Phòng Livestream Quái Đàm

Chương 140: Trốn chạy và đánh đấm



Tôi đã đề phòng từ trước, chỉ hơi nghiêng người nhẹ đã né ngon ơ.

Rầm!

Nắm đấm của gã đấm thẳng vào bức tường cứng ngắc. Anh Pháo đau đến nhe răng trợn mắt. Đám đông xung quanh lại được phen bật cười nhạo báng.

"Mẹ kiếp, đôi cẩu nam nữ tụi mày hùa nhau chơi khăm tao à!" Anh Pháo chưa từng phải nếm trái đắng thế này bao giờ. Cơ mặt hắn giật giật, mặt đen lại như đít nồi.

"Ấy chết, tôi nào dám đắc tội với anh. Tôi cũng chỉ là nhận tiền thì làm việc, chỉ cần cô ấy gọi điện báo về nhà một tiếng, tôi đi ngay lập tức." Tôi vẫn cười tươi rói.

"Tôi không gọi!" Chiến Lam ôm rịt lấy cánh tay tôi. "Chị tôi bắt anh đưa tôi về thì anh phải làm cho trót! Đi ngay bây giờ!"

Nói đoạn, cô nàng cứ thế lôi tôi ra ngoài. Chắc vì nốc nhiều rượu quá nên bước thấp bước cao, người mềm nhũn cứ thế tựa cả vào người tôi.

"Làm gì đấy, định lợi dụng tui à." Tôi đẩy cô nàng đứng thẳng lại.

"Tụi mày coi bố mày là khỉ làm xiếc hả?" Anh Pháo nghiến răng ken két, mặt mũi tức đến méo xệch. "Hôm nay tao nói cho tụi mày biết, không để người lại đây, không phục vụ tao cho thoải mái, thì một đứa cũng đừng hòng vác xác ra khỏi đây!"

"Phục vụ cái đầu anh! Anh tưởng anh là ai, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga!" Chiến Lam nhổ nước bọt khinh bỉ, làm như sợ gã chưa đủ điên vậy.

"Tụi mày cứ đợi đấy!" Anh Pháo đứng chắn trước cửa, rút điện thoại ra bấm số. "Đúng, ngay chỗ nhà vệ sinh này, dẫn mấy anh em qua đây! Đừng quên báo một tiếng cho Đao gia..."

Tim tôi thót lại một nhịp. Chỗ này là địa bàn của Đao gia sao?

Cú điện thoại vừa gọi xong, đám đông hóng hớt xung quanh lập tức biến sắc, vẻ mặt như thể chuyện lớn rồi, lấm la lấm lét chuồn mất dạng.

Anh Pháo khoanh tay trước ngực, nhếch mép cười nhạt gườm gườm nhìn chúng tôi.

"Anh tưởng tôi sợ anh chắc..." Gương mặt xinh xắn của Chiến Lam không chút e dè, ngược lại còn định hé mồm chửi tiếp. Tôi vội vàng bịt chặt miệng cô nàng lại.

"Sợ, sao lại không sợ chứ?" Tôi kéo tuột Chiến Lam lân la đến gần Anh Pháo. "Chuyện này vốn dĩ là hiểu lầm thôi. Tôi có hứng thú gì với cô ta đâu, nhưng chị gái cô ta là khách hàng của tôi, khách dặn thế nào thì tôi phải làm thế đó. Hay thế này đi, Anh Pháo đưa điện thoại cho cô ấy, để cô ấy gọi về nhà một cuộc, rồi tôi biến mất ngay lập tức, được không?"

"Thấy chưa con phò, mày coi mày chọn cái ngữ đàn ông gì kìa..." Anh Pháo đắc chí, quăng điện thoại vào người tôi. "Nhưng thằng ranh này, nếu tao tha cho mày dễ dàng thế thì tao còn mặt mũi nào đi lăn lộn ở cái đất này nữa?"

"Thế theo ý anh thì sao?" Tôi tiến thêm một bước nữa về phía hắn.

"Lý Vân Phong, anh có phải là đàn ông không thế!" Thấy bộ dạng hèn hạ của tôi, Chiến Lam tức đến nổ đom đóm mắt.

"Đàn ông nói chuyện, phụ nữ bớt mồm đi!" Tôi lườm cô nàng một cái sắc lẹm.

"Chỉ cần mày quỳ lạy tao, rồi sủa mấy tiếng gâu gâu cho tao nghe, bố mày sẽ cho mày sống sót lết ra khỏi cánh cửa kia, hahahaha!" Anh Pháo càng vênh váo, cười hô hố ngửa cả cổ.

"Được chứ Anh Pháo, anh đứng im đây, nhận của đàn em một lạy!" Tôi đẩy nhẹ Anh Pháo lùi sát cửa. Nhân lúc hắn chưa kịp load thông tin, tôi kéo tay Chiến Lam ba chân bốn cẳng bỏ chạy thục mạng.

"Này, Lý Vân Phong, cái đồ nhát cáy nhà anh..." Chiến Lam vùng vằng định hất tay tôi ra.

"Con ngốc này! Người ta đã gọi hội đến rồi, cô còn đổ thêm dầu vào lửa, chê mình sống thọ quá à!" Tôi quát tướng lên, siết chặt tay cô nàng, lách thẳng vào đám đông đang quẩy tưng bừng.

Đao gia vốn dĩ đang tìm người tính sổ với tôi, tôi chui đầu vào cái ổ này khác gì tự nộp mạng?

"Dám chơi tao à! Mẹ kiếp, anh em đâu, túm đôi cẩu nam nữ kia lại! Đánh chết mẹ chúng nó cho tao!"

