độ, vang vọng khắp thung lũng, hồi lâu mới dứt.
Tôi ngồi phịch xuống đất, đợi cho đến khi mọi thứ trong làng hóa thành tro bụi thì Mục Bạch mới thoát khỏi trạng thái đông cứng. Khói đen tan đi, ánh nắng rực rỡ lại chan hòa khắp núi rừng.
Mục Bạch đứng lặng thinh, chằm chằm nhìn bãi đất trống rỗng chỉ còn lại tro tàn. Rất lâu sau, cậu ta thở dài một tiếng, dường như định quay lưng rời đi. Vừa quay đầu, ánh mắt cậu ta chạm phải tôi. Cậu ta thoáng giật mình, vẻ mặt đầy kinh ngạc như thể chưa từng quen biết.
"Xin hỏi, anh là ai?"
"Cậu không nhớ tôi à?" Tôi sững người.
"Chúng ta quen nhau sao? Hình như tôi chưa từng gặp anh." Mục Bạch ngẫm nghĩ một lát rồi lắc đầu. Ánh mắt xa lạ kia hoàn toàn không phải diễn.
Lẽ nào, cái điểm trán cuối cùng của bà lão đã xóa sạch mọi ký ức của cậu ta?
"À, chắc tôi nhận nhầm người rồi. Cậu giống hệt một người bạn của tôi, xin lỗi nhé."
"Không sao, chỗ này hoang vu hẻo lánh, bình thường ít ai lui tới nên tôi hơi bất ngờ thôi. Nếu không phải về để tế bái người thân thì tôi cũng chẳng quay lại đây làm gì."
Mục Bạch nở nụ cười rạng rỡ, dắt chiếc xe máy ra từ bụi cỏ ven đường, vẫy tay với tôi.
"Tạm biệt."
Tiếng bô xe máy vang lên, bóng dáng Mục Bạch nhanh chóng khuất sau con đường ngoằn ngoèo trên núi.
Nhìn bóng lưng cậu ta một lúc lâu, tôi khẽ mỉm cười.
Ngôi làng này vẫn còn rất nhiều bí mật chưa có lời giải: Mục đích gã lạ mặt tìm xà tiên rốt cuộc là gì? Người đàn bà trong cơn ác mộng của Mục Bạch là ai? Tấm bia mộ dựng trong hang rắn rốt cuộc là thật hay giả...
Nhưng với Mục Bạch, mọi thứ không còn quan trọng nữa. Có đôi khi, lãng quên lại tốt hơn là mang theo ký ức. Thay vì phải gánh vác những bí mật nặng nề để rồi sống trong áp lực, bà lão mong cháu trai mình được sống thảnh thơi, tự do như bây giờ hơn.
Câu chuyện của Mục Bạch đã kết thúc, nhưng câu chuyện của tôi vẫn đang tiếp diễn.
Lắc đầu rũ bỏ suy nghĩ, tôi quay lưng bước đi.
Tìm thấy xe giấu trong cánh rừng không xa, tôi ngồi lên xe, uống ngụm nước nghỉ ngơi một lát. Vừa cất chiếc điện thoại dùng để livestream vào balo, tôi bất ngờ phát hiện trong đó có thêm một món đồ kỳ lạ.
Một mảnh vảy rắn màu xanh lục to bằng bàn tay, tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo mờ ảo dưới nắng mặt trời.