Tiếng gào thét phẫn nộ của Anh Pháo chìm nghỉm trong tiếng nhạc đinh tai nhức óc. Tôi lôi Chiến Lam chạy một mạch ra khỏi quán bar Dạ Sắc.

Vừa ra khỏi cửa chưa được bao lâu, mấy tên côn đồ đã đuổi sát sạt phía sau. Tiếp đó là Anh Pháo cũng lao ra. Tôi vội kéo Chiến Lam rúc vào một con hẻm nhỏ kế bên, lẩn vào trong bóng tối tĩnh mịch.

Đám Anh Pháo chạy huỳnh huỵch vụt ngang qua.

"Buông tôi ra, cái đồ Lý Vân Phong chết tiệt!" Chiến Lam hậm hực giật tay lại. "Đồ thỏ đế, hèn nhát, chẳng đáng mặt đàn ông tí nào."

"Cô thử chưa mà biết tôi không phải đàn ông?" Tôi chọc tức.

Chiến Lam sững người mất một giây, rồi mặt đỏ bừng lên. Cô nàng thụi cho tôi một đấm: "Đồ lưu manh, lúc này rồi mà còn định giở trò à!"

"Tôi nói cái gì mà cô bảo giở trò, tự cô nghĩ bậy bạ thì có!" Tôi chộp lấy tay cô nàng. "Hơn nữa, rắc rối là tự cô gây ra, giờ lại đổ lên đầu tôi à! Nếu chị cô không nhờ, tôi thừa hơi mà đi quan tâm cô!"

"Đồ không có lương tâm, không trượng nghĩa!" Chiến Lam phụng phịu rụt tay lại.

"Hỏi thật nhé, tôi với cô thân quen lắm à? Tình cảm tốt lắm sao?" Tôi lắc đầu ngán ngẩm. Bỏ đi, nói đạo lý với đàn bà thì chẳng bao giờ xong.

"Điện thoại tôi cũng lấy về cho cô rồi, mau gọi cho chị đi. Cảm thấy tự đi được thì tự bắt taxi mà về."

"Không thèm! Chị tôi bảo anh đưa tôi về, anh phải có trách nhiệm đến cùng!" Chiến Lam lại giở thói tiểu thư ngang ngược.

"Thế còn đứng ngây ra đấy làm gì? Nhân lúc tụi nó chưa tìm ra, đi lẹ đi!" Tôi lườm cô nàng, liếc mắt nhìn ra ngoài hẻm, rồi tự mình cắm đầu bước đi trước.

"Này, chờ tôi với!" Chiến Lam lảo đảo lẽo đẽo bám theo.

Nhưng xui xẻo thay, chúng tôi chưa đi được bao xa thì chạm trán ngay đám Anh Pháo đang quay ngược lại.

"Nhãi ranh, tính chuồn hả! Hôm nay tao không đánh mày tàn phế thì tao đéo mang họ Pháo nữa!" Anh Pháo thở phì phò, vung tay ra lệnh: "Anh em, lên!"

Hơn chục tên giang hồ cầm đồ rầm rập xông lên, bủa vây chúng tôi từ tứ phía. Một mình tôi thì chẳng ngán chừng này người, không đánh lại thì ít ra tôi cũng chạy kịp. Nhưng giờ lại đèo bòng thêm cô nàng Chiến Lam, có vẻ biết đánh đấm đấy nhưng lại đang say mèm.

Phiền phức thật!

Tôi liếc nhìn xung quanh. Khu vực này vẫn nằm trong địa bàn Dạ Sắc, sân nhà của Đao gia. Dù phố bar người qua lại tấp nập, nhưng chẳng ai rảnh rỗi mà xía vào, càng khỏi phải mong có người gọi cảnh sát. Ở cái chốn lộn xộn này, xô xát là chuyện quá đỗi bình thường.

Không trốn được nữa rồi, phải liều thôi.

"Sợ cái gì chứ, Chiến Lam tôi từ nhỏ đến lớn chưa từng ngán một ai." Chiến Lam hừ lạnh, nắm chặt hai tay thành quyền, bày ra tư thế chuẩn bị chiến đấu.

Nói thật, dáng đứng của cô nàng trông khá chuyên nghiệp. Nhưng đi tập gym với đánh nhau thực tế là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

"Đánh tàn phế thằng con trai cho tao, giữ con ranh kia lại! Nhớ nương tay, tao còn chưa kịp hưởng thụ đâu, đừng làm nó sứt mẻ gì!" Anh Pháo ra lệnh, cả đám cô hồn lập tức lao nhao xông lên.

"Cẩn thận!" Thấy một tên đi đầu xông tới, tôi túm Chiến Lam kéo lại, đồng thời thò chân ngáng cho tên đó ngã sấp mặt, rồi quay sang tiếp đón hai tên khác.

Mục tiêu của bọn chúng là tôi, nên chẳng màng tới cô nàng Chiến Lam bé nhỏ. Chiến Lam không thèm nhân cơ hội nấp đi mà sải vài bước tới tiếp ứng cho tôi. Ra đòn nhanh như chớp, đôi chân dài quất như roi, vèo một cái đã quật ngã hai tên giang hồ, chiêu nào chiêu nấy đều cực kỳ bài bản. Động tác linh hoạt, không dùng sức băm bổ, cứ nhằm ngay điểm yếu trên cơ thể mà phang.

Nhanh, gọn, lẹ.

Tôi ngớ người mất nửa ngày. Hóa ra cô nàng này biết đánh đấm thật, chứ không phải gồng mình ra vẻ.